Chú Chó Ngoan Của Trưởng Tỷ - 4

Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:17

Hắn đã lớn, không còn là đứa trẻ để ta tùy ý nhào nặn nữa. 

Hắn là một người đàn ông, một người đàn ông đang mang danh nghĩa là em trai của ta.

Nỗi sợ hãi về luân thường đạo lý, sự ghê tởm đối với mối quan hệ cận huyết này đột ngột dâng lên, bóp nghẹt cổ họng ta.

"Tư Trầm, đi xuống!" Ta lạnh lùng đẩy hắn ra, giọng nói run rẩy.

Nhưng Tư Trầm không nghe, hắn bỗng nhiên dùng sức mạnh đáng sợ của một nam t.ử, lật người đè c.h.ặ.t ta xuống nệm giường. Sợi lụa đỏ trên cổ tay hắn cọ vào da thịt ta, nóng rát. 

Hắn đỏ hoe mắt, cúi xuống gầm gừ như một chú ch.ó hoang bị cướp mất xương:

"Không xuống! Tỷ tỷ là của Thổ Đậu... Tỷ tỷ nói thương Thổ Đậu nhất... Tại sao tỷ tỷ lại đẩy ta ra?"

Trước khi ta kịp hét lên, hắn đã cúi đầu, dùng bờ môi thô bạo, nóng bỏng ngậm c.h.ặ.t lấy môi ta. 

Đó không phải là một cái chạm môi ngây ngô, mà là một nụ hôn dồn dập, nguyên thủy, tràn đầy khát vọng chiếm hữu. 

Hắn như muốn nuốt chửng ta, dùng hàm răng sắc nhọn c.ắ.n rách môi ta, mùi m áu tanh nồng lập tức lan tỏa trong khoang miệng.

Ta hoảng hốt, điên cuồng giãy giụa, nhưng vòng tay của thiếu niên như những sợi dây xích sắt, khóa c.h.ặ.t lấy ta không một khe hở. 

Hắn vừa hôn vừa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt ta, hòa cùng vị m áu tanh.

Trong bóng tối nhập nhẹm, ta nhìn thấy đôi mắt của Tư Trầm phản chiếu ánh đèn dầu leo lét — vừa điên cuồng, vừa vặn vẹo, lại vừa cố chấp đến đáng sợ. 

Trò chơi này, ta là người bắt đầu, nhưng dường như ta đã không còn quyền kết thúc nữa rồi.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh lọt qua khe cửa sổ, Tư Trầm đã lén lút rời đi từ sớm để tránh tai mắt. 

Ta ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận chiến. Trên môi ta vẫn còn vương lại vết má.u đã khô, và vết c.ắ.n của hắn thì sưng tấy lên.

Nỗi ghê tởm và sự hoảng loạn bắt đầu gặm nhấm tâm trí ta. 

Ta chạy nhào đến trước chiếc gương đồng mờ ố, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. 

Gương mặt ta lúc này trông thật lạ lẫm, không còn là đứa con gái ẩn nhẫn, chịu nhục chịu nhằn thường ngày nữa. 

Đằng sau lớp da bọc ôn thuận ấy, chỉ còn lại sự điên cuồng, đố kỵ và một linh hồn đã mục nát từ lâu.

"Nôn..."

Ta bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, một cơn buồn nôn dội lên tận cổ họng. 

Ta ôm lấy bồn nước, nôn thốc nôn tháo cho đến khi chỉ còn ra nước vàng nước trong. 

Sự ráo riết của luân thường đạo lý phong kiến giống như một chiếc thòng lọng đang siết c.h.ặ.t lấy cổ ta. 

Ta và hắn chung một dòng m áu, việc ta làm có khác nào kéo cả tổ tiên Trần gia xuống vũng bùn ô uế?

Ta vốc nước lạnh dội thẳng vào mặt, ép bản thân phải tỉnh táo lại. 

Không thể tiếp tục thế này được. Trả thù Trần Vọng Thanh có nhiều cách, nhưng nếu ta để bản thân lún sâu vào mối quan hệ xác thịt với đứa em trai ngốc này, ta sẽ tự hủy hoại chính mình trước khi nhìn thấy ông ta sụp đổ.

Ta nghiến răng, hạ quyết tâm. Ta phải tìm cách rời khỏi cái phủ Thượng thư thối nát này. 

Chỉ có thoát ra ngoài, ta mới có thể tìm một lối đi sạch sẽ cho bản thân, và bỏ lại đứa em trai ngốc này trong bóng tối của chính hắn.

Tuy nhiên, mọi việc không hề dễ dàng như ta tưởng. Sự bám riết của Tư Trầm đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của ta.

Hắn dường như đã nếm trải được "vị ngọt" từ đêm hôm đó, nên càng trở nên điên cuồng và quấn quýt ta hơn. 

Hắn không chỉ lén lút đến phòng ta vào ban đêm nữa, mà ban ngày, bất chấp ánh mắt soi mói của hạ nhân, hắn thường xuyên viện cớ đến hậu khuê tìm ta.

"Trưởng tỷ, Tư Trầm mang bánh hoa quế cho tỷ nè." 

Hắn chạy ùa vào phòng ta, trên tay bê một đĩa bánh ngọc thạch, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Ta lạnh mặt, không nhận lấy đĩa bánh, giọng nói đầy khoảng cách: "Thiếu gia, nam nữ thụ thụ bất thân. Đệ đã lớn rồi, không nên tùy tiện vào phòng khuê của ta nữa. Hãy về tiền viện học bài đi."

Nụ cười trên môi Tư Trầm đông cứng lại. Hắn đặt mạnh đĩa bánh xuống bàn, đôi mắt cụp xuống, vẻ mặt tổn thương vô cùng. 

Hắn tiến lại gần, định nắm lấy tay ta nhưng ta đã nhanh ch.óng rụt tay vào trong tay áo.

"Tỷ tỷ... tỷ ghét Thổ Đậu rồi sao?" Giọng hắn nghẹn ngào, ấm ức. "Thổ Đậu làm sai cái gì à? Tại sao tỷ tỷ không vuốt tóc ta nữa? Tại sao không cho ta ôm?"

"Đệ không phải là Thổ Đậu!" Ta gắt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào hắn. "Trần Tư Trầm, nhìn lại mình đi! Đệ là Đích t.ử của Trần gia, tương lai là quan đại thần triều đình. Trò chơi ngày nhỏ kết thúc rồi. Từ nay về sau, đừng bao giờ gọi mình là Thổ Đậu nữa!"

Tư Trầm run lên một cái, đôi mắt dại ra bỗng nhiên long lên sòng sọc. Hắn không khóc, mà lầm lì bước tới, dùng sức mạnh bẩm sinh đáng sợ của mình dồn ta vào góc tường. 

Hắn bóp c.h.ặ.t lấy bả vai ta, hơi thở phả ra nóng hổi, gằn giọng:

"Tỷ gạt ta! Chính tỷ nói ta là Thổ Đậu của tỷ! Chính tỷ buộc sợi dây này vào tay ta! Bây giờ tỷ muốn vứt bỏ ta để gả cho kẻ khác đúng không? Ta nghe cha mẹ nói rồi, cha muốn gả tỷ cho phủ Quận công để đổi lấy binh quyền!"

Hắn càng nói càng kích động, bàn tay siết mạnh đến mức ta cảm thấy xương vai mình như muốn gãy vụn.

"Ta không cho tỷ đi! Tỷ là của một mình Thổ Đậu thôi! Nếu tỷ dám bỏ đi, ta sẽ c.ắ.n ch ết kẻ đó! Ta sẽ đốt cái phủ này!" 

Hắn gào lên, điên cuồng như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.

Ta nhìn thiếu niên trước mắt, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Đứa trẻ ngốc ngày nào giờ đã biến thành một con quái vật, một con quái vật do chính tay ta nhào nặn và nuôi dưỡng bằng sự thù hận của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.