Chú Nhỏ - Chương 12
Cập nhật lúc: 20/09/2026 06:02
Bọn họ ra tay rất mạnh.
Đau c.h.ế.t ta!
Lớp da vừa mới hình thành làm sao chịu nổi kiểu đ.á.n.h ấy!
Ta há miệng phát ra tiếng để dọa, ai ngờ đám nhóc không những chẳng sợ mà còn đ.á.n.h dữ hơn.
Trưởng bối tộc rắn từng dặn:
“Loài hai chân nhỏ tuyệt đối không được tùy tiện c.ắ.n, nếu không sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng!”
Dù đám trẻ không thể thật sự g.i.ế.c ta, nhưng đ.á.n.h rất đau!
Đau c.h.ế.t mất, có ai cứu ta không?
Ta thề từ nay không uống rượu của loài người nữa.
Mấy tiểu nhân loại thật sự quá hung dữ.
Đúng lúc ấy, một cô bé buộc hai b.úi tóc tròn, khuôn mặt mũm mĩm giống b.úp bê phúc trên lịch chạy tới.
Cô bé liên tục giảng đạo lý với những đứa trẻ kia.
Nhưng chẳng ai nghe, ngược lại còn tiếp tục đ.á.n.h ta.
Ta thật sự rất muốn c.ắ.n bọn chúng, nhưng nhớ lời trưởng bối nên không dám, lỡ gây họa cho cả tộc thì sao.
Đúng lúc ta sắp tuyệt vọng, cô bé đột nhiên lao vào ôm lấy ta rồi chạy.
Cô chạy thật lâu, đến nơi đám trẻ hoàn toàn không thể đuổi kịp mới dừng.
Nhìn khuôn mặt cô bé đỏ bừng vì chạy, ta bỗng hiểu tại sao đồng loại có thể cam tâm hóa hình chỉ vì một người.
Nếu người ấy là cô…
Ta hình như cũng bằng lòng.
Ta hóa thành một đứa trẻ trạc tuổi cô.
Cô bé nhìn hình người của ta mà chẳng hề sợ, ngược lại còn kể cho ta nghe truyện Hoàng t.ử Ếch, cho rằng ta cũng bị lời nguyền nên mới biến thành rắn.
“Cậu cứu tớ, muốn tớ báo đáp thế nào cũng được.”
“Hoàng t.ử Ếch cuối cùng sống hạnh phúc cùng công chúa, vậy cậu cũng muốn ở với tớ đúng không?”
Ta nhìn gương mặt tròn nhỏ trước mắt.
Nghĩ bụng…
Cũng không tệ.
Thế là ta để lại trên cổ tay cô dấu ấn hôn ước của tộc rắn.
Dấu ấn ấy có nghĩa cô chính là vị hôn thê ta lựa chọn.
Chỉ cần còn dấu ấn, nếu cô gặp nguy hiểm, ta lập tức cảm nhận được.
Ta muốn ở bên cô lớn lên.
Bảo vệ cô.
Làm cô vui.
Giúp cô thực hiện những mong muốn nhỏ bé.
Ta còn định theo cô về nhà.
Nhưng người của Cục Quản lý Yêu quái bất ngờ xuất hiện rồi bắt ta đi.
Bọn họ nói yêu và người không thể tùy tiện ở cạnh nhau.
Yêu khí và độc tính trong cơ thể phải được thanh lọc trước, bằng không có thể khiến con người bị thương.
Nghe xong, ta lập tức đồng ý thanh lọc.
Quá trình thanh lọc kéo dài rất lâu và đau đớn.
Nhưng chỉ cần nghĩ tới cô bé, ta lại cảm thấy mình hoàn toàn chịu được.
Mấy năm sau, ta cũng bắt đầu học cách sinh sống như một con người.
Ta vốn biết tộc rắn một khi nhận định bạn đời, vào một số thời kỳ sẽ có phản ứng bản năng mạnh hơn.
Nhưng không ai nói cho ta biết cảm giác ấy khó chịu như vậy.
May mà Cục Quản lý Yêu quái có t.h.u.ố.c giúp kiềm chế.
Lúc ta bắt đầu bước vào những giai đoạn ấy, bảo bối của ta vẫn còn nhỏ.
Ta tuyệt đối không thể tới gần cô.
Sẽ khiến cô sợ.
Thỉnh thoảng nhớ quá, ta lại lén tới trường, trèo lên cái cây gần cửa sổ lớp nhất để nhìn.
Hôm nay cô ấy lại bị giáo viên mắng.
Không phải chỉ thi toán hai mươi điểm thôi sao!
Tại sao lại mắng dữ như vậy?
Cô ấy chỉ học toán kém chứ đâu phải người xấu!
Lại khóc rồi…
Đừng khóc nữa mà, bảo bối khóc ta cũng đau lòng.
Toán học thật sự đáng ghét!
Nhưng bảo bối cứ vì toán mà khóc thì ta càng ghét nó hơn.
Ta phải học.
Học thật giỏi.
Sau này tự mình dạy cô!
Ta cầu xin Cục Quản lý Yêu quái rất lâu, cuối cùng họ cũng đồng ý cho ta dùng thân phận con người tên Tần Tố tới học cùng trường.
Hi hi.
Cuối cùng được ngồi cùng lớp với tiểu nhân loại của ta rồi.
Thì ra cô ấy tên Tống Nhiễm Nhiễm.
Tên đáng yêu thật! ✿(ˊωˋ)✿
^O^ Cô ấy còn dạy ta đây gọi là “emoji”, lúc nhắn tin thêm vào sẽ khiến câu chữ sinh động, tránh hiểu lầm.
Bảo bối của ta thật đáng yêu. ✿(?^o^?)✿
Hôm nay bảo bối tỏ tình với ta rồi! ✿(′ω`)✿
Ta thật sự muốn đồng ý ngay.
Nhưng không được.
Ta không thể tiếp tục ở cạnh cô.
Khả năng tự kiềm chế của ta ngày càng tệ.
Thuốc cũng dần không còn tác dụng…
Ta thật sự không muốn rời xa bảo bối. ⊙﹏⊙
Xin lỗi.
Đợi ta trở lại.
Ta cũng chẳng muốn xa em.
Bảo bối chọn ngành đại học liên quan đến hoạt hình.
Vậy ta cũng học ngành đó.
Bảo bối từng nói rắn nhìn rất đáng sợ…
Chẳng lẽ cô ấy cũng thấy ta đáng sợ?
Nhưng ta sạch lắm mà!
Ngày nào cũng tắm, người còn thơm nữa, chẳng đáng sợ chút nào!
Bảo bối nói ước mơ sau này là trở thành một nhân viên văn phòng vừa bận rộn vừa trí thức, mỗi ngày cầm cà phê đi làm trông rất chuyên nghiệp.
Ta nhất định sẽ giúp cô hoàn thành ước mơ.
Đến lúc ấy cô chắc chắn sẽ thấy ta rất tốt!
Nhưng…
Sao bảo bối trông chẳng vui chút nào?
Chẳng lẽ công việc vẫn chưa đủ nhiều?
Vậy ta thêm cho cô một chút nhé?
Thêm một chút nữa?
Ơ…
Sao càng ngày trông cô càng mệt vậy? ⊙﹏⊙
Ta làm sai chỗ nào sao?
Nhưng rõ ràng cô từng nói thích ta mà?
Kỳ lột da lại tới.
Phản ứng của cơ thể lần này cũng mạnh hơn bình thường.
Ta bắt buộc phải ở gần bạn đời mới dễ chịu.
Nhưng cô lại sợ rắn đến thế…
Rõ ràng hồi nhỏ cô đâu sợ ta.
Tại sao hiện giờ trông miễn cưỡng như vậy… (っ´;ω;`)っ
Xác nhận rồi.
Bảo bối ghét ta mất rồi…
Nhưng cô ấy rõ ràng từng nói thích ta mà…
Con người quả nhiên là sinh vật dễ thay đổi nhất thế gian…
Khoan đã.
Hóa ra…
Cô ấy chỉ không thích tăng ca!
Không phải không thích ta là được rồi!
Hết.
