Chưởng Châu - 2
Cập nhật lúc: 22/07/2026 03:04
“Nữ nhi của ta phải ngoan, nữ nhi của ta phải hiểu chuyện.”
Ta cố gắng trở thành một đứa trẻ hiểu chuyện.
Sau khi trưởng tỷ trở về phủ, phụ thân và huynh trưởng hận không thể bù đắp hết những thiếu thốn bao năm qua cho tỷ ấy.
Trưởng tỷ thích đ.á.n.h đàn, phụ thân mời cầm sư về phủ dạy tỷ ấy. Huynh trưởng còn nhờ người vận chuyển từ Giang Nam về một cây cổ cầm thượng hạng.
Trưởng tỷ thích vẽ tranh, huynh trưởng tìm đủ loại họa phổ của các danh gia khắp nơi, chất đầy cả một giá sách.
Có lần ta đi ngang thư phòng, nhìn thấy những quyển họa phổ ấy, không nhịn được mà liếc thêm vài lần.
Đúng lúc huynh trưởng từ trong bước ra, huynh ấy hỏi ta:
“Có việc gì sao?”
Ta lắc đầu.
Huynh ấy nói: “Vậy đứng đây làm gì? Về viện của muội đi.”
Ta đáp một tiếng rồi xoay người rời đi.
Đến dịp năm mới, phụ thân được ban thưởng hai tấm da cáo.
Một tấm màu bạc xám, một tấm màu đen tuyền.
Trưởng tỷ chọn tấm bạc xám.
Huynh trưởng nói với ta: “Tấm đen này cho muội.”
Ta nhận lấy tấm da cáo ấy, mất ba ngày ba đêm mới khâu thành một chiếc khăn choàng cổ.
Đó là món đồ ra hồn đầu tiên của ta kể từ sau khi mẫu thân qua đời.
Trong bữa cơm tất niên, ta đeo chiếc khăn ấy ngồi ở vị trí cuối bàn.
Trưởng tỷ nhìn thêm mấy lần rồi đột nhiên nói:
“A Miên, chiếc khăn choàng này của muội đẹp thật đấy, còn hợp với muội hơn cả chiếc màu bạc xám của tỷ.”
Vừa nói, tỷ ấy vừa đặt đũa xuống.
Phụ thân nhìn tỷ ấy rồi nhìn ta, đang định mở miệng nhưng huynh trưởng đã lên tiếng trước:
“A Miên, nhường cho tỷ tỷ con đi. Đây là năm đầu tiên A Trâm đón năm mới ở nhà, đừng để tỷ ấy không vui.”
Ta nhìn trưởng tỷ, trong mắt tỷ ấy ánh lên chút mong đợi lấp lánh.
Ta tháo khăn choàng xuống, đưa qua.
“Nếu a tỷ thích thì cứ lấy đi.”
Trưởng tỷ nhận lấy quàng lên cổ, soi đi soi lại, cười đến cong cả đôi mắt.
Ta ngồi đó, cổ trống trải lạnh lẽo, gió lạnh luồn từ cổ áo vào trong.
Huynh trưởng gắp cho trưởng tỷ một đũa thức ăn rồi nói:
“Sau này thiếu gì cứ nói với huynh. Những năm muội không ở kinh thành, huynh không chăm sóc được cho muội.”
Câu nói ấy được huynh ấy thốt ra rất tự nhiên như thể đã âm thầm nhắc đi nhắc lại trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Có một lần, trong phủ có một tiểu nha hoàn mới tới.
Nàng không nhận ra ta, suýt nữa va phải ta ở hành lang.
Nàng vội vàng xin lỗi, rồi dè dặt nói thêm:
“Người là... nhị cô nương phải không ạ? Nô tỳ lúc nãy nhìn từ xa còn tưởng là đại nha hoàn của viện nào cơ.”
Ta không nói gì, chỉ cười nhạt một cái.
Sau khi tiểu nha hoàn rời đi, nhũ mẫu đỏ hoe mắt, chỉnh lại cổ áo cho ta.
“Nhị cô nương, người nên may vài bộ y phục mới rồi. Vạt áo trước đều giặt đến bạc màu cả rồi.”
Ta nói: “Không cần đâu ma ma. Y phục năm ngoái vẫn mặc được mà.”
Thật ra ta biết mỗi mùa trong phủ đều may cho trưởng tỷ bảy tám bộ y phục mới.
Vải vóc đều là loại lụa gấm thượng hạng được chuyển từ Tô Châu đến.
Các tú nương còn trực tiếp vào phủ đo người để may riêng.
Còn ta… đã hai năm rồi không có nổi một bộ y phục mới.
3
Ngày trưởng tỷ cập kê, phụ thân mở tiệc đãi khách suốt ba ngày liền.
Huynh trưởng bận trước bận sau tiếp đón khách khứa, mặt mày rạng rỡ. Huynh ấy còn mời người cài trâm nổi tiếng nhất kinh thành đến cài trâm cho trưởng tỷ.
Trưởng tỷ mặc váy La Vân Cẩm, đầu cài đầy châu ngọc, cả sân đầy những quý nữ vây quanh tỷ ấy cười nói.
Phụ thân và huynh trưởng đứng một bên nhìn, ý cười trên mặt như sắp tràn ra ngoài.
Hôm ấy, ta ngồi ở bàn cuối cùng, cách bàn chủ tới bảy tám bàn.
Từ xa nhìn trưởng tỷ được một đám quý nữ vây quanh cười đùa, nhìn phụ thân mặt mày hớn hở hàn huyên cùng khách khứa, nhìn huynh trưởng đi lại giữa các bàn tiệc nâng chén kính rượu.
Không một ai nhớ tới ta.
Nhũ mẫu lén nhét cho ta một miếng bánh quế hoa.
“Nhị cô nương, hôm nay đông người, người ăn tạm lót dạ đi.”
Ta nhận lấy bánh, uống cùng một ngụm trà lạnh rồi nuốt xuống.
Trong miệng đắng chát, không biết là vị đắng của trà hay là thứ gì khác.
Sinh thần của ta vừa mới qua ngày hôm qua, không có một ai nhớ đến.
Đến đêm, khách khứa đã tan hết.
Ta đi ngang qua chính sảnh thì nghe thấy phụ thân và huynh trưởng đang nói chuyện.
“Hôm nay A Trâm nổi bật vô cùng, cũng đến lúc nên bàn chuyện hôn sự rồi.”
“Phụ thân đã có người thích hợp chưa?”
“Thôi gia không tệ. Là thế gia thanh lưu. Ta từng gặp Thôi công t.ử vài lần, dung mạo đoan chính, văn chương cũng rất tốt.”
“Thôi gia...” Huynh trưởng trầm ngâm một lát.
“Nghe nói vị công t.ử kia năm nay vừa đỗ cử nhân, vẫn chưa định thân. Người phụ thân nói có phải là vị ấy không?”
“Chính là hắn.”
Ta đứng dưới hành lang, ánh trăng kéo cái bóng của ta dài thật dài.
Thôi công t.ử ta đã từng gặp rồi.
Đêm Thượng Nguyên năm ấy, trưởng tỷ muốn đến phía nam thành ngắm đèn.
Phụ thân bảo ta đi theo chăm sóc tỷ ấy.
Trưởng tỷ chê ta vướng víu, bảo ta chỉ cần đi theo từ xa là được.
