Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 29
Cập nhật lúc: 25/07/2026 13:04
Lúc trước vì anh nhịn quá lâu nên mới khiến công chúa theo đuôi từ Thụy Điển tới Đài Loan, hôm nay coi như giải quyết xong, mắng cô chạy biến mất, tránh đến lúc anh và Thi Thi h**n ** lại bị cô quấy rầy, coi như đầu xuôi đuôi lọt.
Lúc này, Trình Thi Thi yên lặng từ nhà vệ sinh nam đi ra tới cửa, nhìn Beard đứng ở trước cửa, nhàn nhạt nói với anh một câu : “Tôi về phòng làm việc trước.” Sau đó vòng qua anh, ra khỏi nhà vệ sinh nam.
“Anh đưa em về.” Beard lập tức đi theo cô, Johnson Terry cũng làm hết phận sự đi theo sau lưng hai người.
Hai người đàn ông cao lớn đi phía sau Trình Thi Thi tới tận phòng làm việc của cô, vậy mà từ đầu tới cuối vẫn không ai phát hiện ra hốc mắt cô hơi ửng đỏ, có lưu lại vết tích của nước mắt, cũng sẽ không nghĩ đến việc một người lạnh lùng như cô lại rơi lệ vì anh.
***
Agnes bị Beard mắn, vừa khóc vừa che mặt chạy về phía trước, cũng không quan tâm đến những ánh mắt khác thường nhìn cô, chạy đến một góc tường mời dừng lại, khóc nức nở.
Sao Beard có thể đáng ghét như vậy chứ? Dám mắng cô da mặt dày, cô đường đường là công chúa Thụy Điển, mọi người nâng niu cô trong lòng bàn tay chẳng hết, nào có ai dám mắng cô? cưng chiều cô, thương cô, nịnh cô còn không kịp.
Beard cho dù có tốt bụng thật, nhưng cũng xấu xa cực điểm, anh là cái gì mà mắng cô? Cô chỉ là thích anh mới cố tình từ Thụy Điển tới tìm anh, muốn ở bên cạnh anh, chẳng lẽ cô sai sao? Trong lòng Agnes vừa đắng vừa chát, nước mắt cũng liên tục rơi xuống.
Đột nhiên, một chiếc khăn tay màu trắng xuất hiện trước mắt cô, cô hai mắt đẫm nước ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cô.
“Công chúa Điện hạ, sao cô lại khóc? Là ai bắt nạt cô sao? Nói cho tôi biết đi, tôi sẽ tìm anh ta tính sổ cho cô.” Triệu Tích Dương đưa khăn tay của mình cho Agnes, dùng tiếng Anh để nói chuyện với cô.
Agnes nhận lấy khăn tay của anh, xoa xoa nước mắt, dùng tiếng Anh ngẹn ngào nói: “Không sao cả.”
“Là Vương t.ử Điện hạ sao?” Anh nhìn hai mắt cô khóc đến sưng cả mí, cẩn thận đoán, “Có phải là anh ấy đã chọc cô khóc đúng không?”Agnes c.ắ.n c.ắ.n môi, không lên tiếng.
Nhưng anh đã nhìn thấu đáp án từ vẻ mặt của cô, “Công chúa Điện hạ cần gì phải khổ sở đau lòng vì một người đàn ông không xứng đáng với mình như thế? Trên đời này đàn ông tốt đâu chỉ có một mình Vương t.ử điện hạ ?”
“Sao anh biết anh ấy không đáng giá?” Agnes vì lời này của anh mà cau mày.
“Bởi vì người đàn ông đáng giá sẽ không để cho cô khóc thút thít như vậy, công chúa điện hạ vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, còn sợ không gặp được người đàn ông đáng giá với mình hay sao? Vương t.ử điện hạ không chọn cô là anh ấy không có mắt, cô không nên vì anh ta mà ch** n**c mắt.”
“Anh, anh nói thật? Anh cảm thấy tôi vừa xinh đẹp vừa đáng yêu sao?” Mặc dù Agnes là công chúa, từ nhỏ đến lớn đã được người khác khen ngợi, nhưng hiện giờ trong lòng cô đang bị tổn thương, tình cảm bị chà đạp, chính là lúc yếu đuối nhất, đang rất cần người động viên an ủi vết thương lòng.
“Đúng, tôi thấy cô là cô gái đẹp nhất và cũng đáng yêu nhất.” Triệu Tích Dương nói đến câu này thì gương mặt trắng noãn bỗng trở nên đỏ ửng ngượng ngùng, “Hơn nữa ngay cả lúc cô khóc cũng rất xinh đẹp.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Agnes vẫn mang theo nước mắt, không khỏi rung động nở một nụ cười yếu ớt, trước kia cô đã nghe qua vô số lời khen ngợi như thế, mỗi câu nghe còn có vẻ cảm động hơn lời của anh, nhưng vào tình huống hôm nay, chỉ một câu khen ngợi nho nhỏ cũng khiến cô cảm động bội phần “Nhưng anh không cảm thấy da mặt tôi rất dày sao? Vì một người đàn ông mà cố tình đuổi theo từ Thụy Điển đến Đài Loan, còn không biết thẹn mà cứ cuốn lấy anh ấy ?”
“Dĩ nhiên là không, nếu như tôi là Vương t.ử Điện hạ, cảm động còn không kịp, sao lại cảm thấy da mặt cô dày đây ?”
“Có thật không?”
Triệu Tích Dương ra sức gật đầu, “Công chúa Điện hạ, thật ra thì tôi cảm thấy thật ra cô cũng không phải là thích Vương t.ử Điện hạ, tôi nghe nói hai người là thanh mai trúc mã, có thể cô đối với anh ấy chỉ là một loại lệ thuộc vào, một thói quen, có thói quen làm việc cùng nhau và ỷ lại vào cậu ấy, nhưng loại cảm giác này cũng không nhất định là tình yêu, chờ đến một ngày khi gặp được người cô yêu, có lẽ cô sẽ hiểu được sự khác biệt này.”
“Cảm giác của tôi đối với Beard không nhất định là tình yêu?”Agnes cảm thấy cách nói của anh hoàn toàn mơ hồ, nước mắt cũng không chảy nữa, tim đập mạnh và loạn nhịp khi dần dần hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh, “Là thói quen làm việc cùng nhau và ỷ lại vào anh ấy ?”
Là như vậy sao? Cảm giác của cô đối với Beard không phải là yêu? Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ không thích Beard, từ lâu cô rằng anh là sẽ là người bạn bầu bạn cả đời của cô, mặc dù nhất thời cô chưa thể lĩnh hội hết lời nói của Triệu Tích Dương “Anh nói cũng không phải là không có đạo lý.”
Không biết vì sao, sau khi hàn huyên tâm sự mấy câu với Triệu Tích Dương, tâm trạng của cô cũng không còn tệ như trước, tựa như một món đồ chơi mà mình ưa thích không thuộc về mình nữa, không tránh khỏi cảm giác mất mác.
Nhưng cũng sinh ra một cảm giác mong đợi, mong chờ món đồ chơi tiếp theo thuộc về mình sẽ tốt hơn, chẳng lẽ thật như lời Triệu tích Dương nói, tình cảm của cô đối với Beard không phải là yêu?
Cầm khăn tay đưa cho Triệu Tích Dương, “Trả lại anh.”
Triệu Tích Dương đang muốn nhận lấy thì cô đã thu hồi tay lại, “Đã bị tôi làm bẩn rồi, chờ tôi giặt sạch lại sẽ trả cho anh.” Vừa nói vừa đút khăn tay vào túi mình.
Cô đã ngừng khóc thút thít, nở một nụ cười ngọt ngào với Triệu Tích Dương, nhất thời Triệu Tích Dương cảm giác như có một dòng điện chạy qua khi nhìn thấy nụ cười của cô.
Lúc cô không cười anh đã thấy cô là cô gái đẹp nhất mà anh từng gặp, lúc khóc lại khiến người ta cảm thấy dáng vẻ thùy mị yêu thương, lúc cười lại càng đẹp như thiên thần.
“Quản lý Triệu tối nay có rảnh rỗi không?”Agnes đột nhiên có chút rụt rè hỏi ý anh.
“Có.” Triệu Tích Dương trả lời không chút do dự, “Công chúa Điện hạ có chuyện gì sao?” Cho dù không có thời gian, anh cũng sẽ vì cô mà có thời gian rảnh rỗi.
“Tôi muốn học tiếng Trung, anh có hứng thú làm gia sư của tôi không, dành chút thời gian rảnh dạy tôi tiếng Trung?”
Cặp mắt của Triệu Tích Dương thoáng chốc phát ra ánh sáng nóng rực, ngay cả khuôn mặt cũng trở nên sáng sủa, “Tôi… tôi, dĩ nhiên tôi đồng ý!” Vừa kích động vừa có chút cà lăm.
