Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 199: Đại Trạch Tiểu Viện (6) - Chắc Chắn Sẽ Có Cách Thoát Khỏi Chỗ Này!

Cập nhật lúc: 26/02/2026 16:15

Ngay khoảnh khắc quỷ nước lộ diện, cả dòng sông dường như sục sôi, chiếc thuyền nhỏ Khương Thất đang ngồi chao đảo dữ dội, ván thuyền phát ra những tiếng cọt kẹt như không thể chịu đựng thêm sức nặng. Kèm theo đó là một tràng âm thanh 'choang choang' ch.ói tai, năm móng tay dài sắc nhọn ánh lên ánh sáng lạnh lẽo đ.â.m xuyên qua đáy thuyền.

“C.h.ế.t tiệt!”

Khương Thất giơ mái chèo định phản kháng, nhưng vì con thuyền lắc lư quá mạnh nên đòn đáp trả luôn trượt mục tiêu.

[Rầm ——]

Cùng với tiếng va đập ngày càng đinh tai nhức óc, chiếc thuyền gỗ nhỏ bé vốn đã rách nát không thể trụ vững thêm nữa, liền vỡ vụn ngay giữa dòng sông...

“Tõm!”

Cả người Khương Thất rơi thẳng xuống nước.

Dưới dòng sông lạnh giá, những mái tóc dài đen như mực quấn tới như rong rêu, bám lấy tứ chi, vòng eo, cổ, thậm chí một số còn cố tình chui vào cổ họng cô.

“!!!”

Không được!

Không thể ở dưới nước!

Rắc, những chiếc gai xương trắng ởn đột ngột đ.â.m ra từ bả vai, dứt khoát cắt đứt mớ tóc đang trói buộc cơ thể cô.

Lấy lại được tự do, Khương Thất đạp mạnh hai chân, chật vật ngoi lên giữa dòng sông buốt giá.

“Phù!”

Vừa nhô đầu lên, Khương Thất liền há miệng thở hổn hển, đồng thời tay chân không ngừng bơi về phía bờ. Trước khi Chung cư Sinh tồn xuất hiện, thực ra cô không biết bơi, nhưng sau khi mua kỹ năng Sinh tồn nơi hoang dã (Thành thạo), cô đã học được cách bơi.

Tuy không thể bơi nhanh như vận động viên chuyên nghiệp, nhưng để đối phó với tình huống trước mắt vẫn đủ dùng.

Chỉ là...

Nước ở đây lạnh quá đi mất?!

Nếu không phải trước đây chưa từng có kinh nghiệm bơi lội vào mùa đông, cô đã phải tự hỏi liệu nước sông ở đây và nước biển dưới tảng băng Nam Cực cái nào lạnh hơn rồi.

Ngay khi Khương Thất sắp bơi tới gần bến đò, một đôi bàn tay lạnh lẽo hơn đột nhiên tóm lấy chân trái của cô, và dùng sức kéo cô xuống đáy nước sâu thẳm.

“!!!”

Khương Thất bị sặc một ngụm nước, vùng vẫy nhìn xuống dưới.

Chỉ thấy một đôi mắt đỏ ngầu hằn học đầy sát khí khát m.á.u, như thể đang gào thét...

'Mau xuống đây bồi bạn với tao!'

'Mau xuống đây bồi bạn với tao!'

'Mau xuống đây bồi bạn với tao!'

Và đây vẫn chưa phải là điều kinh khủng nhất, điều kinh khủng nhất là khi cô vùng vẫy lần nữa, muốn thoát khỏi sự trói buộc để nổi lên mặt nước, khóe mắt vô tình liếc thấy cách đó không xa có vô số quỷ nước tóc đen mắt đỏ đang bơi về phía này.

Đông nghìn nghịt!

Mái tóc đen của bọn chúng thậm chí còn nhuộm dòng sông xanh thẫm thành màu đen nhánh!

“!!!!!”

Mẹ nó chứ!

Đồng t.ử Khương Thất chấn động, không màng đến việc suy nghĩ, cô lập tức dùng gai xương cắt đứt hai tay của quỷ nước, rồi dồn toàn bộ sức lực (hai chân + hai tay + gai xương) bơi với tốc độ nhanh nhất.

Chạy trối c.h.ế.t lên bờ.

Sau đó không dám quay đầu lại mà tiếp tục bỏ chạy về phía trước, mãi đến khi hoàn toàn đặt chân lên nền đất khô ráo.

Cô mới dám quay đầu nhìn lại.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trên mặt nước tĩnh lặng và sâu thẳm, từng con 'quỷ nước' nằm sát cạnh nhau như những con cá lớn nằm chen chúc.

Dung mạo chúng khác nhau, nhưng đều mang chung một vẻ sưng phù và nhợt nhạt.

Đặc biệt là đôi mắt...

Tất cả đều chằm chằm nhìn vào Khương Thất.

“Mẹ ơi.”

Đây là cảnh tượng kinh khủng nhất mà cô từng thấy kể từ khi tham gia nhiều phó bản đến vậy, còn đáng sợ hơn cả màn xuất hiện của 'con bướm trắng' của Viện trưởng Bệnh viện tâm thần Elizabeth!

“Ngọn núi phía Đông là người phụ nữ khóc trước bia mộ, dưới sông phía Nam là lũ quỷ nước c.h.ế.t oan...”

Rốt cuộc là 'dân trấn' của Trấn Thanh Khê không muốn cho người chơi rời đi, hay là những 'tồn tại' này không muốn người chơi rời đi vậy?

Khương Thất lau nước sông trên mặt, cũng chẳng thèm quan tâm quần áo trên người có ướt hay không, đi thẳng về phía ngọn núi phía Bắc, cũng như hồ nước phía Tây.

...

...

Nơi đến đầu tiên là hồ nước phía Tây.

Khác với dòng sông phía Nam, hồ nước phía Tây không chảy, giống như một hồ chứa nước của trấn Thanh Khê hơn.

Điểm khác biệt là, nước ở đây dơ bẩn hơn dòng sông chảy phía Nam.

Hơn nữa còn bốc mùi hôi thối!

“Có nên xuống nước xem thử không...”

Khương Thất do dự hai giây, quyết định đứng trên bờ quan sát, sợ xuống nước rồi sẽ không về được.

Bước vài bước lại gần, phát hiện càng tới gần mùi tanh tưởi càng nồng nặc, khiến người ta không thể không bịt mũi.

“Dân trấn của Trấn Thanh Khê đã đổ bao nhiêu thứ hỗn tạp xuống hồ vậy?”

Mùi tanh hôi của tôm cá thối rữa này cũng quá buồn nôn rồi.

Khương Thất có cảm giác như đang quay lại tầng hai Chung cư tĩnh mịch gặp bà lão nhặt rác.

Nhưng hiện tại cô không thể sử dụng không gian lưu trữ, không có mặt nạ phòng độc để dùng, chỉ có thể cố nhịn.

Một mét... hai mét... ba mét...

“Hửm?”

Có phải cô hoa mắt rồi không?

Sao nước hồ tanh hôi lại biến thành màu đỏ sẫm thế này?

Hơn nữa mùi này... thơm quá...

Ánh mắt Khương Thất dần dần mơ hồ, trong vô thức đã bước xuống hồ nước.

[Ngũ Tam: “?”]

[Ngũ Tam: “Khương Thất! Tỉnh lại đi!”]

[Ngũ Tam: “Khương Thất! Đây là ảo thuật! Cô không thể đi tiếp được nữa!”]

Ngũ Tam phát hiện dù mình có hét gọi thế nào trong đầu cũng không có tác dụng, liền trực tiếp giành lại quyền điều khiển gai xương, lập tức đ.â.m phập vào cánh tay của Khương Thất.

“Á! Đau quá!”

Ánh mắt đờ đẫn của Khương Thất trong nháy mắt trở nên tỉnh táo, chưa kịp hỏi Ngũ Tam tại sao lại tấn công mình, đã thấy hai chân mình đang đứng trong dòng nước hồ tanh hôi.

“A a a a a a a gớm ghiếc quá!”

Đôi giày và chiếc quần này không thể cần nữa rồi!

Cô liên tục lùi về sau, bỏ chạy khỏi bờ hồ.

Rắc rắc ——

Bộ xương khô ẩn sâu dưới đáy hồ thấy 'con mồi' đã rời khỏi hồ nước, thân thể đang bò lên một nửa lại ngã xuống nằm lại chỗ cũ.

“...Hồ nước phía Tây là ảo giác thôi miên sao?”

Núi phía Đông là người phụ nữ khóc trước bia mộ, sông phía Nam là nữ quỷ c.h.ế.t oan, hồ nước phía Tây là ảo giác thôi miên, vậy cuối cùng phía Bắc sẽ là thứ gì?

Giày cũng đã bốc mùi, quần cũng đã bốc mùi, nhưng Khương Thất không có cách nào thay đổi, chỉ có thể mặc kệ, cắm cúi đi về phía ngọn núi phía Bắc.

Bốn lối ra đông, tây, nam, bắc, ngọn núi phía Đông và dòng sông phía Nam là gần trấn Thanh Khê nhất, xa nhất là hồ nước phía Tây, nhưng cả ba nơi này gộp lại cũng không xa bằng ngọn núi phía Bắc.

Khương Thất chỉ có thể đi bộ, ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Đừng hỏi trong hai tiếng đó là đường gì.

Giữa rừng sâu núi thẳm còn có đường gì được? Đường mòn trên núi thôi.

Trèo đèo lội suối vượt qua vài ngọn núi, lúc đi tới một rừng trúc, Khương Thất mới ổn định lại hơi thở dồn dập.

“Phù... hơi đói rồi.”

Nhưng không có gì để ăn.

Nếu ở trong phó bản không ăn không uống suốt ba ngày, với thể chất hiện tại của cô, chắc là... cũng sẽ không c.h.ế.t đói đâu nhỉ? Cùng lắm thì chỉ là rất mệt mà thôi.

“Nơi này sẽ có gì đây?”

Khương Thất vừa đi vừa dừng lại trong rừng trúc, tai chỉ nghe thấy tiếng lá trúc xào xạc.

Nhưng chưa đi được bao xa...

Cô liền khựng lại.

Mồ hôi lạnh túa ra dọc theo trán, bắt đầu tuôn như suối.

“Ha ha ha.”

“Hi hi hi.”

“Mau tới bắt tớ đi.”

“Không chịu đâu, cậu mới là người phải tới bắt tớ chứ.”

Giữa những tòa tháp cao ba mét màu trắng san sát nhau, là hàng ngàn... không đúng... hàng vạn bé gái đang đùa giỡn, có đứa thì chơi thả khăn, có đứa nhảy dây thun, lại có đứa chơi trò diều hâu bắt gà con.

Cảnh tượng rất hòa thuận, rất ấm áp.

Nhưng vấn đề là quần áo của mấy bé gái này thuộc mọi triều đại đều có cả!

Hai chân Khương Thất cứng đờ tại chỗ, cô cảm thấy lúc này mình chỉ cần làm một chuyện duy nhất.

Chạy!

Mau chạy thôi!

Đám quỷ nước đông nghịt còn không giải quyết nổi, nói gì đến hàng ngàn hàng vạn bé gái này.

Bình tĩnh bình tĩnh, nhân lúc mấy bé gái này vẫn chưa phát hiện ra, lặng lẽ rời đi.

Đúng, chậm rãi, từ từ lùi lại.

Tuyệt đối không được thu hút sự chú ý của chúng.

Không hiểu sao, đối mặt với hàng trăm bệnh nhân nhí ở Bệnh viện tâm thần Elizabeth, Khương Thất không hề sợ hãi, nhưng lại sợ đến phát khiếp trước những bé gái đang 'tự do tự tại' đùa giỡn ở đây.

Có lẽ là bởi vì...

Rừng trúc phía Bắc cách trấn Thanh Khê xa nhất chăng.

Cô luôn có cảm giác nơi này hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Và cũng đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo đột nhiên vang lên từ phía sau.

“Tỷ tỷ, chị tới đây chơi với bọn em sao?”

Chỉ trong tích tắc, Khương Thất nổi da gà khắp người, bởi vì cơ thể cô đang bị lũ bé gái ôm c.h.ặ.t lấy.

Một đứa trên cổ, mỗi bên vai hai đứa, hai tay cũng bị giữ c.h.ặ.t, trước n.g.ự.c sau lưng đều có.

Cơ thể như bị một vật nặng hàng trăm cân đè ép, căn bản không thể nhúc nhích.

Xong đời rồi!

Không gian lưu trữ của cô không dùng được!

Không có đồ chơi cho đám trẻ này, cô phải làm sao để thoát khỏi đây đây?!

Mau nghĩ cách...

Nhanh nghĩ cách đi...

Chắc chắn sẽ có cách thoát khỏi chỗ này!

Khương Thất chỉ cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng nề, nhiệt độ ngoài da cũng hạ thấp dần, cổ không kìm được mà rụt lại, các đốt xương kêu lên những tiếng 'răng rắc' như không chịu nổi sức nặng.

Có cách rồi!

“Chị... chị đến để dỗ các em đi ngủ đây!”

“Dỗ đi ngủ á?”

Khương Thất bắt đầu bịa chuyện tỉnh bơ: “Đúng thế, các em xem bây giờ là mấy giờ rồi? Sao còn chưa chịu đi ngủ? Cứ thế này là không cao lên được đâu.”

Cảm nhận được sức nặng đè lên người đang dần vơi đi...

Cô quyết định thừa thắng xông lên.

“Các em muốn nghe hát ru, hay là muốn nghe truyện cổ tích?”

Lập tức có những giọng nói khác nhau vang lên xung quanh.

“Hát ru!”

“Truyện cổ tích!”

“Hát ru!”

“Truyện cổ tích!”

Khương Thất không nhìn thấy ai đang cãi nhau, nhưng ít nhất thì cơ thể cô cuối cùng cũng được giải phóng.

“Khụ khụ, thế này đi, chị kể một câu chuyện cổ tích, rồi lại hát một bài hát ru, chịu không nào?”

“Chịu ạ, chịu ạ.”

“Vậy chúng ta bắt đầu với câu chuyện 'Người đẹp ngủ trong rừng' nhé...”

Khương Thất cũng không định chạy trốn nữa, bởi vì cô cảm giác nếu giờ mà bỏ chạy, có khi chưa chạy được mười mét đã 'chầu Diêm vương' rồi, thà cứ ngồi yên một chỗ kể chuyện cổ tích còn hơn.

Dù sao thì nhờ bị 'đầu độc' bởi vô số tiểu thuyết mạng, anime, phim ảnh, game ở thế giới thực...

Cô có kể ròng rã suốt một ngày một đêm cũng không cạn kiệt kho tàng chất xám.

Cứ đợi đi, đợi đến khi hiệp hai kết thúc, hiệp ba mở ra là xong.

Thế nhưng sự cố ngoài ý muốn lại xảy ra.

Khương Thất đợi đến tận lúc trời sáng bảnh mắt mà vẫn chưa thấy hiệp ba đâu.

“Hửm?”

“Chẳng lẽ rừng trúc... không nằm trong phạm vi quản lý của trấn Thanh Khê sao?”

Khương Thất có chút ngơ ngác.

Chẳng lẽ cô có thể thoát ra từ đây sao?

Trời sáng, những 'bé gái' nghe kể chuyện cổ tích cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Khương Thất đứng dậy, định bước ra khỏi rừng trúc, thì lúc này giọng nữ trong trẻo kia lại một lần nữa vang lên từ phía sau.

“Tỷ tỷ, phía trước không được đi đâu nha.”

“Tại sao?”

Cúi đầu nhìn xuống, cô phát hiện ra đó là một bé gái buộc tóc hai chùm, làn da tím ngắt.

“Mấy em bé bên đó dữ lắm, lại còn rất đói nữa.”

“Chị mà qua đó, sẽ bị chúng ăn thịt đấy.”

Được... được thôi...

Khương Thất bất lực thở dài, quả nhiên con đường này cũng là ngõ cụt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.