Chưởng Châu - 1
Cập nhật lúc: 22/07/2026 03:03
Năm ta năm tuổi, mẫu thân qua đời.
Chiều hôm bà mất, hoa lê trong sân rơi trắng như một trận tuyết.
Nhũ mẫu ôm ta quỳ trước giường bệnh. Khi ấy mẫu thân đã không nói được nữa, chỉ dùng đôi bàn tay gầy đến mức chỉ còn xương khớp ấy, hết lần này đến lần khác vuốt ve gương mặt ta.
Bà nhìn ta lần cuối cùng, ánh mắt ấy quá dài, quá nặng nề, như muốn trao hết tất cả yêu thương lẽ ra dành cho ta trong hơn mười năm sau này vào một cái nhìn ấy.
Ngày thứ ba sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân đón trưởng tỷ Thẩm Ngọc Trâm từ Thanh Châu trở về.
Trưởng tỷ lớn hơn ta hai tuổi. Từ nhỏ thân thể yếu ớt, được nuôi dưỡng bên cạnh ngoại tổ mẫu ở Thanh Châu.
Năm đó, phụ thân rút từ sổ sách một khoản bạc lớn, đích thân đến Thanh Châu đón người. Cả đi lẫn về mất gần một tháng.
Sau khi trở về, phụ thân gầy đi một vòng. Gặp ai ông cũng nói:
“A Trâm ở Thanh Châu sống khổ quá, thân thể lại yếu. Sau này phải chăm sóc cho con bé thật tốt mới được.”
Hôm ấy, trưởng tỷ mặc một chiếc áo màu vàng ngỗng, đứng trước cổng phủ. Gió thổi qua, tà váy lay động như một đóa nghênh xuân vừa mới nở.
Phụ thân bước nhanh tới, ngồi xổm xuống ôm tỷ ấy vào lòng.
“A Trâm, nữ nhi của ta, con chịu khổ rồi.”
Huynh trưởng đứng phía sau phụ thân, vành mắt đỏ hoe, môi mím c.h.ặ.t. Dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Sau cùng chỉ đặt tay lên vai trưởng tỷ, nhẹ nhàng vỗ hai cái.
Ta đứng dưới hành lang, nắm c.h.ặ.t góc áo của nhũ mẫu, nhìn từ xa.
Nhũ mẫu khẽ đẩy ta.
“Nhị cô nương, đi gọi tỷ tỷ của con đi.”
Ta dè dặt bước lên trước, ngẩng mặt lên gọi một tiếng: “A tỷ.”
Trưởng tỷ cúi đầu nhìn ta.
Tỷ ấy có một đôi mắt cực kỳ đẹp, đuôi mắt hơi cong lên. Khi cười trông như vầng trăng non.
Nhưng lúc ấy tỷ ấy không cười, chỉ lặng lẽ nhìn ta một lúc rồi khẽ hỏi:
“Muội là A Miên sao?”
Ta gật đầu.
Tỷ ấy không nói thêm gì, chỉ quay đầu làm nũng với phụ thân.
“Phụ thân, con đói rồi. Đồ ăn ở Thanh Châu con ăn không quen, con muốn ăn bánh quế hoa.”
Phụ thân lập tức sai hạ nhân đi chuẩn bị, rồi nắm tay tỷ ấy đi về phía chính sảnh.
Huynh trưởng cười đi bên cạnh, chậm hơn nửa bước giống hệt lúc còn nhỏ luôn đi theo sau tỷ ấy.
Đi được vài bước, phụ thân mới chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nói với ta:
“A Miên cũng tới đi, cùng dùng bữa với tỷ tỷ con.”
Bữa cơm ấy, ta ngồi đối diện trưởng tỷ.
Phụ thân liên tục gắp thức ăn cho tỷ ấy, hỏi tỷ ấy cuộc sống ở Thanh Châu thế nào, hỏi ngoại tổ mẫu có khỏe không.
Trưởng tỷ ngoan ngoãn trả lời.
Mỗi lần tỷ ấy nói một câu, nụ cười trên mặt phụ thân lại sâu thêm một phần.
Huynh trưởng rót trà cho trưởng tỷ, gắp thức ăn cho tỷ ấy, hỏi tỷ ấy đi đường có mệt không, hỏi quần áo mang theo có đủ ấm không.
Ta chưa từng thấy huynh trưởng nói nhiều như vậy.
Trên bàn có một món cá chua ngọt, khi mẫu thân còn sống, bà thích làm món đó nhất cho ta ăn.
Ta không nhịn được mà gắp thêm một đũa.
Đúng lúc ấy, trưởng tỷ đột nhiên dừng đũa.
Tỷ ấy nhìn món cá đó, không nói gì nhưng vành mắt dần dần đỏ lên.
Phụ thân lập tức hỏi:
“Sao thế, A Trâm?”
Trưởng tỷ lắc đầu, giọng nói nghèn nghẹn.
“Không có gì đâu. Chỉ là nhớ tổ mẫu thôi. Khi còn ở Thanh Châu, tổ mẫu cũng thường làm cá chua ngọt cho con ăn.”
Phụ thân đau lòng vô cùng, lập tức quay sang dặn hạ nhân:
“Mang đĩa cá này xuống đi. Từ nay về sau trong phủ không được làm món này nữa.”
Huynh trưởng cũng nói thêm:
“Từ nay khẩu vị trong phủ đều phải theo ý A Trâm. Muội ấy vừa mới trở về, đừng để muội ấy cảm thấy không quen. Đồ ăn ở Thanh Châu và kinh thành không giống nhau. Những năm qua A Trâm chịu nhiều thiệt thòi rồi.”
Khi đĩa cá ấy bị bưng đi, ta vẫn chưa kịp nuốt hết miếng cá trong miệng.
Sau này ta mới biết lúc m.a.n.g t.h.a.i ta, thân thể mẫu thân đã không được tốt.
Khi sinh ta, bà khó sinh, đau đớn suốt hai ngày hai đêm mới sinh được ta ra.
Đại phu nói nguyên khí của bà đã tổn hao tận gốc, sau này e rằng sẽ để lại bệnh căn.
Quả nhiên, năm ta ba tuổi, mẫu thân lâm bệnh.
Từ đó về sau, bà không bao giờ khỏe lại nữa.
Về sau nhũ mẫu từng nói với ta rằng, trong những năm mẫu thân bệnh nặng, huynh trưởng đối với ta vẫn còn xem như ôn hòa.
Thỉnh thoảng huynh ấy đến Tây viện nhìn ta một lần, dạy ta nhận vài chữ.
Nhưng sau khi mẫu thân qua đời, huynh ấy dần lạnh nhạt với ta.
Có lẽ trong sâu thẳm lòng huynh ấy luôn tồn tại một ý nghĩ không thể nói thành lời.
Nếu không có ta có lẽ mẫu thân sẽ không ra đi sớm như vậy.
Về sau, suốt rất nhiều năm, ta không còn được ăn cá chua ngọt nữa.
2
Sau khi trưởng tỷ trở về phủ, phụ thân cho người dọn dẹp Đông viện, nơi mẫu thân từng ở lúc sinh thời, để tỷ ấy chuyển vào ở.
“Thân thể tỷ tỷ con yếu, viện đó đón nắng sẽ tốt cho tỷ ấy hơn.”
Vốn dĩ ta ở trong một tiểu viện nằm cạnh Đông viện.
Khi mẫu thân còn sống, bà thường đến viện của ta dạy ta nhận chữ, thêu thùa.
Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân nói:
“A Miên còn nhỏ, chuyển sang phía tây đi. Gần thư phòng hơn, tiện cho huynh trưởng con dạy con đọc sách.”
Thế là ta chuyển đến tiểu viện nằm ở góc xa nhất phía tây.
Viện rất nhỏ, một cây hòe già chiếm gần nửa khoảng sân trời.
Mùa hè thì khá mát mẻ nhưng mùa đông lại không thấy được ánh mặt trời. Trên tường quanh năm phủ một lớp rêu xanh mỏng.
Huynh trưởng chưa từng đến đó lấy một lần.
Ngày ta chuyển vào, nhũ mẫu đứng ngoài cửa nhìn rất lâu.
Cuối cùng bà thở dài.
“Nhị cô nương, để ma ma trải thêm cho người một lớp đệm. Phía tây ẩm lạnh, hồi nhỏ người sợ lạnh nhất mà.”
Ta không nhớ nổi hồi nhỏ mình có sợ lạnh hay không.
Ta chỉ nhớ đêm hôm ấy, một mình nằm trên chiếc giường xa lạ, ngoài cửa sổ lá cây hòe xào xạc không ngừng.
Ta cuộn mình trong chăn thành một khối nhỏ, nghĩ rằng nếu mẫu thân còn sống, nhất định bà sẽ đến kéo lại góc chăn cho ta.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, nước mắt liền chảy xuống nhưng ta nhịn lại, không khóc thành tiếng.
Bởi vì mẫu thân từng nói:
