Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 200: Đại Trạch Tiểu Viện (7) - Tìm Manh Mối, Tìm Manh Mối, Tìm Manh Mối...

Cập nhật lúc: 26/02/2026 16:15

Không còn ý định trốn thoát từ rừng trúc, Khương Thất quyết định quay lại đường cũ. Hai tiếng sau, sau khi trèo đèo lội suối qua vài ngọn núi, cô lại nhìn thấy những mái nhà san sát mờ ảo của trấn Thanh Khê ở phía xa xa.

Có lẽ do góc nhìn từ trên cao xuống nên lần này Khương Thất có thể thu gọn toàn cảnh 'trấn Thanh Khê' vào tầm mắt. Cô phát hiện cách bố trí nhà cửa của 'trấn Thanh Khê' rất thú vị.

Giống như một đồng 'tiền xu' vậy.

Bên trong là hình vuông, bên ngoài là hình tròn.

Hình tròn bao bọc trọn vẹn hình vuông ở giữa, ngoại trừ bốn 'góc' là bốn lối ra của trấn Thanh Khê, tất cả những nơi khác đều bị tường cao vây kín mít.

Và những ngôi nhà được phân bổ ở bốn khu vực Đông, Tây, Nam, Bắc.

Nhìn từ góc độ này...

Toàn bộ kiến trúc của trấn Thanh Khê thực sự rất đúng với cái tên phó bản 'Đại Trạch Tiểu Viện'.

'Vòng tròn' bên ngoài là Đại Trạch Tiểu Viện, 'hình vuông' bên trong là khu nhà nhỏ.

Là vì nguyên nhân này, nên tên phó bản mới là 'Đại Trạch Tiểu Viện' sao?

“Cách trực tiếp trèo núi lội sông để qua ải rõ ràng là vô dụng, tiếp theo mình đành phải quay lại trấn Thanh Khê để tìm hiểu bí mật tại sao người chơi lại bị 'ép reset liên tục'.”

Cô hiện tại hình như chỉ mới moi được một manh mối cốt truyện thì phải?

Đó chính là dòng gợi ý sau khi nhặt được 'Thẻ heo', cho thấy trong trấn Thanh Khê còn có nhà chăn nuôi, phòng phối giống và lò mổ. Ba nơi này đều yêu cầu phải có thẻ thân phận mới được phép vào.

“Mình nhớ...”

Khương Thất gõ nhẹ ngón tay vào cụm kiến trúc thuộc phía 'Nam': “Mình trốn thoát từ căn hầm dưới đó.”

Ba địa điểm còn lại, có lẽ nằm trong những khu nhà ở phía Đông, Tây, và Bắc nhỉ?

Tiếc là 'Thẻ heo' lấy được trước đó đã bị quăng vào không gian lưu trữ, bây giờ có lấy ra cũng không được nữa...

“Phải tìm cách lẻn vào trong thôi.”

Vừa đăm chiêu suy nghĩ cách điều tra manh mối, cô vừa thả bộ xuống núi.

Bỗng nhiên!

Khương Thất khựng bước, đưa mắt nhìn lại bản đồ quy hoạch của trấn Thanh Khê.

Với nền tảng là sinh viên ngành thiết kế, cô theo bản năng bắt đầu dùng những đường nét phác họa lại lộ trình trong đầu.

“Không thể nào?”

Như chợt nhận ra điều gì đó, cô vội vàng ngồi xổm xuống, tiện tay nhặt một cành cây vạch những 'con đường lớn' và 'hẻm nhỏ' của trấn Thanh Khê lên mặt đất theo đúng tỷ lệ. Sau đó, một sự thật kinh hoàng hiện ra trước mắt cô.

“Đây là đầu, đây là tay, đây là chân...”

Chỉ thấy tất cả các đường nét khi nối lại với nhau, trông cực kỳ giống hình dáng một 'người phụ nữ' đang nằm ngửa trên mặt đất, nhưng toàn bộ cơ thể lại bị cả cái trấn Thanh Khê đè c.h.ặ.t!

Phần đầu cắm thẳng xuống hồ nước.

Chính là cái hồ nước hôi thối có khả năng gây ảo giác ở phía Tây mà cô suýt dính chưởng.

Hai tay và hai chân thì bị đè c.h.ặ.t bởi bốn ngọn núi lớn.

Và cuối cùng là dòng sông nhung nhúc lũ quỷ nước c.h.ế.t oan ở phía Nam, đường chảy của nó... vậy mà lại cắt ngang vị trí cổ của 'người phụ nữ'!

Sắc lẹm như một thanh gươm, đoạt mạng trong chớp mắt!

Khương Thất nhìn bức vẽ hoàn chỉnh, không khỏi bàng hoàng: “Đây...”

Thân là một người phụ nữ, cho dù thường ngày không quá để tâm đến những vấn đề này, cô cũng hiểu rõ những gánh nặng và xiềng xích đè nặng lên vai người phụ nữ suốt ngàn năm qua tàn nhẫn và đen tối đến nhường nào. Nhưng việc nghe kể, nhìn thấy và tự mình trải nghiệm là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Với trường hợp đầu, có lẽ người ta chỉ biết buông một tiếng thở dài.

“Haizz, thật đáng thương.”

Nhưng chuyện dù sao cũng đã qua, những đau thương lịch sử đó không thể vãn hồi, tức giận thì cũng làm được gì?

Khương Thất, một nhân viên văn phòng ngày ngày cày cuốc ở thế giới thực, không muốn bản thân bị hao mòn tinh thần vì những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát. Cô chỉ mong có một cuộc sống yên bình chốn thị thành phồn hoa.

Thế nhưng, khi chính bản thân trải nghiệm, đó lại là một sự phẫn nộ bùng lên từ tận đáy lòng.

“Đại Trạch Tiểu Viện...”

Khương Thất cười nhạt: “Là gánh nặng và gông cùm không thể nào thoát khỏi sao?”

“Thật nực cười.”

Từng bước tiến về trấn Thanh Khê, ý thức của cô một lần nữa lại chìm vào bóng tối.

[Cô...]

[Sinh ra đã có tội.]

...

...

“...”

Khương Thất tỉnh dậy trong trạng thái váng vất, trước mắt vẫn là căn hầm ngầm quen thuộc.

Cô khẽ cử động tay, rồi lại cử động chân.

Tiếng xích sắt va vào nhau leng keng vang lên, cô gái tai thỏ ở phòng bên cạnh lại cất giọng: “Đừng giãy giụa vô ích nữa, chúng ta không thoát được đâu.”

“Tại sao?”

Lần đầu tiên, Khương Thất lên tiếng hỏi vì thực sự tò mò.

“Còn tại sao nữa?”

Cô gái tai thỏ bực dọc đáp: “Cô không nhìn thấy xiềng xích trên tay chân mình à?”

“Thấy chứ, nhưng có thể nghĩ cách mở khóa mà.”

Khương Thất thực lòng nghĩ vậy.

Hồi nhỏ cô từng nuôi một con thỏ. Rõ ràng là được ăn no mặc ấm, không phải chịu cảnh dầm mưa dãi nắng, nhưng nó vẫn nhất quyết tìm đường bỏ trốn, thậm chí có c.ắ.n nát chuồng tre cũng phải trốn cho bằng được.

Cuối cùng...

Con thỏ đó trốn thoát thật.

Ngay lúc không ai để ý.

Cô gái tai thỏ như đang mỉa mai sự ngây thơ của Khương Thất: “Này, cô lính mới, chúng ta muốn rời khỏi đây chỉ có một cách duy nhất, đó là mang thai.”

“Ra là vậy...”

Khương Thất nghiêm túc phân tích: “Nói cách khác, chúng ta có thể m.a.n.g t.h.a.i rồi hẵng tìm cơ hội bỏ trốn. Nếu thoát được thì đến bệnh viện phá t.h.a.i trước, sau đó tìm cách quay lại báo thù, đúng không?”

“Ờm...”

“Việc báo cảnh sát e là khó mà trừng trị được cả cái trấn này.”

“Hay là thế này đi, nếu cô muốn đồng quy vu tận, có thể đầu độc dưới sông, hoặc là lợi dụng đêm tối phóng hỏa.”

“Cô cứ tin tôi, chỉ cần có người c.h.ế.t, mà phải c.h.ế.t đủ nhiều, thì ắt sẽ gây được sự chú ý.”

“Cho dù không ai thèm quan tâm, thì người ở cái xứ này cũng không dám làm chuyện ác nhân thất đức như vậy nữa, xem như dùng mạng sống của mình để đổi lấy sự bình yên cho những chị em vô tội khác.”

Cô gái tai thỏ nghe xong thì há hốc mồm.

Một lúc lâu sau, cô ta mới khẽ hỏi: “Nếu không trốn được, cũng không muốn c.h.ế.t, nhưng vẫn muốn báo thù thì sao?”

“Vậy thì phải tìm cách làm cho 'bọn chúng' dính vào thói hư tật xấu.”

“Hửm?”

Nụ cười trên môi Khương Thất vô cùng dịu dàng: “Rượu chè c.ờ b.ạ.c thì không được, tác dụng chậm lắm. Cô có thể rủ rê bọn chúng nhai 'trầu cau', đảm bảo trong vòng mười năm kiểu gì cũng có chuyện.”

“Muốn nhanh hơn chút thì c.á đ.ộ?”

“Hoặc là...”

“Cô cứ cho bọn chúng xem mấy cái video clip kiểu như đi nước ngoài làm giàu, đổi đời nhanh ch.óng ấy.”

Ví dụ như mấy nước quanh quẩn khu vực Hoa Quốc là hợp lý nhất.

Cô gái tai thỏ nghe mà ánh mắt sáng rực. Đúng lúc này, cô gái móng guốc dê không hiểu sao lại nổi đóa lên: “Đồ ngốc, làm thế chỉ tổ chuốc thêm đòn roi vào người thôi!”

Cùng lúc đó, hai cô gái bị thú hóa nặng nhất, những người đã im thin thít trong hai hiệp trước, bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên gào to: “Người đâu, mau đến đây!!!”

“Ở đây có người rắp tâm bỏ trốn!!!”

“Mau lôi chúng vào phòng phối giống!!!”

Giọng nói ch.ói tai đ.â.m xuyên màng nhĩ Khương Thất. Cô kinh ngạc quay sang nhìn, lại bắt gặp vẻ mặt đắc ý của hai người phụ nữ với nửa thân dưới đã biến thành chuột, như thể đang nói 'mày tiêu đời rồi'.

'Mày sắp gặp xui xẻo lớn rồi.'

Khương Thất chợt bừng tỉnh: “Hóa ra thú hóa là có ý này.”

Dân trấn là những con dã thú.

Không có lý trí, không có tam quan, chỉ còn lại thú tính.

Và những người phụ nữ vốn dĩ là con người, sau khi bị thuần hóa thành công, cũng đang dần dần biến thành 'động vật'.

Chỉ khác là, một bên là động vật ăn thịt, một bên là động vật ăn cỏ.

“Hèn gì chỉ có mình tôi là không mang đặc điểm của động vật.”

Đây có được tính là gợi ý của cốt truyện không nhỉ?

Từ trần nhà của tầng hầm truyền đến tiếng bước chân dồn dập “bịch bịch bịch”. Chẳng mấy chốc, ba con lợn rừng, hai con rắn và hai con chồn hương kia sẽ lại ập đến.

Khương Thất không nán lại trò chuyện với đám NPC nữa, mà khẽ gọi trong đầu...

[Khương Thất: “Ngũ Tam, ngươi còn đó không?”]

[Ngũ Tam: “Còn.”]

[Khương Thất: “Ngươi không bị phong ấn à?”]

[Ngũ Tam: “Hiện tại tôi không thể sử dụng năng lực được.”]

Hóa ra 'phong ấn' chỉ áp dụng cho năng lực chứ không thể xóa bỏ sự tồn tại thực sự.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, năng lực của Boss đứng sau phó bản này cũng quá đỗi bá đạo.

Nếu mà dùng Quả cầu Pokémon thu phục được tên Boss đó...

Khương Thất thậm chí không dám tưởng tượng mình sẽ sướng đến mức nào.

Thôi không nghĩ nữa, việc chính quan trọng hơn.

Rất nhanh, Máy Rút Hộp Mù May Mắn đã chào đón lần quay đầu tiên kể từ khi đạt cấp tối đa.

Linh thiêng thì có, không linh thiêng cũng phải có, Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu Nương Nương, xin hãy phù hộ cho con bốc được đạo cụ như ý!

Khương Thất thầm cầu nguyện trong lòng.

[Ting tong!]

[Chúc mừng bạn bốc được Hộp mù vàng kim.]

Một chiếc hộp mù màu vàng kim bé xíu xuất hiện trong tay Khương Thất, cô mở ra xem...

Bên trong là 100 tấm thẻ bài hình động vật màu vàng kim.

“???”

[Thẻ bài hóa thú (Cấp A): Sử dụng các thẻ bài khác nhau có thể biến thành các loài động vật tương ứng. Một thẻ bài chỉ được sử dụng một lần.]

“Đồ tốt!”

Trước khi nhóm ba con lợn rừng, hai con rắn và hai con chồn hương kia xông vào hầm ngầm.

Khương Thất nhanh tay lôi ra tấm thẻ bài có hình con 'bướm' ở mặt trước. Vừa kích hoạt, cô lập tức biến thành một con bướm xanh biếc, vỗ cánh bay v.út ra khỏi căn phòng giam ngột ngạt.

Đám NPC nữ chứng kiến màn 'đại biến người sống' dưới hầm ngầm đều sợ đến ngây dại, theo phản xạ hét toáng lên.

“A a a a a yêu quái a a a!!!”

“Ồn ào cái gì?!”

Tổ trưởng Triệu hung hăng đạp cửa bước vào, quát tháo ầm ĩ: “Đêm hôm khuya khoắt rồi, có để cho người ta ngủ hay không hả?!”

Bọn chúng không hề hay biết, một con bướm xanh biếc đã lặng lẽ bay ra khỏi hầm ngầm.

...

...

Tìm manh mối, tìm manh mối, tìm manh mối...

Khương Thất nhẩm đi nhẩm lại trong đầu, men theo ánh sáng rực rỡ nhất trong đêm, bay về phía cụm kiến trúc nằm ở phía Bắc của trấn Thanh Khê.

[Nhà chăn nuôi (Một)]

Trước những cánh cổng lớn đóng c.h.ặ.t, từng tấm biển gỗ khắc chữ số tiếng Trung từ một đến mười hai được treo ngay ngắn.

Con bướm xanh biếc nhẹ nhàng lướt qua mái hiên, bay vào bên trong.

Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Khương Thất không khỏi sững sờ.

Đây là trại trẻ mồ côi sao?

Không đúng, những người sống ở đây đều là các bé gái độ tuổi dưới 10.

Chăn nuôi... chăn nuôi...

Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Khương Thất bắt đầu bùng cháy.

Bởi vì nơi này đang chăn nuôi toàn bộ là 'trạng thái non nớt' của các loài động vật ăn cỏ.

Chỉ lác đác vài bé gái còn giữ được tay và chân của con người.

Bình tĩnh, không được để cảm xúc chi phối. Khương Thất bay lượn qua từng căn nhà chăn nuôi chất đầy động vật ăn cỏ đang say giấc, cố gắng tìm kiếm những manh mối có thể bị giấu kín.

Khoan đã, cái gì kia?

Trong căn nhà chăn nuôi số mười hai, một bức tranh chữ được treo trên tường, trên đó viết vỏn vẹn năm chữ.

[Ta, sinh ra đã có tội]

Khương Thất nhíu mày suy nghĩ.

Năm chữ này, vô cùng giống với câu nói mà cô nghe thấy mỗi khi phó bản bị reset.

Cô hóa lại thành người, đưa tay gỡ bức tranh chữ trên tường xuống.

Mặt sau bức tranh là một tấm bản đồ sơ lược của trấn Thanh Khê.

“Tại sao mặt sau bức tranh chữ lại là bản đồ nhỉ?”

Khương Thất bối rối, sau vài lần quan sát kỹ lưỡng, cô phát hiện trên bản đồ có một chấm đỏ.

Nằm ở vị trí cổng Nam.

“...Một manh mối chắp vá, chẳng đâu vào đâu.”

Khương Thất cuộn bức tranh lại, nhét vào túi, sau đó rút ra một tấm thẻ 'rắn', biến thành một con rắn xanh nhỏ bé rồi trườn khỏi nhà chăn nuôi.

Điểm đến tiếp theo của cô là phòng phối giống.

Lách qua những nhóm dân trấn đi tuần tra đêm, cô tìm đến cụm kiến trúc nằm ở phía Tây. Thế nhưng, nơi này...

Lại vang vọng những tiếng la hét thê lương, t.h.ả.m thiết.

Chà, cô bỗng thấy không muốn bước vào nữa, thậm chí ý định phóng hỏa thiêu rụi nơi này lại trỗi dậy trong đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.