Chọc Trúng Đại Phản Diện - Phần 4

Cập nhật lúc: 20/08/2026 13:01

Về đến nhà, tôi lôi cuốn nhật ký bốn năm trước ra xem.

Thẩm Lâm Chỉ... Thẩm Lâm Chỉ...

Tìm thấy rồi!

Năm mười tám tuổi, năm tôi tốt nghiệp cấp ba. 

Chiếc xe điện nhỏ tôi đi không cẩn thận quệt vào chiếc xe sang của Thẩm Lâm Chỉ, từ đó hai chúng tôi quen nhau.

Sau khi yêu nhau ba tháng, vào đúng ngày sinh nhật tôi, anh để lại một tin nhắn:

[Xin lỗi em, anh phải ra nước ngoài. Em vẫn còn nhỏ, cuộc sống đại học rất tươi đẹp, em sẽ gặp được nhiều chàng trai trẻ tuổi và ưu tú hơn. Anh không muốn ảnh hưởng đến em, chúng ta chia tay nhé.]

Từ đó, bặt vô âm tín, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Tôi chớp mắt, đầu ngón tay dừng trên trang giấy. Những dòng bình luận lại lần lượt hiện lên trên trang nhật ký:

[Thật ra nam chính bị bệnh. Mấy năm nay anh ấy vẫn luôn chống chọi với căn bệnh u.n.g t.h.ư.]

[Khó khăn lắm mới khỏi bệnh thì đôi chân lại bị tàn tật.]

[Nam chính cực kỳ tự ti, đến cả nhận lại nữ chính cũng không dám.]

Tôi không nhịn được âm thầm oán thầm.

Không dám nhận lại tôi, vậy sao vừa gặp đã kéo tôi lại rồi thâm tình xin lỗi?

Dù là vì lý do gì đi nữa, kiểu chia tay đột ngột như vậy cũng rất đáng ghét được chưa.

Sau lần đối đầu hôm đó, Giang Đường sắp xếp cho tôi hai nữ vệ sĩ. Lấy danh nghĩa bảo vệ nhưng thực chất là giám sát tôi.

Nhưng vốn dĩ tôi cũng rất ít khi ra ngoài, nên anh muốn làm gì thì cứ làm. Thế mà mấy dòng bình luận cứ cảm thấy tôi đáng thương:

[Nữ chính đáng thương quá, bị phản diện giam lỏng ở nhà.]

[Còn bị giám sát nữa! Chẳng có chút tự do nào.]

Khóe miệng tôi không khỏi giật giật.

Cũng bình thường mà, rõ ràng là do tôi tự không muốn ra ngoài thôi.

Ra ngoài có vệ sĩ đi cùng chẳng phải rất tốt sao? Cũng không cần lo gặp phải kẻ lưu manh hay tội phạm ngẫu nhiên.

7.

Đêm khuya, Giang Đường đi dự một bữa tiệc tối, hỏi tôi có muốn đi cùng không. Tôi cuộn mình trong chăn trên sofa, lắc đầu như trống bỏi.

Những nơi như tiệc tùng đối với một người vừa hướng nội vừa lười biếng như tôi chẳng khác nào bị hành hình công khai.

Anh không ép tôi, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi rồi rời đi.

Gần đến nửa đêm, tôi nhận được tin nhắn của anh, nói tối nay anh không về.

Tôi cũng không nghĩ nhiều, tắt đèn chuẩn bị ngủ.

Nửa tiếng sau, điện thoại vang lên. Trợ lý của Giang Đường gọi cho tôi, giọng vô cùng sốt ruột, bảo tôi mau đến đó.

Anh ta nói Giang Đường bị bỏ t.h.u.ố.c trong bữa tiệc, t.h.u.ố.c ức chế và ngâm nước lạnh đều không có tác dụng, hiện giờ anh đang tự làm mình bị thương.

Tôi ngồi bật dậy khỏi chăn, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo:

“Đưa anh ấy đến bệnh viện đi.”

“Không được.” Trợ lý hạ thấp giọng, giọng điệu căng thẳng: “Trong t.h.u.ố.c có thành phần đặc biệt. Nếu đến bệnh viện sẽ bị phát hiện, chuyện này sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cổ phần của Giang thị.”

Tôi im lặng vài giây, vén chăn xuống giường: “Tôi đến ngay.”

Tôi lái xe đến căn hộ nơi Giang Đường đang ở.

Trợ lý cung kính cúi đầu: “Giang tổng đang ở trong phòng.”

Nói xong, trợ lý cùng bác sĩ riêng lặng lẽ rời đi.

Tôi đứng trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t, tay đặt lên tay nắm cửa. Những dòng bình luận đột nhiên hiện lên trên cánh cửa:

[Nữ chính đừng tin! Thuốc là do chính tên phản diện tự bỏ vào người mình, hắn chính là một tên biến thái vừa theo dõi cô vừa lén trộm quần lót của cô.]

[Từ đầu đến cuối hắn đều đang lừa cô! Hắn vốn không phải vị hôn phu của cô!]

[Tên phản diện này chính là một kẻ điên. Hắn sợ cô bỏ trốn nên cố tình khiến cô mang thai, muốn dùng đứa trẻ để uy h.i.ế.p cô!]

Tôi sững người trước cửa.

Khoảng thời gian này, lấy lý do mất trí nhớ, tôi vẫn luôn từ chối những tiếp xúc thân mật hơn với Giang Đường.

Chẳng lẽ sự xuất hiện của Thẩm Lâm Chỉ khiến anh nảy sinh cảm giác nguy cơ?

Anh sợ sau khi biết sự thật tôi sẽ bỏ trốn, nên muốn dùng đứa trẻ để trói buộc tôi?

Đầu óc tôi rối bời, không biết nên tin những dòng bình luận xa lạ này hay tin Giang Đường.

Tôi từng âm thầm xác nhận nét chữ trong cuốn nhật ký.

Đúng là chữ của tôi.

Tôi cũng gọi điện cho người bạn đang ở quê xa, cô ấy nói tôi quả thật đang yêu đương với Giang Đường, không lâu trước còn vừa đính hôn. Những người bên cạnh Giang Đường cũng đều biết tôi.

Mọi thứ đều chân thật đến mức không thể chân thật hơn.

Tôi đứng tại chỗ, do dự không biết phải làm sao. Ngay giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.

Trong bóng tối, tôi bị một cơ thể nóng rực ép vào sau cánh cửa. Hai tay bị một bàn tay nóng bỏng khống chế trên đỉnh đầu.

Hơi thở nóng hổi phả lên vành tai, gò má, tựa như từng nhát sắt nung in dấu lên da thịt.

Tôi kịp thời giữ lấy bàn tay đang định luồn vào dưới vạt váy.

Vẻ mặt Giang Đường đau đớn, trán tựa lên vai tôi, giọng khàn khàn: “Khương Tri Hòa, giúp anh.”

Cổ tay bị tôi giữ c.h.ặ.t nóng đến bỏng tay.

Lòng bàn tay anh có thứ chất lỏng nhớp nháp, là vết thương do anh tự làm mình bị thương, m.á.u vẫn đang rỉ ra.

Tôi nhanh ch.óng phán đoán tình hình trước mắt. 

Nếu những dòng bình luận kia là thật, Giang Đường tuyệt đối sẽ không dễ dàng để tôi rời đi. Ngoài cửa còn có những vệ sĩ cao lớn lực lưỡng, tôi không thể chạy thoát.

Nghĩ đến đây, tôi cụp mắt xuống, hỏi: “Anh có dùng biện pháp tránh t.h.a.i không?”

Cơ thể người đàn ông nóng ran, trong cổ họng cố nén tiếng rên đau đớn.

Anh miễn cưỡng duy trì chút lý trí cuối cùng, trả lời tôi: “Bé yêu, em quên rồi sao? Em bị dị ứng với chất liệu latex.”

Lòng bàn tay đang nhỏ m.á.u chạm lên bụng dưới của tôi, hơi nóng khiến tôi khẽ run lên.

“Nếu chẳng may có t.h.a.i thì sinh con ra nhé, được không?”

8.

Sau chuyện đó, tôi tìm cơ hội uống t.h.u.ố.c tránh thai. 

Giang Đường còn rất nhiều chuyện phải giải quyết nên đã rời đi từ sớm.

Tôi ngẩn người nhìn trần nhà một lúc.

Cũng chẳng biết rốt cuộc kẻ xấu mà anh muốn bắt có thật sự tồn tại hay không.

Tôi thở dài, mở điện thoại. Trong mục tin tức mới có một tin vừa được đăng một phút trước.

Tôi liếc qua, vốn định lướt đi.

Nhưng bỗng khựng lại.

[Tài xế Didi nghi bị trả thù có chủ đích, hai chân bị cán gãy nhiều lần, nghi phạm gây án rồi bỏ trốn…]

Ngón tay tôi dừng lại, bấm mở hình ảnh đi kèm.

Trong một bức ảnh chụp từ camera giám sát khá mờ, gương mặt kia quen thuộc đến mức khiến sống lưng tôi lạnh toát…

Là người tài xế Didi từng nói câu “nhà trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, mẹ tám mươi tuổi còn đang chờ được phụng dưỡng”.

Hôm đó ông ta từ chối chở Thẩm Lâm Chỉ vì anh bất tiện đôi chân. Sau khi bị tôi trừng mắt, ông ta đã xám xịt bỏ đi.

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Một suy nghĩ hoang đường từ đáy lòng chợt trồi lên—

[Mẹ kiếp, tên phản diện này đúng là không phải người! Hắn bỏ tiền thuê người đ.á.n.h gãy hai chân tài xế, chỉ để khiến nữ chính nghi ngờ nam chính, đúng là một kế độc!

[May mà nam chính nhìn thấy tin tức này đã nhận ra có gì đó không ổn. Anh ấy đã cho người đi điều tra, chẳng bao lâu nữa sẽ liên lạc với bé yêu nữ chính.]

Những dòng bình luận xuất hiện, cắt ngang suy đoán của tôi.

Cùng lúc đó, điện thoại hiện lên một cuộc gọi đến từ số lạ.

Là Thẩm Lâm Chỉ.

Anh hẹn gặp tôi, nói có một chuyện vô cùng quan trọng nhất định phải trực tiếp nói với tôi.

Buổi chiều, khi đi dạo trong trung tâm thương mại, tôi lấy cớ đi vệ sinh rồi tìm cách thoát khỏi sự giám sát của vệ sĩ.

Tôi đến địa điểm đã hẹn.

Thẩm Lâm Chỉ ngồi trên xe lăn, trước mặt đặt một xấp tài liệu dày.

“Xin lỗi, tôi đã điều tra Giang Đường.” Anh đẩy xấp tài liệu về phía tôi, giọng nói trầm ấm, mang theo vẻ áy náy: “Em bị anh ta lừa rồi. Anh ta không phải vị hôn phu của em, hai người căn bản không hề quen nhau.”

Anh lộ vẻ tự trách: “Tôi cứ nghĩ em thật sự sắp kết hôn nên mới không tiếp tục làm phiền em. Không ngờ em lại bị lừa... Đều tại tôi, không phát hiện ra sớm hơn.”

Tôi không muốn nghe anh nói những chuyện này, cúi đầu lật xem tài liệu.

Ảnh đính hôn là ảnh ghép, ảnh chụp đời thường là ảnh P. Ngay cả công ty giám định mà tôi từng nhờ xác nhận nét chữ trong nhật ký cũng bị điều tra ra là một công ty vỏ bọc do Giang Đường mua lại.

Ảnh chụp, video, nhân chứng, tất cả đều là giả. Thậm chí còn có cả chuỗi bằng chứng về việc Giang Đường thuê người hành hung tài xế Didi.

Mọi thứ vô cùng đầy đủ. Đầy đủ đến mức giống như một bức tranh ghép được ai đó cẩn thận sắp xếp hoàn chỉnh.

Tôi khép tập tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh: “Nếu bằng chứng đầy đủ như vậy, tại sao không giao cho cảnh sát?”

Thẩm Lâm Chỉ cười khổ: “Chỉ dựa vào những thứ này, anh ta rất nhanh sẽ lật ngược tình thế. Giang Đường không đơn giản. Những ngành nghề của anh ta ở nước ngoài có liên quan đến…”

Lời đến bên môi, Thẩm Lâm Chỉ kịp thời dừng lại, dường như sợ nói quá nhiều sẽ khiến tôi hoảng sợ.

Anh nhìn tôi đầy tình cảm: “Tri Tri, em cứ yên tâm. Anh nhất định sẽ cứu em ra.”

Tôi nhìn vào mắt anh vài giây. 

Ngoài miệng nói cảm ơn, nhưng trong lòng lại vô cớ dâng lên một cảm giác kháng cự kỳ lạ.

Không hiểu sao, trực giác mách bảo tôi rằng người đàn ông trông ôn hòa vô hại, lại si tình đến mức này...

Không đơn giản.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.