Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 28
Cập nhật lúc: 25/07/2026 13:03
Agnes nhìn vẻ mặt âm trầm của Beard, trong lòng run lên, quanh co nói: “Beard, em…..” Đây là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt đáng sợ của Beard.
“Cô lập tức cút về Thụy Điển cho tôi, tôi chịu đựng cô thế là đủ rồi.” Chuyện tốt bị cắt ngang, hiện giờ Beard tức nghẹn bụng, không kiềm chế được phẫn nộ phát tiết lên người gây sự, “Đừng có nghĩ tôi dễ tính, ở trước mặt tôi được voi đòi tiên, lần đầu tiên trên đời tôi nhìn thấy một người phụ nữ mặt dày như cô, đuổi theo đàn ông từ Thụy Điển tới Đài Loan, dai như kẹo cao su vậy, cũng không quan tâm là tôi có vui mừng hay không, có đồng ý để cô bám lấy hay không, cô rốt cuộc có biết xấu hổ không vậy ?”
“Em. . . . . .” Trước kia Beard có thể chán ghét cô đi theo, nhưng chưa bao giờ nặng lời với cô như hôm nay, Agnes nhất thời kinh ngạc đến ngây người, nước mắt không nén được ngưng tụ lại trong hốc mắt.
“Cút! Tôi không muốn gặp lại cô, vừa thấy mặt cô đã khiến tôi chán ghét, lập tức cút ngay cho tôi, cút càng xa càng tốt.”
Nước mắt Agnes đã rơi xuống, trong mắt chứa đầy khiếp sợ và tổn thương, cô lấy tay che mặt, khóc rống lên rồi xoay người chạy đi.
Trên mặt Johnson Terry cũng lộ vẻ khiếp sợ và có chút không hiểu, “Điện hạ, tuy là công chúa Agnes cũng chỉ là nhất thời tùy hứng bám lấy cậu một chút, nhưng cậu cũng không cần phải tức giận đến mức này chứ ?”
“Anh cảm thấy tôi làm như vậy….” Beard nhìn về Johnson, “Có chút quá mức?”
“Không phải có chút, là cực kỳ.” Johnson thở dài, “Trước kia cậu đối với tất cả phụ nữ đều dịu dàng, cũng không lớn tiếng với phụ nữ… Nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy cậu tức giận với một cô gái, thậm chí còn khiến cô ấy khóc.”
Vị Vương t.ử Điện hạ này lần đầu tiên nổi giận với một cô gái, lần đầu tiên hung dữ với một cô gái, lần đầu tiên mắng một cô gái không thương tiếc.
Từ trước đến giờ anh đều săn sóc cô, thân thiết cô, lại không nghĩ anh sẽ có hành vi khác thường như vậy, quả thực làm cho người ta cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, đặc biệt là người bên cạnh anh.
Vậy mà, Beard lại không nghĩ rằng ngay cả Johnson, người luôn hiểu rõ anh nhất cũng nói với anh điều này.
Quá mức sao? Có lẽ vậy, nhưng. . . . . .”Là bởi vì tôi không thể nhịn được nữa!”
Sự nhẫn nại của mỗi người đều có giới hạn, nếu là lúc trước khi biết Thi Thi, có người bám dính lấy anh, anh cũng sẽ không sao, cùng lắm là miễn cưỡng tiếp tục nhịn, dù sao cũng không mất miếng thịt nào, nhưng lúc này không giống lúc trước, kể từ sau khi anh biết Thi Thi, anh phát hiện ra rằng đối những người phụ nữ cố tình bám dính lấy anh, anh đều không thể kiên nhẫn được nữa.
Anh chỉ muốn lúc anh và Thi Thi ở cùng nhau, không muốn phí chút sức lực để đối phó với mấy người phụ nữ, nhất là người nào phá hư chuyện tốt của anh và Thi Thi, anh càng không thể tha thứ.
