
Chú Nhỏ
Sếp phải đi công tác, bảo tôi giúp anh chăm rắn.
Tôi lập tức từ chối, bởi vì tôi sợ rắn.
Sếp nói sẽ trả lương gấp đôi.
Tôi dè dặt hỏi: “Nó có cắn người không vậy? <(。_。)>”
Sếp liếc tôi một cái: “Không cắn. (¬_¬)”
“Sếp ơi, nếu chẳng may bị rắn cắn chết thì có được tính là tai nạn lao động không? ⊙﹏⊙”
“Có. (ー_ー)!!”
Tôi âm thầm tính toán khoản tiền trong đầu, thậm chí đã nghĩ đến chuyện tiêu số tiền ấy thế nào.
Cuối cùng tôi nghiến răng, sợ gì chứ, đứng trước tiền thì một con rắn nhỏ có đáng là bao.
Sau đó trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một màn hình điện tử khổng lồ, trên đó trôi qua vô số bình luận.
[Nữ chính còn chưa biết đâu! Nam chính thật ra chính là con rắn đó, chính là tiểu thanh xà mà cô ấy vừa đồng ý chăm sóc!]
[Anh ấy sợ làm cô ấy hoảng nên mỗi tháng tới kỳ mẫn cảm đều tự mình chịu đựng.]
[Anh ấy thật sự yêu cô ấy lắm, mỗi lần bắt tăng ca cũng chỉ muốn được ở cạnh lâu thêm một chút thôi, tuy cách làm đúng là có vấn đề nhưng tiền tăng ca chưa bao giờ thiếu!]
[Ai mà từ chối nổi một ông chồng rắn vừa giàu vừa đẹp trai, còn biết nhả kim tệ lại chẳng bao giờ già chứ? Tôi thì chịu, không từ chối nổi.]
[Nữ chính đúng là hưởng niềm vui nhân đôi luôn! Tôi ghen tị chết mất, cho tôi trải nghiệm một ngày thôi cũng được, đừng bắt tôi quỳ xuống cầu xin!]












