Chưởng Châu - 7
Cập nhật lúc: 22/07/2026 03:06
“Khi ấy phu nhân đã không thể nói thành câu hoàn chỉnh nữa rồi, từng chữ từng chữ khó nhọc bật ra. Lão nô phải ghé sát lại nghe, nghe rất lâu mới hiểu được.”
Nhũ mẫu lấy từ trong túi ra một tờ giấy được gấp vô cùng ngay ngắn.
Tờ giấy đã ngả vàng, những nếp gấp đã mòn đến mức sắp rách đứt.
“Phu nhân nói, thứ này hãy giữ lại cho A Miên. Nếu có một ngày con bé thật sự không thể tiếp tục ở trong phủ nữa, mới đưa cho nó.”
Bà đưa tờ giấy tới trước mặt ta, ta nhận lấy rồi mở ra.
Trên giấy là một hàng chữ nhỏ viết bằng thể Sấu Kim.
Mực đã nhạt màu, nét b.út ở phần cuối hơi run run, như thể người viết đã không còn nhiều sức lực nữa:
“Hồ Tam Nương ở cuối ngõ Vĩnh An phía nam thành, bạn cũ của mẫu thân, có thể nương nhờ.”
Ta nhìn chằm chằm hàng chữ ấy, đầu ngón tay khẽ run lên.
Hồ Tam Nương.
Ta chưa từng nghe bất kỳ ai nhắc đến cái tên này nhưng mẫu thân đã giấu nó dưới bài vị suốt hơn mười năm.
Nhũ mẫu im lặng rất lâu, bà nhìn tờ giấy ấy, vành mắt dần dần đỏ lên.
Cuối cùng bà thở dài một tiếng.
“Phu nhân... quả nhiên đã để lại đường lui.”
“Ý người là sao?”
“Nhị cô nương, người có biết khoảng thời gian trước lúc lâm chung, điều phu nhân không yên lòng nhất là gì không?”
“Là con sao?”
“Là người.” Giọng nhũ mẫu run lên.
Bà nắm tờ giấy trong tay, những ngón tay gầy guộc chậm rãi vuốt ve mặt giấy.
“Khi phu nhân bệnh nặng, đã không còn xuống giường được nữa. Có một ngày bà bỗng kéo tay lão nô, nói rất nghiêm túc.”
“Bà nói, A Miên ở trong phủ này, sau này e rằng sẽ phải chịu nhiều tủi thân. Lão gia thương đại cô nương, đại thiếu gia cũng thiên vị đại cô nương. Nếu ta đi rồi, sẽ không còn ai bảo vệ A Miên nữa.”
Nhũ mẫu dừng lại, nước mắt lăn xuống.
“Hồ Tam Nương lúc còn trẻ từng làm việc trong cung.”
“Sau khi xuất cung thì sống một mình ở phía nam thành, không phu không t.ử, là người đáng tin cậy.”
“Phu nhân nghĩ rằng nếu có một ngày Nhị cô nương thật sự không thể ở lại trong phủ nữa, thì ít nhất Hồ Tam Nương cũng có thể cưu mang người vài ngày.”
Ta đứng dưới hành lang, gió thổi lay tay áo, từng đợt lạnh lẽo lan dần khắp người.
Thì ra A nương biết hết tất cả.
Ta cúi đầu, lại đọc một lần nữa hàng chữ ấy rồi cẩn thận gấp tờ giấy lại áp sát nó vào n.g.ự.c mình.
“Nhũ mẫu.” Ta nắm lấy tay bà.
Giọng nói rất khẽ nhưng vô cùng vững vàng.
“Đừng nói cho bất kỳ ai biết.”
10
Ta không lập tức đến ngõ Vĩnh An.
Ta chỉ cất tờ giấy ấy bên người, cuộc sống vẫn trôi qua như cũ.
Ta vẫn ở lặng trong Tây viện, chép kinh, thêu thùa, thỉnh thoảng một mình đến từ đường ngồi một lúc.
Chỉ là bây giờ, mỗi khi quỳ trên chiếc bồ đoàn ấy, trong lòng ta không còn sợ hãi như trước nữa.
Bởi vì ta biết mẫu thân đã để lại cho ta một con đường.
Chỉ cần ta muốn đi, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi.
Thứ t.ử Triệu gia, kẻ đã cưỡi ngựa giẫm c.h.ế.t người trên phố phía nam thành, ta sẽ không gả cho hắn.
Hôm ấy, tỷ tỷ mời mấy vị khuê tú thân thiết đến ngắm hoa trong vườn.
Ta đi ngang qua cổng vườn thì bị tỷ ấy gọi lại.
“A Miên, tới giúp chúng ta pha trà.”
Ta làm theo lời, bước vào bên trong.
Quỳ ngồi trước bàn trà, giúp các nàng đun nước, tráng chén, pha trà.
Tỷ tỷ và mấy vị quý nữ ngồi trong đình vừa cười nói vừa chuyện trò.
Đề tài xoay quanh những công t.ử trẻ tuổi nổi tiếng trong kinh thành.
“Nghe nói vị Thôi công t.ử tháng trước lại được huyện lệnh coi trọng, e rằng sắp được thăng chức rồi.”
“Ngọc Trâm thật có phúc, gả qua đó là trở thành phu nhân quan gia ngay.”
Tỷ tỷ che miệng cười, khóe mắt chân mày đều tràn đầy vẻ đắc ý.
Ta cúi đầu nhìn chằm chằm mặt trà, không dám ngẩng lên.
Bỗng có người nhắc tới một câu.
“Đúng rồi, Ngọc Trâm, muội muội của ngươi được gả cho nhà nào vậy?”
Nụ cười của tỷ tỷ nhạt đi trong thoáng chốc nhưng rất nhanh lại trở về như cũ.
“Triệu gia ở phía nam thành, chính là nhà đó...”
“Thứ t.ử Triệu gia?” Vị quý nữ kia hạ thấp giọng.
“Ta nghe nói thanh danh của người đó không được tốt lắm. Trước đây không lâu còn vì tranh giành kỹ nữ trong thanh lâu mà đ.á.n.h nhau đến vỡ đầu nữa.”
“Thật hay giả vậy?”
“Đương nhiên là thật. Ca ca ta tận mắt nhìn thấy.”
Trong đình bỗng im lặng trong chốc lát, vài ánh mắt như có như không rơi xuống người ta.
Tỷ tỷ khẽ ho một tiếng.
“Đó đều là lời đồn bên ngoài thôi, không thể tin hết được.”
“Triệu gia dù sao cũng là gia đình khá giả, chắc chắn sẽ không bạc đãi A Miên.”
“Thì là vậy, nhưng mà...”
Ta bưng khay trà, đầu ngón tay bị nước trà nóng làm bỏng đến đỏ lên, ta đứng dậy.
“Tỷ tỷ, trà đã pha xong rồi. Muội còn vài việc thêu thùa chưa làm xong, xin phép về trước.”
Tỷ tỷ không giữ ta lại.
Ta bước ra khỏi khu vườn, chậm rãi đi dọc theo hành lang.
Mặt trời sáng ch.ói trên đầu nhưng trong lòng ta lại lạnh lẽo vô cùng.
Đi đến cổng Tây viện, ta nhìn thấy một người đang ngồi trên bậc đá cạnh cửa.
Áo bào màu xanh trúc, dáng người gầy gò thanh tú.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, chiếc khay trà trong tay ta rơi xuống đất.
Choang!
“Thôi... sao ngươi lại ở đây?”
Chàng đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo.
“Ta trèo tường vào.”
“Ngươi—”
“Thẩm nhị cô nương.”
Chàng tiến lại gần một bước, nhìn thẳng vào mắt ta.
“Ta nghe nói Triệu gia đã đến cầu thân với nàng.”
Ta quay mặt đi: “Không liên quan đến ngươi.”
“Nếu ta không đồng ý thì sao?”
Ta đột ngột ngẩng đầu lên.
Chàng đứng dưới bóng cây hòe già, ánh nắng xuyên qua những kẽ lá, rơi xuống bờ vai chàng thành từng mảng sáng tối đan xen.
“Người mà Thôi lão phu nhân gặp hôm đó là nàng, canh thiếp được đưa tới cũng ghi tên nàng, ta chưa từng đồng ý cưới người khác.”
“Nhưng tỷ tỷ của ta…”
“Ta chưa từng gặp nàng ấy.” Giọng chàng rất bình tĩnh nhưng lại mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ.
“Từ đầu đến cuối ta đến Thẩm gia chỉ vì nàng.”
11
Gió xuyên qua những tán lá cây hòe, phát ra tiếng xào xạc.
Ta đứng ở cổng viện, ngây ngốc nhìn chàng như một kẻ mất hồn.
“Ngươi...”
“Đêm hội đèn Nguyên Tiêu năm đó.” Chàng nói.
“Ban đầu ta chỉ định mua một chiếc đèn thôi. Nhưng ta nhìn thấy nàng đứng trước quầy đèn, chăm chú nhìn một chiếc đèn kéo quân rất lâu.”
“Nàng nhìn chiếc đèn ấy bằng ánh mắt như đang thèm một viên kẹo của người khác nhưng lại biết mình không nên đòi hỏi.”
“Khi đó ta đã nghĩ, cô nương này sao đến cả việc muốn một chiếc đèn cũng không dám mở miệng?”
Chàng ngừng lại một chút, giọng nói trầm xuống.
“Sau đó ta mua chiếc đèn ấy, nhờ chủ quầy giữ lại. Đáng tiếc nàng không quay lại lấy, vì thế ta đành mang nó về.”
Cổ họng ta như bị một cục bông nghẹn lại.
“Sau này nữa, trong nhà nói muốn bàn chuyện hôn sự với Thẩm gia, nói Thầm đại cô nương tốt thế này, tốt thế kia nhưng hôm đó người đến phủ rõ ràng là nàng.”
“Nàng cúi đầu, nắm c.h.ặ.t ống tay áo, hỏi một câu đáp một câu, giọng nhỏ như tiếng muỗi.”
“Sau đó tổ mẫu nói với ta, cô nương ấy nhìn thật khiến người ta thương xót. Rõ ràng không muốn đến, vậy mà vẫn phải đến.”
Chàng nhìn ta.
“Nàng không muốn đến, đúng không?”
Ta quay mặt đi, nước mắt rơi xuống.
“Nàng thay tỷ tỷ nàng đến Thôi gia, thay tỷ tỷ nàng gặp tổ mẫu, thay tỷ tỷ nàng duy trì cuộc hôn nhân này. Nhưng có ai từng hỏi nàng có muốn hay không chưa?”
“Chưa từng.” Ta nghe thấy giọng mình khàn đặc như giấy nhám cọ lên đá.
“Chưa từng có ai hỏi cả.”
Chàng im lặng một lúc sau đó bước về phía ta một bước.
“Thẩm Ngọc Miên.” Đây là lần đầu tiên chàng gọi thẳng tên ta.
“Đi với ta.”
Ta ngẩng đầu lên qua màn nước mắt mờ nhòe nhìn chàng.
“Ta sẽ về nói với người trong nhà. Cuộc hôn sự này vốn dĩ phải là của nàng.”
“Nếu nàng bằng lòng gả cho ta, ta sẽ lập tức cho người tới hạ sính.”
“Nếu nàng không muốn…” Chàng ngừng lại một chút, giọng nói trầm ấm và dịu dàng.
“Ta sẽ đưa nàng đến Giang Nam, mua thật nhiều bánh trái, mua thật nhiều đèn kéo quân.”
“Nàng muốn đi đâu thì đi đó, muốn mua gì thì mua thứ ấy. Ta nuôi nàng.”
Ta nhìn chàng, khóc đến mức không thốt nên lời.
