Chú Chó Ngoan Của Trưởng Tỷ - Hoàn
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:17
Ta đứng giữa sảnh, tay cầm bức huyết thư của mẫu thân nâng cao, dõng dạc nói:
"Trần gia mưu phản, cấu kết tham quan. Đích t.ử Trần Tư Trầm phát điên, sát hại phụ mẫu. Ta là Đích nữ Trần Mặc Kỳ, xin nộp bằng chứng!"
Tư Trầm bị quan binh lao vào khống chế, đè c.h.ặ.t xuống đất. Hắn không giãy giụa, chỉ dùng đôi mắt dại ra, ầng ậng nước nhìn ta:
"Tỷ tỷ... Tại sao... Thổ Đậu ngoan mà..."
Ta quay lưng đi, không nhìn hắn lấy một lần.
Trần phủ sụp đổ chỉ sau một đêm.
Trần Vọng Thanh và Hạ Lâm ch ết không nhắm mắt. Trần Tư Trầm bị phán tội gi ết cha mẹ, khép vào tội đại nghịch bất đạo, bị giam vào ngục tối chờ ngày x ử t ử.
Còn ta, nhờ có bức huyết thư minh oan cho mẫu thân và giao nộp bằng chứng tham nhũng của Trần Vọng Thanh, ta được thánh thượng thương tình miễn tội, cho phép thu hồi toàn bộ tài sản hồi môn của mẫu thân phủ Thừa tướng ngày trước.
Ngày ta rời kinh thành, tuyết đã ngừng rơi.
Ta đứng trước cửa ngục tối. Nhìn qua khe cửa nhỏ, ta thấy Trần Tư Trầm đang ngồi co rúc trong góc. Trên cổ tay hắn, sợi dây lụa đỏ vẫn còn nguyên, nhưng đã bị m.á.u nhuộm đen kịt.
Hắn nhìn thấy ta, khuôn mặt gầy gộc bỗng hiện lên nụ cười ngây ngô:
"Tỷ tỷ... tỷ đến đón Thổ Đậu về nhà phải không?"
Ta nhìn hắn một hồi lâu. Rồi ta quay người, bước đi.
"Trần Tư Trầm, Thổ Đậu thật của ta đã ch ết vào buổi chiều năm mười sáu tuổi rồi."
Gió tuyết thổi qua gấu áo ta. Giang sơn rộng lớn, từ nay về sau, ta tự do rồi.
Kinh thành đại tuyết.
Trần phủ sụp đổ. Tan tành.
Sổ sách tham ô được trình lên thánh thượng. Huyết thư của mẫu thân ta làm chấn động triều dã. Trần Vọng Thanh biến thành kẻ tội đồ bị người đời phỉ nhổ. Kế thất Hạ Lâm chế t không có đất chôn.
Còn Đích t.ử Trần Tư Trầm.
Cậu ta phạm tội g iết cha, sát mẫu. Tội lỗi tày trời. Đáng lẽ phải chịu hình phạt lăng trì, nhưng vì chứng đờn độn bẩm sinh, thánh thượng hạ chiếu giam cầm cậu ta chung thân trong thiên lao tối tăm nhất.
Mọi ân oán. Triệt để khép lại.
Ngày ta thu hồi lại toàn bộ tài sản hồi môn khổng lồ của mẫu thân, trời trong xanh không một gợn mây.
Ta không ở lại kinh thành.
Nơi này quá bẩn. Ta bán sạch phủ đệ, đổi tất cả thành ngân phiếu, mang theo một vài nha hoàn trung thành rời kinh, xuôi về vùng sông nước Giang Nam.
Ta muốn tìm lại cuộc sống của chính mình.
Ta mua một trang viên lớn bên bờ Tây Hồ. Trang viên có rặng trúc xanh. Có hồ sen rộng.
Ở nơi này, ta không còn là Đích nữ khắc mẫu của Trần gia. Ta là Trần Mặc Kỳ. Một nữ t.ử tự do, giàu có và tự tại.
Ta dùng tiền của mình để mở học đường cho trẻ em nghèo, lập phòng tế bần giúp đỡ những nữ t.ử có hoàn cảnh bất hạnh như ta năm xưa.
Người dân Giang Nam kính trọng ta, gọi ta là Trần tiểu thư.
Lòng ta dần bình yên. Những mộng mị về quá khứ dần tan biến theo sương khói Tây Hồ.
Mùa xuân năm thứ hai ở Giang Nam.
Hoa đào nở rộ khắp các triền đồi.
Hôm đó, ta đang ngồi trong đình hóng mát bên bờ hồ, lật xem vài cuốn sổ sách của học đường.
Từ xa, một bóng dáng quen thuộc, cao lớn đang rảo bước đi về phía ta.
Là một nam t.ử mặc trường bào màu xanh trúc thanh lịch. Vóc dáng cao ráo, tuấn tú.
Bước chân người đó không còn ngập ngừng, dại dại như trước. Ánh mắt người đó nhìn ta, trong vắt như nước hồ thu, nhưng lại tràn ngập sự tỉnh táo và dịu dàng.
Là Trần Tư Trầm.
Không. Hắn hiện tại không còn là Trần Tư Trầm của Trần phủ nữa.
Hắn là Thẩm Trầm.
Năm xưa trước khi rời kinh thành, ta đã dùng một nửa tài sản của mẫu thân để mua chuộc đại lý tự thiếu khanh và gã cai ngục trưởng.
Một cái xác tù nhân đần độn ch ết thay trong ngục.
Một thiếu niên được bí mật đưa ra khỏi kinh thành, giao cho vị thần y ẩn dật ở Thần Y Cốc, người từng thọ ơn cứu mạng của ngoại tổ phụ ta năm xưa.
Thần y nói, chứng đần độn của hắn là do độc d.ư.ợ.c kích t.h.a.i của Hạ Lâm gây ra. Độc tụ ở não bộ, nếu dùng châm cứu và giải độc đúng cách, hoàn toàn có thể khôi phục trí tuệ.
Hai năm qua, hắn ở Thần Y Cốc chịu đựng muôn vàn đau đớn để tẩy tủy, giải độc.
Hắn làm tất cả, chỉ vì một lời hứa với ta trước khi rời kinh:
"Nếu ta tỉnh lại, ta muốn đến Giang Nam tìm tỷ."
Thẩm Trầm bước vào đình.
Hắn dừng lại trước mặt ta, không quỳ xuống như một chú ch.ó nhỏ nữa. Hắn đứng thẳng, mỉm cười, đôi mắt chỉ phản chiếu một mình bóng hình ta.
Hắn giơ cổ tay lên.
Trên cổ tay trắng trẻo, khỏe mạnh của hắn, sợi dây lụa đỏ năm xưa đã được giặt sạch sẽ, thêu thêm những đóa hoa nhài nhỏ xíu xinh xắn.
Hắn bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng nói trầm ấm, ôn nhu:
"Tỷ tỷ, Thổ Đậu của tỷ không còn điên nữa rồi. Ta học được cách làm người, học được cách yêu thương. Tỷ có sẵn lòng cho ta ở bên cạnh, bảo vệ tỷ cả đời này không?"
Ta nhìn thiếu niên trước mắt.
Nỗi hận thù năm xưa đã tan thành mây khói. Thứ còn lại giữa ta và hắn, không phải là xiềng xích tội lỗi, mà là sự cứu rỗi duy nhất giữa nhân gian lạnh lẽo này.
Hắn vì ta mà sinh, vì ta mà điên, và giờ đây vì ta mà tỉnh lại.
Ta khẽ mỉm cười, ngón tay đan vào ngón tay hắn.
"Được. Chúng ta về nhà thôi."
Gió xuân thổi qua, cuốn theo hương hoa đào thơm ngát.
Giang sơn rộng lớn, từ nay về sau, ta không còn cô độc nữa.
Ta đã có tự do, và có cả người thương ta hơn chính mạng sống của mình.
[HOÀN]
