Chưởng Châu - 5
Cập nhật lúc: 22/07/2026 03:05
“Còn người được gả là đại cô nương hay nhị cô nương, người ngoài làm sao biết được? Chẳng lẽ Thôi gia còn có thể ép chúng ta kéo đại cô nương xuống khỏi kiệu hoa hay sao?”
Phụ thân lại im lặng một lúc.
“A Miên có đồng ý không?”
Ca ca cười khẽ một tiếng.
“A Miên có khi nào không đồng ý đâu? Hỏi muội ấy có bằng lòng hay không, lần nào chẳng là cúi đầu nói được.”
Ta đứng ngoài cửa, từng chữ từng chữ thu hết câu nói ấy vào tai.
Ta chưa từng nói “không”, bởi vì có nói rồi cũng vô ích.
7
Ca ca rất nhanh đã sắp xếp hôn sự với Triệu gia cho ta.
Chính huynh ấy đã gặp thứ t.ử Triệu gia, sau khi trở về liền nói với phụ thân:
“Dung mạo cũng tạm được. Tuy không bằng Thôi gia nhưng gia cảnh khá giả. A Miên gả qua đó sẽ không chịu thiệt.”
Phụ thân vẫn còn hơi do dự.
Ca ca nói: “Cứ quyết định như vậy đi.”
Ngày bà mối Triệu gia tới cửa, ca ca đích thân tiếp đãi.
Lúc nhũ mẫu tới báo tin, ta đang ngồi trong sân thêu hoa.
Mũi kim đ.â.m vào đầu ngón tay, một giọt m.á.u nhỏ lập tức rịn ra.
“Nhị cô nương, đại thiếu gia đang ở tiền sảnh tiếp khách. Hôn kỳ đã định vào tháng Chạp năm sau.”
Ta lau đi giọt m.á.u.
“Ta biết rồi.”
Đêm hôm đó, tỷ tỷ đến thăm ta.
Tỷ ấy xách theo một chiếc đèn l.ồ.ng, đứng ở cổng Tây viện.
Ánh sáng từ chiếc đèn phủ lên người tỷ ấy, khiến cả người trông dịu dàng ôn nhu.
“A Miên, chúc mừng muội.”
“Cảm ơn tỷ tỷ.” ta cười nhạt.
Tỷ ấy nói:
“Ta biết trong lòng muội không vui. Nhưng A Miên à, ta thật lòng yêu mến Thôi công t.ử. Muội nhường ta lần này đi, sau này bất kể thứ gì, ta cũng sẽ nhường lại cho muội.”
Ta nhìn đôi mắt mềm mại động lòng người của tỷ ấy dưới ánh đèn.
Mỗi lần lấy đi thứ gì đó, tỷ ấy đều có một câu nói thật dễ nghe.
Còn ta mỗi lần chỉ có thể nói: “Nếu tỷ tỷ thích thì cứ lấy đi.”
Sau khi tỷ tỷ rời đi, nhũ mẫu từ trong phòng bước ra.
Bà nhìn bóng lưng ta đang ngồi giữa khoảng sân tối đen như mực, bỗng nhiên nói:
“Nhị cô nương, người có biết năm đó phu nhân vì sao lại đưa đại cô nương đến Thanh Châu không?”
Ta quay đầu lại.
“Vì sao?”
“Lúc phu nhân m.a.n.g t.h.a.i đại cô nương, lão gia đang được điều đi làm quan ở nơi khác. Phu nhân một mình ở lại kinh thành.”
“Đại cô nương sinh non, từ nhỏ thân thể yếu ớt. Đại phu nói gió ở kinh thành quá lớn, nuôi dưỡng không tốt.”
“Bên nhà ngoại ở Thanh Châu mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ, đất lành nước tốt, thích hợp dưỡng người. Phu nhân dù không nỡ cũng không còn cách nào khác.”
Nhũ mẫu thở dài.
“Sau đó khi phu nhân m.a.n.g t.h.a.i người, lão gia đã được điều trở về kinh thành rồi.”
“Người được sinh ra ngay trong phủ, lớn lên bên cạnh phu nhân.”
“Cho nên lão gia và đại thiếu gia vẫn luôn cảm thấy đại cô nương chưa từng có lấy một ngày được sống bên cạnh phụ mẫu. Là phu nhân đã có lỗi với cô ấy.”
“Vậy còn ta thì sao?”
Nhũ mẫu nhìn ta, môi bà mấp máy rất lâu cuối cùng chỉ nói một câu:
“Nhị cô nương, những khổ cực người đã chịu, không ai nhìn thấy cả.”
Ta cúi đầu xuống.
Không ai nhìn thấy vậy nên cũng chẳng được tính là gì.
8
Đêm đó, ta lục từ dưới đáy hòm ra một chiếc vòng ngọc mà mẫu thân để lại cho ta.
Chất ngọc bình thường, bên trên có một vết nứt nhỏ.
Nhũ mẫu nói đây là đồ hồi môn của mẫu thân. Trước khi qua đời, bà đã tháo nó xuống giao cho nhũ mẫu cất giữ, đợi đến ngày ta xuất giá mới trao lại cho ta.
Ta vuốt ve vết nứt ấy, nhớ tới những năm tháng mẫu thân bệnh nặng.
Đêm nào bà cũng đau đớn đến trắng đêm, siết c.h.ặ.t chiếc vòng này trong tay.
Siết mạnh đến mức trên vòng hằn lại một dấu vết rõ rệt.
Ta ôm chiếc vòng ngọc đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, chiếc vòng đã biến mất.
Nhũ mẫu cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi, lật tung mọi thứ lên vẫn không thấy.
Đến chiều, một nha hoàn từ viện của tỷ tỷ tới truyền lời.
Nàng ta nói hôm nay đại cô nương đang đeo một chiếc vòng ngọc.
Chất ngọc không tính là tốt, nhưng đeo lên rất nhuận.
Nhũ mẫu tức đến run người.
“Ta đi đòi lại ngay bây giờ!”
“Nhũ mẫu, đừng đi.”
“Nhị cô nương!”
“Người đi rồi, ca ca sẽ nói chỉ là một chiếc vòng cũ không đáng giá mà thôi. A Trâm thích thì cứ cho tỷ ấy. Người làm ầm lên làm gì?”
Ta quỳ trên mặt đất, từng món đồ trong hòm bị lục tung được ta nhặt lên cất lại từng thứ một.
Tay ta rất vững, nhịp tim cũng rất vững.
Mẫu thân nói làm người phải ôn lương cung thuận.
Ta đã ôn lương, ta đã cung thuận.
Nhưng mẫu thân không nói cho ta biết, ôn lương cung thuận đổi lại không phải là được đối xử t.ử tế mà là bị người khác lấy sạch tất cả.
Chiều hôm ấy, ta tới từ đường thắp hương cho mẫu thân.
Lúc đi ra, vừa hay đụng phải ca ca.
Có lẽ huynh ấy vừa từ Đông viện trở về, trên mặt vẫn còn mang theo ý cười.
Nhìn thấy ta, ý cười ấy nhạt đi đôi chút.
“A Trâm nói hôm nay nhặt được một chiếc vòng, là của muội sao?”
“Vâng.”
“Chỉ là một chiếc vòng ngọc, cũng chẳng phải vật quý giá gì. Tỷ ấy thích thì cứ để tỷ ấy đeo đi. Hôm khác ta mua cho muội một chiếc khác.”
Ta cúi đầu: “Không cần đâu, ca ca.”
Huynh ấy cau mày: “Muội lại không vui rồi sao?”
Ta không trả lời.
Huynh ấy đứng ở cửa từ đường, phía sau là ánh nến trước bài vị mẫu thân vẫn chưa cháy hết.
Ta đứng giữa ánh chiều tà, trong tay nắm ba nén hương chưa thắp.
Ba mẫu t.ử ngăn cách bởi một bậc cửa, như thể bị ngăn cách bởi một con sông vĩnh viễn không thể vượt qua.
“A Miên.” Đột nhiên huynh ấy gọi tên ta.
“A Trâm từ nhỏ được nuôi ở Thanh Châu, không có phụ mẫu ở bên cạnh, chuyện này muội biết chứ?”
“Muội biết.”
“Trong lòng muội ấy tủi thân. Muội ấy từng kể với ta, lúc nhỏ bị những đứa trẻ khác chê cười là không có phụ mẫu, phải tự mình trốn trong chăn mà khóc.”
Giọng ca ca thấp xuống.
“Muội từ nhỏ lớn lên trong phủ, phụ mẫu đều ở bên cạnh. Mệnh của muội tốt hơn tỷ ấy. Muội nhường nhịn tỷ ấy, đó là điều nên làm.”
Mệnh của ta tốt hơn tỷ tỷ.
Năm mẫu thân bệnh nặng, mỗi ngày ta đều quỳ trước giường hầu hạ bà.
Đau đớn đến mức mẫu thân đã c.ắ.n nát không biết bao nhiêu chiếc khăn tay.
Sau khi mẫu thân qua đời, không còn ai nhớ sinh thần của ta nữa.
Ngay cả một bát mì trường thọ, ta cũng chỉ có thể ăn thứ mà nhũ mẫu lén nấu cho.
Mệnh tốt.
Ta ngẩng đầu nhìn ca ca: “Ca ca, năm mẫu thân bệnh nặng, huynh ở đâu?”
Huynh ấy sững người.
