Chợt Thấy Ánh Trăng - Chương 6
Cập nhật lúc: 19/08/2026 23:02
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Cố Bắc còn phải cảm ơn tôi.
Cô bạn gái đáng yêu kia của cậu ấy là nhờ bà đây đích thân ra tay, hai người họ mới đến được với nhau. Chứ trông chờ vào bản thân cậu ấy, có khi tốt nghiệp rồi vẫn chưa nói nổi với người ta một câu.
Chỉ là tôi không ngờ, tôi hết lòng giúp Cố Bắc, còn Cố Bắc quay đầu lại đẩy chị đây xuống hố.
Lá thư tình tôi đưa cho cậu ấy để diễn kịch, cậu ấy vừa quay lưng đã giao thẳng vào tay anh trai mình.
Mà tôi hoàn toàn chẳng hay biết gì về chuyện đó.
Tôi cũng chưa từng nghĩ rằng, cuối cùng chính lá thư tình này lại trở thành lý do khiến tôi từ bỏ Cố Đình.
Sinh nhật năm 18 tuổi, mẹ nói đây là một ngày vô cùng quan trọng, không thể để tôi tùy tiện tổ chức như những năm trước nữa, nhất quyết đòi tổ chức một buổi lễ trưởng thành thật long trọng tại nhà.
Sinh nhật năm nay trang trọng hơn hẳn.
Đám bạn trời đ.á.n.h của tôi, đứa thì đi mượn quần áo, đứa thì tút tát ăn diện, cuối cùng chẳng thiếu một ai, tất cả đều xuất hiện chỉnh tề trong lễ trưởng thành của tôi.
Tôi mặc lễ phục đứng trên sân khấu cùng các trưởng bối nhà họ Lâm, cảm ơn tất cả mọi người đã đến tham dự hôm nay.
Khóe mắt thoáng thấy đám bạn không thiếu một ai, còn ăn mặc ra dáng ra hình đứng trong góc lén vẫy tay với mình, khoảnh khắc ấy tôi chợt cảm thấy, có lẽ họ sẽ là bạn của tôi cả đời.
Điều tiếc nuối duy nhất có lẽ là Cố Đình không thể kịp trở về.
Nghe nói gần đây anh dẫn nhân viên ra nước ngoài, đang bận một dự án rất lớn, ít nhất cũng phải đến cuối tháng này mới về.
Sau khi lễ trưởng thành kết thúc, nhà tôi và gia đình cô Tống ngồi lại với nhau ăn bánh ngọt.
Tôi giả vờ như chẳng mấy để tâm, thuận miệng hỏi thăm tình hình của Cố Đình.
Cô Tống mỉm cười:
“Anh Cố Đình của con tuy không về kịp, nhưng thật ra đã chuẩn bị quà cho con từ lâu rồi. Trước đó cô thấy ngày nào nó về cũng cặm cụi trong phòng làm việc, lúc thì vẽ, lúc thì thiết kế.”
Mắt tôi lập tức sáng rực:
“Vậy bây giờ con có thể đi xem không ạ? Con không chờ nổi nữa rồi.”
Cô Tống nói:
“Đương nhiên rồi. Dù sao cũng là quà tặng cho con, con đi lấy đi, ở trong phòng làm việc của nó đấy.”
Được cô Tống cho phép, tôi lập tức vội vàng chạy sang nhà họ Cố.
Mẹ tôi vừa cười vừa trách yêu:
“Con bé này, vào phòng làm việc thì đừng có động lung tung vào tài liệu của anh Cố Đình đấy nhé.”
Tôi vừa chạy vừa đáp:
“Con biết rồi.”
14
Đến nhà họ Cố, tôi chào quản gia một tiếng rồi không chờ nổi mà chạy thẳng lên tầng.
Trên bàn làm việc đặt ba hộp quà vô cùng tinh xảo.
Một chiếc váy.
Một đôi giày cao gót.
Và một chiếc đồng hồ thủ công.
Tôi nâng niu ngắm nghía hồi lâu, yêu thích đến mức chẳng nỡ rời tay.
Vừa định ôm tất cả rời đi, ánh mắt tôi chợt chạm phải một phong thư bị đè dưới xấp tài liệu trên bàn.
Trông quen quá.
C.h.ế.t tiệt, đây chẳng phải lá thư tình bà đây viết sao?
Chính là lá thư tình lúc đó vì tình thế cấp bách nên tôi đưa cho Cố Bắc để diễn kịch.
Đây là lá thư tình thứ N tôi thức đêm viết cho Cố Đình, chủ yếu là viết cho chính mình đọc, còn chưa có gan gửi cho anh.
Vậy mà giờ nó lại nằm trên bàn của Cố Đình.
Nhìn thế này rõ ràng đã bị mở ra đọc rồi.
Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho tên Cố Bắc kia.
“Sao thư tình của tôi lại ở trên bàn anh cậu?”
Giọng nói lạnh nhạt bên kia điện thoại đáp lại vô cùng thản nhiên:
“Tôi đưa đấy. Ngay ngày cậu đưa nó cho tôi.”
Hay lắm.
Tôi hít sâu một hơi rồi cúp máy.
Đưa tay cầm lá thư tình lên.
Đã nửa năm trôi qua, vậy mà nó vẫn bị vứt ở một góc chẳng mấy nổi bật trên bàn.
Ngay cả phong bì sau khi bóc ra cũng không được cất lại t.ử tế, cứ thế bị đống giấy tờ này đè lên.
Đủ để thấy nó không được coi trọng đến mức nào.
Cố Đình đã đọc thư tình của tôi.
Anh biết tâm ý của tôi, vậy mà trong những lần ở bên tôi, anh chưa từng biểu hiện bất cứ điều gì khác thường.
Hóa ra anh đã sớm biết tôi thích anh.
Nhưng anh chưa từng đáp lại.
Ngay cả một lời từ chối cũng không có.
Nửa năm.
Lá thư tình này đã được gửi đi nửa năm.
Trong khoảng thời gian ấy, anh có vô số cơ hội để nói cho tôi biết suy nghĩ của mình.
Nhưng có lẽ tình cảm mà tôi nâng niu, dè dặt cất giữ, trong mắt anh chỉ là trò trẻ con nhất thời, chẳng đáng để coi là thật.
Cho nên sau khi đọc lá thư tình dài dằng dặc của tôi, anh không hề để trong lòng.
Anh giả vờ như chẳng biết gì, như vậy thì chẳng ai phải khó xử.
Tôi đặt lá thư trở lại chỗ cũ.
Vậy thì cứ coi như tất cả mọi người đều không biết gì đi.
Lúc ôm quà trở về nhà họ Lâm, tâm trạng tôi sa sút đến đáng sợ.
Đi ngang qua phòng khách, mọi người vẫn còn ngồi đó ăn bánh ngọt.
Mẹ nhìn tôi đi lên tầng, vui vẻ cười nói:
“Con bé này, nhận được quà của anh Cố Đình nên vui đến ngẩn người rồi.”
15
Nửa đêm, tôi trằn trọc thế nào cũng không ngủ được.
Cầm điện thoại lên xem, đã hơn 1h sáng.
Tôi đứng dậy, đẩy cửa ban công ra định hóng chút gió lạnh. Vừa mới tựa người lên lan can, tôi đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc dưới lầu.
Là Cố Đình.
Anh tựa vào xe hút t.h.u.ố.c, quanh người mang theo hơi lạnh.
Chắc là vừa từ nước ngoài trở về.
Xem ra dự án đã hoàn thành sớm hơn dự kiến.
Đốm lửa nhỏ nơi đầu t.h.u.ố.c nổi bật vô cùng giữa màn đêm.
Tôi nằm bò trên lan can, vẫy tay với anh.
Cố Đình chú ý thấy, lập tức dập t.h.u.ố.c rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
Giọng nói trầm thấp, dễ nghe vang lên:
“Vẫn chưa ngủ à?”
