Chợt Thấy Ánh Trăng - Chương 7
Cập nhật lúc: 19/08/2026 23:02
Ánh mắt anh nhìn tôi chẳng thể nhìn ra cảm xúc gì.
Rõ ràng vẫn lạnh lùng như thế, vậy mà dường như tôi lại nhìn thấy một chút dịu dàng rất nhạt bên trong.
Tôi nhìn hàng mày đôi mắt của anh.
Người đàn ông này, tôi thật sự rất thích.
Nhưng anh không thích tôi.
Giữa tôi và anh cách nhau quá nhiều năm tháng.
Tôi chưa từng được nhìn thấy anh ở tuổi 17-18 rực rỡ đến nhường nào.
Anh khiến thanh xuân của tôi trở nên ch.ói sáng.
Nhưng tôi lại chẳng thể trở thành ánh sáng trong thanh xuân của anh.
Tôi mỉm cười:
“Em ngủ ngay đây. Anh Cố Đình cũng nghỉ sớm nhé!”
Tôi vẫy tay, vừa định quay vào phòng thì Cố Đình gọi lại:
“Quà sinh nhật anh tặng, Tiểu Tinh có thích không?”
Bước chân tôi khựng lại.
Giọng nói vẫn nghe rất vui vẻ:
“Thích lắm. Cảm ơn anh Cố Đình nhé.”
“Rầm…”
Khoảnh khắc cửa ban công đóng lại, tôi đưa ra một quyết định.
Cố Đình ưu tú như vậy thì tôi không xứng với anh sao?
Phi…
Tôi, Lâm Tinh, xinh đẹp thế này, cầm lên được thì cũng buông xuống được.
Tôi không xứng với anh?
Tôi còn xứng với anh dư tận tám nghìn dặm ấy chứ….
Quả nhiên, tôi vẫn nên tránh xa đàn ông.
Thương đàn ông là xui xẻo cả đời.
Thế là tôi ra nước ngoài học đại học.
Đó là đất nước tôi vẫn luôn muốn đến xem từ khi còn nhỏ.
Đi cùng tôi còn có đám bạn đã chơi với nhau từ bé đến lớn.
Trong thời gian học đại học, tôi cùng họ khởi nghiệp.
Mấy đứa vắt óc suy nghĩ, cuối cùng mở một công ty đòi nợ, đặt tên là Linh Lan.
Hai năm đầu đại học, mỗi khi nghỉ tôi vẫn sẽ về nước.
Nhưng cơ hội gặp Cố Đình cực kỳ ít, chỉ có dịp Tết, khi hai nhà ăn bữa cơm tất niên cùng nhau, tôi mới có thể gặp anh vài lần.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh thỉnh thoảng lại vô tình hoặc cố ý rơi trên người mình.
Nhưng dường như anh ngày càng ít nói hơn.
Về sau, công ty dần đi vào hoạt động ổn định, chúng tôi cũng ngày càng bận rộn.
Mà Tết lại chính là thời điểm công ty nhận được nhiều đơn ủy thác nhất.
Bởi vậy sau đó tôi bận đến mức ngay cả Tết cũng rất ít khi về nhà.
Một năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và đám bạn đã gây dựng được danh tiếng cho công ty, sau đó đưa công ty từ nước ngoài về hoạt động trong nước.
Trùng hợp đến mức, đơn hàng đầu tiên sau khi về nước lại chính là một vụ lớn của Cố Đình.
Thù lao vô cùng hậu hĩnh.
16
“Anh Cố có thể lựa chọn công ty chúng tôi giúp thu hồi khoản nợ này, đó là vinh hạnh của chúng tôi. Chúng tôi nhất định sẽ không khiến anh hối hận vì lựa chọn này. Điều công ty chúng tôi chú trọng nhất trong quá trình thu hồi nợ chính là phương thức và cách làm. Sử dụng những biện pháp hợp lý, hiệu quả luôn là tôn chỉ của chúng tôi.
“Những cách như bạo lực, đe dọa hay uy h.i.ế.p tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở công ty chúng tôi. Nhưng khoản nợ của anh, chúng tôi nhất định sẽ giúp thu hồi đầy đủ, không để anh phải lo lắng bất cứ điều gì.”
Tôi nói vô cùng nghiêm túc, khóe mắt lén quan sát phản ứng của Cố Đình.
Phát hiện anh cứ thế nhìn thẳng vào tôi.
Anh là người đã quen tung hoành trong giới kinh doanh, khí thế áp đảo vô cùng mạnh mẽ.
Bị anh nhìn mãi, tôi bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên.
Tôi khum tay thành nắm đ.ấ.m, đưa lên môi ho khẽ một tiếng:
“Hôm nay là ngày đầu tiên công ty chúng tôi ổn định hoạt động trong nước, rất nhiều việc vẫn chưa hoàn thiện. Anh Cố hôm nay đến khá đột ngột, nếu có chỗ nào tiếp đón chưa chu đáo, mong anh đừng trách.”
“Chúng tôi mới là bên cung cấp dịch vụ, lẽ ra phải là chúng tôi đến Cố thị gặp anh để tìm hiểu tình hình, sao có thể để anh đích thân tìm đến đây được. Anh Cố thấy thế nào?”
Ánh mắt Cố Đình không hề che giấu, vẫn nhìn tôi chăm chú.
Anh hơi ngả người ra sau, theo động tác ấy, cổ áo hé mở, để lộ đường xương quai xanh tinh tế.
Ánh mắt tôi vô thức nhìn theo.
Trong lòng không nhịn được mà thầm mắng:
“Lão đàn ông này sao còn hơn cả trước kia…”
Cố Đình tùy ý đặt tay lên tay vịn ghế, khóe môi cong lên, giọng nói trầm ấm dễ nghe:
“Tiểu Tinh thấy ổn là được.”
C.h.ế.t tiệt.
Trước đây anh có thích cười như thế này không vậy?
Tôi đứng dậy, chìa tay ra, vẻ mặt vẫn bình thường:
“Vậy tôi không tiễn anh Cố nữa. Ngày mai công ty chúng tôi nhất định sẽ đến Cố thị đúng giờ để gặp anh. Hy vọng lần hợp tác này sẽ thuận lợi.”
Cố Đình đứng lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:
“Hợp tác vui vẻ.”
Đi đến cửa, anh lại quay đầu.
Ánh mắt hờ hững lướt về phía tôi:
“Tiểu Tinh.”
“Anh Cố cứ nói.”
Anh khựng lại một thoáng, sau đó đôi mày vốn luôn lạnh nhạt chợt nhuốm ý cười:
“Lần sau gặp mặt, không gọi anh trai nữa.”
“Gọi Cố Đình đi.”
Không ngờ anh lại để tâm đến cách xưng hô như vậy.
Tôi còn chưa kịp trả lời, Cố Đình đã dẫn người rời đi, hoàn toàn không cho tôi cơ hội phản ứng.
17
Khoản nợ Cố Đình muốn thu hồi là con số lớn nhất kể từ khi công ty chúng tôi thành lập.
Năm mươi triệu.
Đương nhiên, mức thù lao anh trả cho chúng tôi cũng cao đến mức vô lý.
Sáng sớm hôm sau, tôi dẫn người của công ty mặc vest chỉnh tề, lấy ra dáng vẻ chuyên nghiệp nhất, lưng thẳng tắp xuất hiện tại Cố thị.
“Anh Cố…”
Vừa nghe tôi mở miệng, đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Đình lập tức nhìn thẳng sang tôi.
Tôi theo bản năng sửa lời:
“Tổng… giám đốc Cố.”
Lúc này trong phòng làm việc còn có mấy quản lý cấp cao đang báo cáo công việc với Cố Đình.
Sự xuất hiện đột ngột của chúng tôi khiến bầu không khí lập tức trở nên có chút kỳ lạ.
Mấy vị quản lý dè dặt liếc tôi mấy lần, vẻ mặt khó mà hình dung nổi.
Cố Đình giơ tay ra hiệu cho họ ra ngoài.
Anh không hề giục tôi, cứ thế im lặng ngồi đó, chăm chú nhìn tôi.
