Chúc Đông Phong - Chương 1

Cập nhật lúc: 16/07/2026 12:00

Khi ta bị chẩn đoán mắc phải chứng nan y, kế mẫu dẫn theo hai vị muội muội phấn son lòe loẹt đến thăm phu quân của ta.

Muội muội không thể chờ đợi thêm, liền muốn nhổ cỏ tận gốc nhi nữ của ta, hòng dọn đường cho cốt nhục tương lai của ả.

Chúng ngỡ ta là con ve sầu sắp c.h.ế.t, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chúng nuốt gọn vào bụng.

Nào đâu biết rằng, ta là cánh chim tước bay cao trên chín tầng trời.

Ván cờ vàng son sa đọa này, chính là ảo ảnh hải thị thận lâu mà ta đã dày công bày bố cho chúng.

Lúc mộng tỉnh, cũng chính là lúc táng thân.

1

Sau khi thành hôn, Tạ Ngự và ta tương kính như tân.

Bà mẫu mấy lần muốn nạp thiếp cho chàng, đều bị chàng gạt phăng, không nể chút mặt mũi nào.

Cho đến khi ta hạ sinh một cặp long phụng thai, từ đó thân thể tổn thương, không thể hoài t.h.a.i được nữa.

Bà mẫu liền lén bỏ t.h.u.ố.c vào chén trà của Tạ Ngự.

Nữ t.ử được chuẩn bị từ trước tiến lên cởi xiêm y của Tạ Ngự, suýt chút nữa đã bị chàng bóp cổ c.h.ế.t tươi, dọa cho bà mẫu hồn xiêu phách lạc, suýt thì quy tây.

Tạ Ngự lạnh lùng nói: "Nếu còn có lần sau, nhi t.ử sẽ dâng tấu chương bẩm rõ ngọn ngành với bệ hạ, mang theo phu nhân dời phủ, tự lập môn hộ."

Bà mẫu trong lòng kinh sợ, không dám làm càn trước mặt chàng nữa.

Nhưng quay đầu lại, bà ta liền nói với kế mẫu của ta rằng ta là kẻ đố kỵ, không biết dung người.

Bà ta biết ta và kế mẫu bất hòa, liền nhận hai nữ nhi của kế mẫu làm nghĩa nữ, lệnh cho chúng thường xuyên vào phủ bầu bạn.

Kế mẫu cũng "có qua có lại", sai người ở bên ngoài rêu rao khắp nơi về tội trạng của ta nào là bất kính với bà mẫu, ngỗ nghịch với phu quân, đa nghi đố kỵ.

Danh tiếng của ta vì thế mà tuột dốc không phanh.

Giữa muôn vàn kế sách, ta chọn lấy một cách tổn hại ít nhất đối với bản thân.

Ta khóc lóc trước mặt Tạ Ngự, uất ức oán trách: 

"Phu quân không màng nữ sắc, lại khiến ta rơi vào cảnh khó xử nhường này."

Vẻ mặt hờ hững, xa cách của chàng vì những giọt nước mắt của ta mà thoáng hiện nét ngỡ ngàng. 

Chàng đứng dậy bảo: "Đừng khóc." 

Rồi sải bước đi ra ngoài.

Chẳng quá vài canh giờ, chàng đã tìm ra kẻ đầu tiên tung tin đồn nhảm.

Sau khi tống giam tra hỏi, liền biết được kế mẫu của ta chính là kẻ chủ mưu phía sau.

Chàng dẫn theo người đích thân đến bái phỏng phụ thân ta, lời lẽ tuy ôn hòa nhưng vô cùng nghiêm lệ, chỉ trích phụ thân ta mù mắt điếc tai, dung túng thê thất làm loạn hậu trạch nhà người khác.

Sau chuyện đó, đối mặt với sự mắng c.h.ử.i của bà mẫu, Tạ Ngự vô cùng lãnh đạm.

"Hậu trạch không yên, tiền đồ làm quan bị hủy hoại vốn chẳng hề ít! Sai lầm năm xưa phụ thân con phạm phải, mẫu thân từng căm ghét tận xương tủy, nay lại giúp kẻ ác làm càn, khiến hậu viện của nhi t.ử gà ch.ó không yên, là vì cớ gì?!"

Bà mẫu đỏ hoe mắt, oán hận lườm ta: 

"Ngươi xem ngươi gả được tấm chồng tốt biết bao, nhi t.ử ta mang nặng đẻ đau mười tháng, yêu ngươi đến mức ngay cả mẫu thân cũng không cần nữa rồi."

Thế nhưng trong lòng ta tự hiểu rõ, Tạ Ngự chẳng hề yêu ta.

Chàng dùng thủ đoạn sấm sét như vậy, phần nhiều là để mưu cầu cho bản thân một cái danh tiếng "trị gia nghiêm cẩn" mà thôi.

Nhưng thế thì đã sao chứ?

Ta lui về sau màn, không tốn một binh một tốt nào cũng đã trọng thương bọn họ.

Tạ Ngự muốn danh tiếng, ta cho chàng là được, còn lợi ích ta nhận về lại là thực chất.

"Mẫu thân, phu quân có nói thân thể người không khỏe, việc quản gia, nhi tức sẽ chu toàn."

Tạ Ngự nay đã biết bảo bọc gia đình, để tâm đến danh tiếng của ta và chàng;

Chàng không gần nữ sắc, không nạp thiếp thất, không có thông phòng mỹ bạ;

Chàng chịu ra mặt vì ta, làm chỗ dựa cho ta;

Mỗi ngày đều dành thời gian để kiểm tra bài vở của các con.

Đối với ta mà nói, như vậy đã là quá đủ rồi.

Sau khi tân đế đăng cơ, Tạ Ngự với tư cách là bạn học lập ngôn nhiều năm nên được trọng dụng.

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, chàng đã trở thành tân quý nơi triều đường, ai ai cũng muốn bám víu, ta cũng theo đó mà trở thành Tạ phu nhân được người người kinh thành tâng bốc.

Nữ nhi ở nữ học có thành tích xuất chúng, nam nhi cũng tinh thông lục nghệ, học rộng biết nhiều.

Ngày tháng phu thê tương kính như tân, nhi nữ ngoan ngoãn ấy, ta đã trải qua được bảy năm.

Thế nhưng hôm nay, đại phu lại nói với ta rằng, từ thuở nhỏ trong người ta đã bị hạ một loại mãn độc chí mạng.

Thời gian còn lại của ta, không tới một năm nữa.

Đêm đến, ta hỏi Tạ Ngự: "Nếu ta qua đời, chàng tính sao?"

Chàng đến mắt cũng chẳng thèm nâng: "Tự nhiên là thủ hiếu vì nàng."

Lồng n.g.ự.c ta dâng lên một tia chua xót chấn động, lần đầu tiên ta có chút mong đợi nơi con người lãnh đạm này: 

"Sau kỳ thủ hiếu thì sao?"

Chân mày chàng vô tình, đáp: "Mẫu thân sẽ lo liệu tục huyền cho ta, Tạ phủ không thể không có chủ mẫu quản lý gia sự, sau này việc hôn sự của các con cũng cần có chủ mẫu đứng ra chủ trì."

Tia chấn động nơi đáy lòng ta, tựa như mặt hồ phẳng lặng bị làn gió nhẹ lướt qua, gợn lên chút sóng lăn tăn.

Nay gió đã dừng, mặt hồ lại trở về vẻ tĩnh lặng như tờ.

Chẳng chút gợn sóng.

Tạ Ngự nói tiếp: "Sinh lão bệnh t.ử là lẽ thường tình ở đời. Nếu ta không may táng mạng khi đi cứu trợ thiên tai, nàng cũng nên cải giá, không cần vì ta mà lỡ dở một đời."

Ta nhắm mắt lại, đè nén sự khinh miệt trong lòng.

Thế đạo này, nam t.ử tang thê rồi cưới vợ khác là chuyện quá đỗi bình thường.

Nhưng nữ t.ử tang phu mà cải giá, chưa nói đến lời bàn tán của người ngoài, ngay cả phụ mẫu cốt nhục của mình cũng sẽ lấy làm nhục nhã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chúc Đông Phong - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD