Chọc Trúng Đại Phản Diện - Phần 5
Cập nhật lúc: 20/08/2026 13:01
9.
Về đến nhà, tôi xả một bồn nước nóng rồi ngâm mình. Hơi nước mờ mịt, mí mắt ngày càng nặng trĩu, chẳng biết từ lúc nào tôi đã ngủ quên.
Sau đó nằm mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, tôi vẫn còn là một cô bé, đứng trong góc cô nhi viện, bị một đám trẻ vây quanh chỉ trỏ.
Bọn chúng nói tôi ăn trộm đồ.
Cô giáo cau mày nhìn tôi, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một con mèo hoang bẩn thỉu.
Tôi chạy ra ngoài, chạy lên một cây cầu rất cao, bám lấy lan can khóc. Bên dưới cầu là sóng biển cuồn cuộn, sâu không thấy đáy.
Không biết từ lúc nào, bên cạnh xuất hiện một cậu bé. Cậu bình tĩnh nhìn tôi rồi hỏi: “Cậu định nhảy à? Chúng ta cùng nhảy đi.”
Cậu nhìn lan can cao ngất kia, rồi lại nhìn tôi, giọng điệu nghiêm túc như đang thảo luận một bài toán: “Lan can này cao quá, cậu thấp như vậy không trèo qua được đâu. Tôi có thể giúp cậu.”
Gió thổi qua, vạt áo thiếu niên tung bay.
Trên eo bụng cậu có một hình xăm con bướm màu xanh tím sống động như thật, tựa như đang chuẩn bị tung cánh bay lên.
Cậu dang hai tay như con bướm ấy, đón lấy gió biển, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể trèo qua lan can rồi nhảy xuống.
Rõ ràng là một gương mặt lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt khó diễn tả tràn vào trong mắt tôi.
Tôi nhìn cậu, bỗng nhiên không muốn c.h.ế.t nữa.
Tôi lắc đầu, nắm lấy tay cậu, kéo cậu xuống khỏi cây cầu.
Quản gia của cậu thở hồng hộc chạy tới. Thiếu niên được đưa lên một chiếc xe sang trọng đắt tiền. Cửa kính xe từ từ nâng lên, ngăn cách hai chúng tôi thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đột nhiên, một chiếc xe tải lớn lao tới, hất văng tôi ra…
Tôi giật mình tỉnh giấc, phát hiện không biết từ lúc nào mình đã nằm trên chiếc giường lớn.
Giang Đường ngồi bên đầu giường, trên tay vẫn cầm một chiếc khăn, có lẽ vừa giúp tôi lau tóc. Anh sững lại, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: “Gặp ác mộng sao?”
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Trong ấn tượng của tôi, cuốn nhật ký chỉ ghi lại ký ức này bằng vài dòng ngắn ngủi, nhưng không hề nhắc đến hình xăm con bướm.
Tôi nghĩ ngợi một lát, đưa tay vòng qua eo Giang Đường ôm lấy anh, lén cụp mắt nhìn xuống vùng eo bụng.
Vạt áo vô tình bị tôi kéo lên.!Trên vòng eo săn chắc là một con bướm xanh tím đang dang cánh, giống hệt trong giấc mơ.
Đồng t.ử tôi co rút mạnh.
Không ngờ thật sự là anh.
Nhưng ngay giây tiếp theo, dòng bình luận lướt qua:
[Tên phản diện này độc ác thật đấy, thế mà lại xăm một hình y hệt nam chính, đáng ghét quá đi mất!!]
[Nữ chính ngốc quá đi, cứ bị lừa mãi, tôi thật sự cạn lời.]
[Vừa nãy làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp. Sau khi phản diện về nhà, hắn nhìn nữ chính gần một tiếng đồng hồ, cảm giác giây tiếp theo hắn sẽ đưa tay bóp c.h.ế.t nữ chính mất!]
Tôi che giấu cảm xúc, ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, chủ động hỏi: “Anh không hỏi hôm nay em bỏ vệ sĩ đi đâu sao?”
Giang Đường cụp mắt, bàn tay đặt lên sau gáy tôi, chậm rãi vuốt ve từng chút một.
“Em đi đâu?”
Tôi cong mắt cười:
“Em đi làm quà sinh nhật cho anh đó! Bí mật, không được để anh biết là gì.”
Yết hầu Giang Đường khẽ chuyển động, hàng mi cụp xuống che đi cảm xúc nơi đáy mắt.
“Được. Lần sau em cứ nói với vệ sĩ, không cần lén lút bỏ đi.”
Tôi cười, gật đầu, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.
10.
Tôi tìm cơ hội bước vào căn phòng thần bí bên phải thư phòng.
Tôi đã thử rất nhiều lần mật mã của khóa cửa. Không ngờ mật mã lại chính là ngày sinh của tôi.
Cánh cửa bất ngờ mở ra.
Khoảnh khắc nhìn rõ cách bài trí bên trong, tôi kinh ngạc trợn tròn mắt.
Bốn bức tường trong phòng đều dán kín ảnh của tôi. Từ cấp hai đến đại học, trải dài suốt quãng đời học sinh của tôi. Mặt sau mỗi bức ảnh đều ghi chằng chịt những chuyện xảy ra trong cuộc sống của tôi.
Chi tiết còn tỉ mỉ hơn cả sơ đồ quan hệ nhân vật mà cảnh sát thường vẽ trong phim trinh thám.
Nhỏ đến mức tôi từng ném một sợi dây buộc tóc bị đứt vào thùng rác thứ ba bên trái tại một địa điểm nào đó, vào một ngày, một tháng, một năm, một giờ, một phút cụ thể.
Lớn đến mức có ngày tôi bị bệnh, nghỉ học hai ngày.
Sợi dây buộc tóc ấy được đặt trong một túi niêm phong trong suốt, treo bên cạnh bức ảnh tương ứng.
Ngoài ra còn rất nhiều thứ khác…
Chiếc kẹp tóc tôi từng đeo, cây b.út bi đã dùng hết một nửa, một lọ sơn móng tay màu trong suốt đã hết hạn từ lâu...
Tất cả đều được ghi rõ ngày tháng và địa điểm, chẳng khác nào những món đồ trưng bày trong bảo tàng.
Còn trong chiếc túi niêm phong ở góc phòng… Tôi nhận ra chiếc quần lót màu hồng nhạt đã được giặt sạch sẽ kia.
Chính là chiếc tôi từng làm mất vài năm trước trong một ngày bão.
Ngày hôm sau, tôi còn nhận được một gói hàng lạ, bên trong là một chiếc quần lót mới tinh giống hệt chiếc đã mất.
Tôi chấn động nhìn tất cả những thứ trước mắt.
Khi nhìn thấy bức ảnh do cô quản lý ký túc xá đại học chụp lúc mang cơm đến cho tôi, trong đầu tôi bỗng hiện lên một mảnh ký ức mơ hồ.
Hai ngày tôi nghỉ học vì bị bệnh, cô quản lý ký túc xá liên tục mang cơm đến cho tôi. Cô còn nói tôi xinh, muốn chụp cho tôi một tấm ảnh để lưu lại.
Hóa ra tất cả đều do Giang Đường sắp xếp.
Những dòng bình luận bắt đầu phấn khích:
[Oa oa, cuối cùng nữ chính cũng phát hiện bộ mặt thật của tên xấu xa rồi!]
[Phản diện đúng là biến thái chính hiệu, kẻ cuồng theo dõi ngầm!]
“Khương Tri Hòa.”
Không biết Giang Đường đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào. Biểu cảm của anh bình thản ngoài dự liệu, không hề hoảng loạn, thậm chí còn có chút nhẹ nhõm.
“Cuối cùng em vẫn phát hiện ra.”
Tôi im lặng nhìn anh.
Anh đối diện với ánh mắt của tôi, chậm rãi lên tiếng, vẻ thẳng thắn gần như thành kính. Giang Đường thừa nhận anh vẫn luôn âm thầm theo dõi tôi. Anh xin lỗi vì đã luôn giấu tôi chuyện này.
Vốn dĩ chúng tôi đã đính hôn, chẳng bao lâu nữa sẽ kết hôn. Nhưng sau khi tôi đi gặp bạn trai cũ Thẩm Lâm Chỉ, mọi thứ đã thay đổi.
Tôi bắt đầu xa cách anh.
Ngày thứ hai sau khi chuyển vào căn nhà này, tôi đã phát hiện những thứ trong căn phòng này.
Ngày hôm đó, tôi đề nghị hủy hôn rồi chạy khỏi nhà. Đến khi anh nhận được điện thoại của tôi lần nữa, tôi đã gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Cũng vì vậy mà mất trí nhớ.
“Anh cứ nghĩ đây là cơ hội ông trời cho anh một lần nữa.”
Giang Đường cụp mắt, ngón tay nhẹ nhàng móc lấy đầu ngón tay tôi, lực rất nhẹ như sợ làm kinh động thứ gì đó.
“Nhưng em vẫn gặp anh ta, rồi lại một lần nữa mở cánh cửa này.”
Giang Đường cẩn thận nắm lấy tay tôi, vẻ mặt cầu xin, chẳng khác nào người sắp c.h.ế.t đuối đang nắm lấy cọng rơm cuối cùng.
“Đừng rời xa anh, được không?”
“Anh biết mình sai rồi. Những chuyện trong quá khứ... anh không thể bù đắp, nhưng anh thật sự rất thích em.”
“Anh sẽ không làm hại em, tin anh được không?”
Những dòng bình luận điên cuồng tràn ra:
[Bé yêu đừng tin anh ta a a a!!]
[Phản diện lại bắt đầu bịa chuyện rồi.]
[Căn bản không hề có chuyện tình cờ gặp nhau ở bệnh viện, cũng chẳng có chuyện yêu đương!! Tôi nghi ngờ vụ t.a.i n.ạ.n khiến nữ chính mất trí nhớ cũng là do tên phản diện âm hiểm này sắp đặt!]
