Chú Chó Ngoan Của Trưởng Tỷ - 5
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:17
Hắn không còn biết đến lý trí, không còn biết đến sợ hãi, trong đầu hắn chỉ có một chấp niệm duy nhất: chiếm hữu ta.
Sự thao túng tâm lý của ta đã thành công mỹ mãn, thành công đến mức nó quay lại nuốt chửng lấy chính ta.
Ta bị giam cầm trong chính cái bẫy mà mình đã giăng ra, không cách nào thoát khỏi vòng tay nóng rực và điên cuồng của đứa em trai ngốc.
Trần gia rốt cuộc cũng không để ta sống bình yên trong xó hậu viện tối tăm này nữa.
Đối với Trần Vọng Thanh, một đứa con gái không có giá trị lợi dụng thì chỉ là một món nợ tai ương, nhưng một khi đã có thể đem ra cân đo đong đếm trên bàn cờ chính trị, ông ta sẽ lập tức vắt kiệt không chừa một giọt má u.
Vào một buổi sáng đầu đông, khi những bông tuyết đầu mùa còn chưa kịp bám trên những cành trúc xơ xác ngoài hiên, Hạ Lâm đã dẫn theo một toán nha hoàn, bà t.ử rầm rộ bước vào phòng ta.
Khí thế của bà ta hung hãn, áo choàng lông cáo đỏ rực như muốn thiêu rụi căn phòng xám xịt của ta.
Bà ta không còn vẻ khinh khỉnh, ngó lơ thường ngày nữa, thay vào đó là một nụ cười giả tạo thâm hiểm đến tận xương tủy.
Bà ta phất tay, đám hạ nhân lập tức đặt lên chiếc bàn gỗ mục của ta ba bộ hỷ phục đỏ rực, thêu long phụng bằng chỉ vàng lá, lấp lánh đến ch.ói mắt.
"Mặc Kỳ, cha con đã vì con mà chọn được một mối lương duyên trời ban đấy."
Hạ Lâm dùng chiếc khăn lụa thêu hoa quế che miệng cười, ánh mắt lóe lên sự đắc ý và khinh miệt không hề che giấu.
"Là phủ Quận công quan trọng bậc nhất kinh thành. Tuy vị Thế t.ử kia thể trạng có chút suy nhược, cưới con về chủ yếu là để xung hỷ, nhưng gả đi rồi con chính là Thế t.ử phi danh giá, vinh hoa phú quý cả đời hưởng không hết. Mau thử áo cưới đi, đừng để phụ lòng tốt của cha con."
Xung hỷ? Ta đứng trong góc tối, nhìn thấu nụ cười rách nát của bà ta.
Kinh thành này từ lâu đã đồn đại, vị Thế t.ử của phủ Quận công là một kẻ tàn phế bẩm sinh, bệnh tật triền miên, hiện tại chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn, ngập nghé bờ vực cái ch ết.
Trần Vọng Thanh đang trong giai đoạn nước rút để tranh chấp vị trí Thừa tướng đương triều, ông ta cần sự ủng hộ tuyệt đối của thế lực quân đội nắm giữ binh quyền phía sau phủ Quận công.
Vì vậy, ông ta đã không ngần ngại lôi đứa con gái lớn bị ghẻ lạnh mười năm này ra làm vật tế thần.
Ông ta muốn dùng cái mạng "khắc mẫu" của ta để đổi lấy chiếc ghế bành bọc nhung nơi triều đường.
Nếu ta gả đi mà Thế t.ử ch ết, ta sẽ phải sống kiếp góa phụ chịu tang suốt đời, hoặc tệ hơn là bị bức t ử để tuẫn táng theo hắn.
"Mặc Kỳ tuân mệnh. Tạ ơn cha và mẫu thân đã nhọc lòng."
Ta rũ mắt, hai tay đan vào nhau giấu trong ống tay áo rộng, ngoan ngoãn quỳ xuống nhận lễ, không một lời phản kháng hay khóc lóc van xin.
Hạ Lâm nhìn thấy thái độ cam chịu, nhu nhược đến cực điểm của ta thì vô cùng hài lòng.
Bà ta nghĩ rằng cái tát năm xưa và hai năm giam lỏng đã hoàn toàn thuần hóa được con dã thú trong ta.
Bà ta cười nhạt, dặn dò thêm vài câu về lễ nghi rồi nghênh ngang dẫn người rời đi.
Bà ta đâu biết rằng, trong lòng ta lúc này không có một chút gợn sóng oán hận nào dành cho cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Ngược lại, ta nhìn thấy trong cái rủi có cái may, đây là cơ hội duy nhất để ta trốn chạy khỏi sự kiểm soát điên cuồng, biến thái của Trần Tư Trầm.
Thà ta gả cho một kẻ tàn phế sắp chế t, nằm trên giường bệnh chờ ngày ra nghĩa trang, còn hơn là mỗi đêm phải run rẩy đối mặt với đứa em trai cùng cha khác mẹ đang ngày một lớn lên, ngày một vặn vẹo và điên cuồng kia.
Cuộc hôn nhân này chính là cánh cửa để ta thoát khỏi vũng bùn tội lỗi này.
Thế nhưng, bí mật và mưu đồ trong cái phủ Thượng thư thối nát này chưa bao giờ có thể giấu kín, nhất là đối với một kẻ luôn rình rập, coi ta là sở hữu độc quyền như Trần Tư Trầm.
Đêm hôm đó, gió tuyết bên ngoài gầm rú dữ dội. Cửa phòng ta bỗng nhiên bị một lực đạo kinh người bẻ gãy chốt, tiếng rầm rầm vang lên khô khốc.
Một thân hình cao lớn, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi rượu nồng nặc lao vào.
Là Trần Tư Trầm.
Mặt mũi hắn đỏ bừng vì men rượu và giận dữ, đôi mắt long lên sòng sọc những tia m.á.u đỏ, trên tay hắn còn cầm theo một dải hỷ lụa đỏ mà hắn vừa cướp được từ phòng khâu vá, đã bị xé rách nát thành từng mảnh vụn.
Hắn vừa lao đến đã thô bạo đẩy ngã ta xuống bàn trang điểm.
Những lọ phấn son rẻ tiền, chiếc gương đồng mờ ố rơi loảng xoảng xuống nền gạch lạnh ngắt.
Hắn đè nghiến ta xuống, thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ bao trùm lấy ta.
"Tỷ muốn gả cho kẻ khác? Tỷ dám mặc áo cưới vì nam nhân khác?!"
Tư Trầm gầm lên, giọng nói khản đặc, điên cuồng.
Đôi bàn tay thô bạo như gọng kìm sắt bóp c.h.ặ.t lấy hai cổ tay ta, ghim c.h.ặ.t xuống bàn đến mức ta nghe rõ tiếng xương cốt của mình đang kêu gào t.h.ả.m thiết vì chịu lực quá tải.
"Buông ra! Trần Tư Trầm, đệ điên rồi! Ta là trưởng tỷ của đệ!"
Ta ra sức giãy giụa, nhưng chút sức lực yếu ớt của một nữ t.ử quanh năm thiếu thốn cơm ăn áo mặc làm sao địch nổi một nam t.ử hán mười sáu tuổi đang trong cơn thịnh nộ thú tính.
"Ta điên? Đúng, ta điên rồi! Là do ai biến ta thành thế này?!"
Hắn cúi xuống, thô bạo c.ắ.n mạnh lên bờ vai ta qua lớp y phục mỏng. Đau đớn nhức nhối truyền đến tận đỉnh đầu khiến ta không nhịn được mà bật khóc nức nở.
Hắn vừa c.ắ.n xé vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết, những giọt nước mắt nóng hổi của đứa trẻ ngốc rơi xuống cổ ta, hòa cùng cảm giác đau đớn: "Tỷ tỷ là của một mình Thổ Đậu thôi... Tỷ đã hứa rồi mà! Ai dám cướp tỷ đi, ta sẽ g iết kẻ đó! Ta sẽ tự tay bóp ch ết vị Thế t.ử của phủ Quận công kia!"
"Đệ có g iết hết tất cả mọi người trên thế gian này thì sự thật chúng ta cũng là chị em ruột!"
Ta hét lên, nước mắt giàn giụa, dùng hết chút sức tàn còn lại, vung tay tát mạnh một cái vào gương mặt tuấn tú của hắn.
