Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 198: Đại Trạch Tiểu Viện (5) - “cô, Sinh Ra Đã Có Tội?”

Cập nhật lúc: 26/02/2026 16:15

Khương Thất rất bối rối, thực sự vô cùng bối rối. Bởi vì cô không hiểu tại sao mình lại quay về trạng thái khi mới bước vào phó bản Đại Trạch Tiểu Viện, ngay cả cảm giác cơ thể rã rời không chút sức lực cũng giống hệt như lúc ban đầu.

Cô nhúc nhích tay, rồi lại nhúc nhích chân.

Xiềng xích phát ra tiếng leng keng lanh lảnh, lúc này từ căn phòng bên cạnh truyền đến một giọng nói lạnh lùng.

“Đừng giãy giụa vô ích nữa, chúng ta không thoát được đâu.”

“?”

Khương Thất ngoảnh đầu nhìn sang, phát hiện vẫn là cô gái mọc tai thỏ kia.

Ngay cả câu nói thốt ra cũng giống hệt lần trước, không sai một chữ!

Cô bị quay ngược thời gian về lúc mới bắt đầu phó bản rồi sao?

[Khương Thất: “Ngũ Tam, trên đời này tồn tại hai quỷ dị có cùng chung một lĩnh vực sao?”]

[Ngũ Tam: “Theo tôi được biết thì không.”]

[Khương Thất: “Vậy tại sao ta lại quay lại đây?”]

Khương Thất chống tay ngồi dậy, ánh mắt đảo quanh một vòng. Cô gái tai thỏ, cô gái móng guốc dê, cô gái lông vũ, cùng hai cô gái bán thú hóa đang say ngủ cuộn tròn trong đống cỏ.

“Mọi thứ giống y đúc.”

Cô đang chơi lại từ đầu sao?

Hay là... những chuyện vừa xảy ra trước đó thực chất chỉ là ảo giác?

Khương Thất nhíu mày, định bụng lôi kiếm Hi Hòa từ trong không gian ra để c.h.é.m đứt xiềng xích trên tay chân một lần nữa, nhưng lại bàng hoàng nhận ra không gian lưu trữ của cô hoàn toàn không có phản hồi.

“!!!”

Khoan đã! Chuyện gì thế này?!

Khương Thất thử đi thử lại nhiều lần nhưng không gian vẫn im lìm. Sau đó, cô mới nhận ra không phải không gian lưu trữ không phản hồi, mà là nó căn bản 'không tồn tại'!

Giống như trong game bị dính hiệu ứng 'Câm lặng', kỹ năng đã bị khóa, tạm thời không thể sử dụng.

“Nhưng mình trúng chiêu từ lúc nào?”

Người phụ nữ khóc trước bia mộ sao?

Hay là bà lão Tế tư?

Hoặc cũng có thể là câu nói vang lên bên tai lúc ý thức cô chìm vào bóng tối ban nãy? Hình như là...

“Cô, sinh ra đã có tội?”

Tâm trạng Khương Thất trở nên vô cùng tồi tệ, không chỉ vì không gian lưu trữ bị vô hiệu hóa, mà còn vì câu nói 'sinh ra đã có tội' kia nghe sao cũng thấy khó chịu.

“Thú vị thật đấy, đây là lần đầu tiên ta trải nghiệm cảm giác vào phó bản tận bảy tám tiếng đồng hồ rồi mà vẫn mù mờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.”

Nếu năng lực của Boss trong Đại Trạch Tiểu Viện thực sự là 'Phong ấn'...

Thì cô hoàn toàn hiểu được tại sao những người chơi tinh anh tiến vào phó bản này trước đó đều bỏ mạng.

Có bột mới gột nên hồ, không có v.ũ k.h.í thì đ.á.n.h đ.ấ.m kiểu gì.

Người chơi có lợi hại đến mấy mà kỹ năng bị phong ấn thì cũng như cá nằm trên thớt, huống hồ bọn họ còn phải tay không tấc sắt chiến đấu giáp lá cà với Boss.

Khương Thất thầm nghĩ, nếu đổi lại là Kỳ Chiêu Chiêu và Diệp Lĩnh bước vào phó bản này, kỹ năng 'Ngưng đọng thời gian' và 'Nhà chế tạo v.ũ k.h.í' của họ cũng bị phong ấn nốt.

Thì e rằng... kết cục cũng là vùi thây tại đây.

Nghĩ đến đây, cô có chút cảm thấy may mắn.

“May mà không để họ đi theo.”

Cũng may, người tiến vào phó bản là cô.

Khương Thất cảm nhận một chút, phát hiện mình bị phong ấn hai năng lực.

Thứ nhất là không gian lưu trữ.

Thứ hai là Nói Dối Như Cuội.

Và cả hai năng lực này, đều là những năng lực cô từng sử dụng trong hiệp một, tạm gọi là hiệp một đi.

Từ kiếm Hi Hòa, bùa chú, b.o.m mìn, s.ú.n.g đạn, cô đều lấy ra từ không gian lưu trữ.

Nói Dối Như Cuội cũng được dùng vài lần để trốn thoát khỏi sự truy đuổi của dân trấn.

À đúng rồi, Gương Cổ Hoa Mai cũng không cánh mà bay.

“Đúng là...”

Khương Thất giật giật khóe miệng, đổi lại là người chơi khác, chắc chắn sang hiệp hai sẽ biến thành 'phế vật' ngay lập tức!

Tính toán một chút, cô hiện tại vẫn còn kha khá năng lực có thể sử dụng. Đầu tiên là 'Ngũ Tam' đang ký sinh trong cơ thể, tiếp đến là Phù Lục Đạo Pháp cấp trung (khi không có nguyên liệu, phù lục sư có thể dùng chính m.á.u của mình để vẽ bùa), Máy Rút Hộp Mù May Mắn (vẫn chưa dùng), hai hộp mù cố định là Quả cầu Pokémon và Máy ấp vạn năng.

Và cuối cùng là Lĩnh vực cầu được ước thấy.

Mười phút an toàn tuyệt đối cộng thêm một món đạo cụ bất kỳ theo ý muốn.

Khương Thất không tin khả năng 'Làm lại' và 'Phong ấn' của Đại Trạch Tiểu Viện là vô hạn, như vậy thì quá nghịch thiên rồi, căn bản không chừa lại cho người chơi con đường sống nào.

Cho nên Đại Trạch Tiểu Viện chắc chắn phải có cách để người chơi trốn thoát!

Cô bắt buộc phải tìm ra manh mối hoặc thông tin để đào tẩu trong lúc vẫn còn khả năng phản kháng, bằng không ít nhất cũng phải ngăn cản tên Boss đứng sau giật dây tiếp tục reset ván chơi.

Bình tĩnh nhớ lại, trong hiệp một cô đã làm những gì?

Phóng hỏa đốt trấn Thanh Khê, g.i.ế.c bà lão Tế tư, tên trưởng trấn và đám dân trấn.

Còn có...

Đi đến ngọn núi hoang phía Đông, gặp người phụ nữ khóc trước bia mộ và tiếng bước chân tàng hình.

“Hiệp hai này, có nên đi xem thử phía Tây, phía Nam và phía Bắc không nhỉ?”

Có thể thử xem sao.

Những quân bài tẩy trong tay cô vẫn đủ sức chống đỡ thêm hai hiệp nữa, chỉ là phải cân nhắc xem nên 'hy sinh' năng lực nào trước.

Suy nghĩ chừng hai phút, Khương Thất quyết định sử dụng năng lực của Ngũ Tam trước.

Không phải vì Nhập mộng và Biến hình không tốt, mà là vì những năng lực khác cần phải được để dành cho những tình huống nguy cấp hơn về sau.

Phập.

Trong bóng tối, những chiếc gai xương sắc lẹm đ.â.m xuyên qua bả vai, vươn ra như một đôi cánh bảo vệ Khương Thất ở giữa.

[Khương Thất: “Ngũ Tam, gai xương của ngươi có thể c.h.é.m đứt xiềng xích không?”]

[Ngũ Tam: “Để tôi thử xem.”]

Gai xương giơ lên cao, sau đó hung hăng c.h.é.m xuống.

Cạch, xiềng xích đứt lìa theo tiếng động.

Khương Thất lộ vẻ kinh ngạc, “Tại sao gai xương của ngươi còn sắc bén hơn cả thanh kiếm Hi Hòa của ta vậy?”

[Ngũ Tam: “Thanh kiếm Hi Hòa của cô mua bao nhiêu điểm tích phân?”]

[Khương Thất: “Ờm... 150 ngàn.”]

Nghĩ lại thì Ngũ Tam ký sinh trong cơ thể cô không những từng c.ắ.n nuốt Trưởng phòng giáo d.ụ.c của Trường trung học thực nghiệm Minh Huy mà còn tiêu hóa luôn cả viên nhãn cầu trắng trong Chung cư tĩnh mịch.

Giá trị của nó...

Chắc chắn phải cao hơn 150 ngàn điểm tích phân rồi đúng không?

Ừm, cô phải tìm thời gian mua nốt chín thanh kiếm Hi Hòa còn lại, ghép thành một thanh kiếm hoàn chỉnh mới được.

...

Cô gái có đôi tai thỏ bị giam ở căn phòng bên cạnh nghe thấy động tĩnh lạ liền ngoảnh đầu sang xem, không xem thì thôi, vừa xem đã bị dọa cho hồn bay phách lạc.

Ai có thể nói cho cô ta biết, người vừa nãy còn bình thường, sao mới vài phút trôi qua đã biến thành 'quái vật' rồi?

“A a a a a a có quái vật!!! Cứu mạng!!!”

Rất tốt, sự việc xảy ra trong hiệp một lại tái diễn.

Tiếng la hét thất thanh liên tiếp vang lên đã thu hút những tên dân trấn đang gác đêm, trên đỉnh đầu bọn họ truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Khương Thất bất đắc dĩ thở dài, quyết định nhận luôn cái mác 'quái vật', sử dụng năng lực Biến hình hóa thân thành con quỷ dị từng chạm trán ở Trường trung học thực nghiệm Minh Huy.

“A a a a a a a!!!”

Tất cả các cô gái trong hầm ngầm đều bị cảnh tượng trước mắt dọa cho ngất xỉu.

“Ờm...”

Thật sự đáng sợ đến vậy sao?

Khương Thất tự cảm thấy độ xấu xí của mình hiện tại cũng ngang ngửa đám dân trấn bị thú hóa kia thôi mà.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, kèm theo tiếng đạp cửa thô bạo, ba con 'lợn rừng', hai con 'rắn', hai con 'chồn hương' hùng hổ bước vào, sau đó...

Bọn chúng sợ ngây người.

Bởi vì kẻ bị nhốt trong l.ồ.ng giam là một 'sinh vật' có hình thù kỳ dị.

Cao hơn hai mét, hình dạng lai tạp giữa bọ ngựa và gián, toàn thân được bao bọc bởi lớp áo giáp kỳ lạ, thấy bọn chúng bước vào còn nhe nanh gầm thét.

“Rống ——!”

“!!!”

“Quái vật a a a a a a!!!”

Tiếng hét t.h.ả.m thiết còn kinh hoàng hơn cả lúc nãy vang lên.

Tám tên dân trấn, tại chỗ bị dọa ngất bốn tên, chạy trối c.h.ế.t bốn tên.

Khương Thất nhướng mày: “Hiệu quả tốt vậy sao.”

Cô dùng gai xương phá nát song sắt bước ra ngoài, nhìn đám NPC nằm la liệt dưới đất, cô chợt nhớ đến năng lực 'Nhập mộng' từ trước đến nay vẫn chưa có cơ hội sử dụng...

“Hay là, lại phóng hỏa thêm lần nữa?”

Trên mặt không nhịn được nở một nụ cười tà ác, Khương Thất cười hắc hắc hai tiếng, sử dụng năng lực Nhập mộng khống chế đám NPC dưới hầm ngầm, để chúng thay cô hoàn thành nhiệm vụ phóng hỏa thiêu rụi trấn Thanh Khê trong hiệp hai.

Sau đó, cô đường hoàng bước ra ngoài.

Từ xa đã nghe thấy tiếng dân trấn đang hô hoán ầm ĩ: “Chạy mau!!! Có quái vật!!!”

“Quái vật đến ăn thịt chúng ta rồi!!!”

Không ít dân trấn đang say giấc nồng bị tiếng hét đ.á.n.h thức, không kìm được bực tức c.h.ử.i rủa: “Triệu Tứ! Ngươi điên rồi à?! Nửa đêm nửa hôm không ngủ còn la hét cái gì?!”

Nhưng tên Triệu Tứ đang trong cơn hoảng loạn tột độ làm gì còn tâm trí để ý, lão ta vừa chạy vừa tiếp tục gào thét.

“Quái vật!!! Có quái vật thật mà!!!”

Lần lượt có vài tên dân trấn đẩy cửa bước ra ngoài, nhìn nhau ngơ ngác cùng với người hàng xóm đối diện cũng vừa bị đ.á.n.h thức, “Có phải Triệu Tứ gặp ác mộng rồi không?”

“Không biết nữa, chắc trước khi ngủ uống rượu say quá rồi, thời buổi này làm gì có quái vật.”

“Ồ, thật vậy sao?”

Một giọng nói xa lạ vang lên, hai tên dân trấn đồng loạt ngoảnh đầu lại.

Chỉ thấy một con quái vật với hình dáng kinh dị không b.út nào tả xiết đang đứng sừng sững ngay bên cạnh.

“!!!!!!!!!”

Tiếng hét kẹt cứng trong cổ họng, hai tên dân trấn trợn trắng mắt, lăn đùng ra ngất xỉu.

“Khặc khặc, yếu tim vậy sao?”

Khương Thất bụm miệng cười trộm.

Hiệp hai này chơi sướng hơn hiệp một nhiều.

Sau đó cô bắt đầu lượn lờ khắp trấn Thanh Khê, cứ dọa ngất tên dân trấn nào là lại dùng năng lực Nhập mộng điều khiển chúng tự tay châm lửa đốt nhà mình.

Chưa đầy hai tiếng sau, toàn bộ trấn Thanh Khê đã loạn cào cào.

Ánh lửa một lần nữa nhuộm đỏ nửa bầu trời, thắp sáng cả màn đêm lạnh giá.

Khương Thất thì vừa nghêu ngao hát một giai điệu không tên vừa thong thả đi về phía cổng trấn ở hướng Nam.

Cô nhớ rõ phía Đông và phía Bắc của trấn Thanh Khê là núi, phía Nam và phía Tây là sông nước, muốn rời khỏi đây chỉ có hai con đường, hoặc là leo núi, hoặc là vượt sông.

“Với cái địa hình này, người lạ lỡ lạc bước vào trấn muốn thoát ra cũng khó như lên trời.”

Khương Thất đang nói đến trường hợp người bình thường ở thế giới thực nếu gặp phải tình cảnh này.

Muốn trốn thoát...

Quả thực vô cùng, vô cùng khó khăn.

Hiệp một cô định đi đường núi rời khỏi trấn Thanh Khê, nhưng lại bị người phụ nữ khóc trước bia mộ chặn đường, không thể thoát ra được, nên hiệp hai này cô muốn thử đi đường thủy xem sao, biết đâu chèo thuyền lại thoát được.

Ở bến đò phía Nam của trấn Thanh Khê quả nhiên có neo đậu vài chiếc thuyền nhỏ, loại mà ngư dân thường dùng để đ.á.n.h bắt cá.

Khương Thất chưa từng chèo thuyền bao giờ, nhưng cô cũng chẳng hề lo lắng. Men theo bến đò, cô nhảy lên một chiếc thuyền, thu mỏ neo và dây thừng lại rồi cầm mái chèo bắt đầu chèo. Lúc đầu chưa quen tay, chiếc thuyền cứ xoay vòng vòng tại chỗ, nhưng chỉ mười mấy phút sau khi đã bắt nhịp được, cô chèo khá nhanh.

Dần dần...

Chiếc thuyền nhỏ của cô đã chèo đến giữa dòng sông.

Cũng ngay lúc này, dưới đáy hồ sâu thẳm có những sinh vật giống như 'rong biển' đang bơi tới.

Giây tiếp theo, chiếc thuyền nhỏ của Khương Thất liền bị tập kích, đáy thuyền trong chớp mắt bị thủng một lỗ lớn.

Nước sông không ngừng tràn vào.

"Thứ quái quỷ gì vậy?!"

Cô vội vàng bám vào mép thuyền nhìn xuống dưới.

Một khuôn mặt nhợt nhạt sưng phù xuất hiện trong tầm nhìn.

"!!!"

Mẹ kiếp! Là quỷ nước!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.