Chú Chó Ngoan Của Trưởng Tỷ - 7

Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:17

Bên ngoài, kiệu hoa của phủ Quận công đã chờ sẵn.

Ta bước từng bước chậm rãi trên nền tuyết lạnh. Gió thổi tung tà hỷ phục đỏ rực.

Đột nhiên, từ phía hành lang có tiếng náo loạn.

"Buông ta ra! Các người cút hết đi!"

Là Trần Tư Trầm.

Hắn lao ra từ phía hậu viện. Tóc tai bù xù. Quần áo xộc xệch. Gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì đau đớn và điên cuồng.

Hai năm qua, ta đã biến hắn từ một đứa trẻ ngốc thành một con dã thú chỉ biết bám riết lấy ta. 

Hôm nay, con dã thú đó chính thức đứt xích.

"Tỷ tỷ! Tỷ không được đi!" Hắn gào lên, định lao về phía ta.

Trần Vọng Thanh đứng bên cạnh kiệu hoa, sắc mặt lập tức đen lại. Ông ta phất tay, mười mấy tên gia đinh thô bạo lao vào, đè c.h.ặ.t Tư Trầm xuống nền tuyết.

"Nhốt Đích t.ử lại cho ta! Hôm nay là ngày đại hỷ, không được để nó làm loạn!" Trần Vọng Thanh gầm lên.

Tư Trầm bị đè nghiến dưới đất. Tuyết lạnh bám đầy trên mặt hắn. Hắn đỏ hoe mắt, nhìn chằm chằm vào kiệu hoa, khóc nấc lên:

"Tỷ tỷ... Đừng bỏ Thổ Đậu... Thổ Đậu ngoan mà... Thổ Đậu không ăn bánh ngọt nữa... Tỷ tỷ quay lại đi..."

Dưới lớp khăn voan đỏ, ta nhắm mắt lại.

Nước mắt không rơi. Chỉ có lòng hận thù càng thêm kiên định.

Trần Tư Trầm, đừng trách ta. Muốn trách, hãy trách ông cha thượng thư cao quý của ngươi.

Kiệu hoa khởi kiệu. Tiếng kèn trống lại vang lên, át đi tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ ngốc.

Nhưng kiệu hoa không đi về hướng phủ Quận công.

Nửa đường, ta lén bỏ t.h.u.ố.c mê vào bình rượu của bà mai và đám hộ tống. Đây là loại t.h.u.ố.c ta đã âm thầm chuẩn bị từ nửa năm trước.

Khi tất cả ngã rạp, ta bước ra khỏi kiệu hoa.

Ta không chạy trốn. Ta quay trở lại Trần phủ.

Ta đi lối cửa sau. Nơi có một người đang đợi ta.

Là gã gia đinh canh giữ kho củi. Gã thích ta từ lâu. Một đứa con gái bị ghẻ lạnh chỉ cần ban cho gã chút ân huệ, gã liền sẵn sàng bán mạng. 

Gã đã giúp ta mở cửa.

Trong n.g.ự.c ta, bức huyết thư của mẫu thân vẫn nóng rẫy.

Hôm nay, ta sẽ vạch trần tất cả.

Ta đi thẳng vào thư phòng của Trần Vọng Thanh.

Lúc này, tiền viện đang tổ chức tiệc rượu ăn mừng. Trần Vọng Thanh và Hạ Lâm đang bận tiếp đón khách khứa quan trường. Thư phòng hoàn toàn trống vắng.

Ta tìm thấy con dấu Thượng thư của ông ta. Ta tìm thấy những bức thư mật ông ta cấu kết với tham quan, hối lộ để tranh ghế Thừa tướng.

Ta gom tất cả lại.

Ta dùng mực đỏ, viết lên tường thư phòng bốn chữ lớn: "NỢ MÁU TRẢ MÁU".

Sau đó, ta đi tìm Trần Tư Trầm.

Hắn đang bị xích trong căn phòng tối ở hậu viện. 

Trần Vọng Thanh sợ hắn làm loạn hỏng việc lớn, nên đã dùng xích sắt khóa chân hắn lại.

Nhìn thấy ta bước vào với bộ hỷ phục đỏ rực, Tư Trầm ngơ ngác. Rồi hắn điên cuồng bò về phía ta, xích sắt loảng xoảng:

"Tỷ tỷ? Tỷ không đi gả cho người ta nữa sao? Tỷ về với Thổ Đậu rồi?"

Ta quỳ xuống trước mặt hắn. Ta không ôm hắn. 

Ta rút từ trong tay áo ra một con d.a.o găm nhỏ sắc lẹm.

Ta đặt con d.a.o vào tay hắn.

"Tư Trầm, đệ có muốn ở bên trưởng tỷ mãi mãi không?"

Hắn ra sức gật đầu: "Muốn! Thổ Đậu muốn!"

"Vậy thì nghe lời ta." Ta ghé sát tai hắn, giọng nói như tiếng rít của rắn độc. "Cha và mẹ kế, họ muốn giế t ta. Họ giấu ta đi rồi. Kẻ đứng ở tiền viện kia là giả. Đệ phải gi ết bọn họ, thì mới cứu được trưởng tỷ."

Tâm trí của đứa trẻ ngốc vốn dĩ đã hỗn loạn vì kích động. Giờ đây, lời nói của ta giống như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hắn.

Hắn nhìn con d.a.o găm, ánh mắt dại ra bỗng chốc tràn ngập sát khí:

"Gi.ết... Gi ết bọn họ... Cứu tỷ tỷ..."

Ta dùng chìa khóa trộm được từ tên gia đinh, mở xích cho hắn.

Ta dẫn Tư Trầm đi về phía tiền viện.

Lúc này, tiệc rượu đã tàn một nửa. Khách khứa bắt đầu ra về. Trần Vọng Thanh và Hạ Lâm đang đứng ở đại sảnh, mỉm cười đắc ý tiễn khách.

Ta đứng trong bóng tối của hành lang, đẩy mạnh Tư Trầm ra ngoài.

"Đi đi, Thổ Đậu. Gi ết bọn họ. Cứu ta."

Tư Trầm cầm d.a.o găm, lao thẳng về phía Trần Vọng Thanh như một con ch.ó điên.

"Súc sinh giả mạo! Trả tỷ tỷ lại cho ta!" Hắn gào lên.

Trần Vọng Thanh chưa kịp phản ứng, lưỡi d.a.o sắc lẹm đã đ.â.m sầm vào bụng ông ta. Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

"Tư... Tư Trầm? Con làm cái gì vậy?!" Trần Vọng Thanh trợn tròn mắt, gục xuống vũng m.á.u. Ông ta không thể tin nổi, đứa con trai báu vật ông ta nâng niu cả đời, lại là kẻ ra tay gi ết ông ta.

Khách khứa xung quanh la hét thất thanh. Hỗn loạn cực độ.

Hạ Lâm kinh hoàng lao vào ôm lấy con trai: "Tư Trầm! Con điên rồi! Đó là cha con!"

"Mụ phù thủy giả mạo! Ch ết đi!" Tư Trầm đỏ mắt, điên cuồng vung d.a.o đ.â.m liên tiếp vào người Hạ Lâm.

Bà ta ngã xuống bên cạnh xác Trần Vọng Thanh. Máu của hai kẻ thủ ác hòa vào nhau, nhuộm đỏ cả nền gạch phủ đầy tuyết.

Ta từ trong bóng tối bước ra.

Tấm khăn voan đỏ trên đầu ta đã rơi mất. Ta nhìn cảnh tượng trước mắt, cười lớn. Tiếng cười vang vọng khắp phủ Thượng thư đổ nát.

T.ử Trầm nhìn thấy ta, hắn buông con d.a.o đẫm m.á.u xuống, vụng về chạy lại gần, định ôm lấy ta:

"Tỷ tỷ... Ta g.i.ế.c kẻ giả mạo rồi... Ta cứu được tỷ rồi..."

Ta lùi lại một bước. Ánh mắt ta nhìn hắn úc này, chỉ còn sự ghê tởm và lạnh lùng tột độ.

"Trần Tư Trầm, nhìn cho kỹ đi. Ta là Trần Mặc Kỳ. Và người đệ vừa giế t, chính là cha mẹ ruột của đệ."

Hắn ngơ ngác. Nhìn bàn tay đầy m.á.u của mình, rồi nhìn xác c hết của Trần Vọng Thanh và Hạ Lâm.

"Không... Không phải... Tỷ tỷ nói bọn họ là giả..." Hắn ôm đầu khóc thét.

Đúng lúc đó, phủ binh và quan binh triều đình nghe tiếng động lao vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.