Cơ Chiêu - 2

Cập nhật lúc: 04/07/2026 10:03

Sau ngày đó, mọi thứ đều thay đổi.

Hết lần này đến lần khác, Thôi Liên chất vấn ta.

Vì sao lại lừa dối hắn.

Vì sao không nói cho hắn biết người viết thư là Cơ Nhu.

Vì sao đã cướp mất hắn rồi, còn không chịu sắp xếp cho Cơ Nhu một mối hôn sự t.ử tế.

Để nàng phải gả nhầm người, ôm hận mà c.h.ế.t.

Ta nói không phải.

Ta chưa từng ức h.i.ế.p nàng, chưa từng cướp người trong lòng nàng, càng không hề biết hai người đã thư từ qua lại suốt bao năm.

Nhưng người sống, sao có thể cãi lại người đã khuất?

Lần cuối cùng ta gặp Thôi Liên, cũng là một ngày mưa âm u như thế.

Ta dắt theo đứa con duy nhất của hai chúng ta đến hậu viện tìm hắn.

Khi ấy, hắn đã kế thừa tước vị, trở thành Hoài Nam Vương.

Hậu viện của hắn oanh oanh yến yến, nuôi đầy những thế thân của Cơ Nhu.

Người thì có đôi mày, ánh mắt giống nàng.

Người thì có giọng nói giống nàng.

Có người ngay cả nét chữ cũng giống nàng.

Khắp Hoài Nam đều biết, Hoài Nam Vương mê rượu.

Mỗi khi say, hắn sẽ nắm lấy tay một vị thiếp thất rồi không ngừng nói:

"Xin lỗi..."

Chỉ cần đối phương đáp lại một câu:

"Thiếp không trách chàng."

Thì đêm ấy sẽ được hắn lưu lại sủng hạnh.

Bởi vậy, con nối dõi của hắn rất đông.

Trong số đó, người giống Cơ Nhu nhất lại được hắn sủng ái nhất.

Hắn còn muốn lập con của nàng ta làm thế t.ử.

Hôm ấy, ta đứng giữa màn mưa lất phất, hỏi hắn.

Ba năm phu thê ân ái mặn nồng.

Rốt cuộc vẫn không bằng một trăm lẻ tám bức thư của mối tình cầu mà chẳng được hay sao?

Thôi Liên nổi giận, ném mạnh chén rượu trong tay xuống đất.

"Đó đều là những gì nàng lừa gạt mà có!"

"Nếu năm xưa ta biết người thư từ qua lại với ta là Cơ Nhu, ta tuyệt đối sẽ không cưới nàng!"

"Vậy còn ân cứu mạng năm ấy thì sao?" Ta nhìn hắn, khẽ hỏi.

"Chàng từng nói, nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp ân cứu mạng."

Thôi Liên ngửa mặt cười lớn.

"Ân cứu mạng?"

"Cơ Chiêu, đến nước này rồi mà nàng vẫn còn mặt mũi nhắc đến ân cứu mạng sao?"

"Nếu năm đó người cứu ta thật sự là nàng, vậy Cơ Nhu làm sao quen biết ta? Làm sao có thể thư từ qua lại với ta suốt ngần ấy năm?"

Ta cũng muốn cười thật lớn.

Thì ra là vậy.

Thì ra... là vậy.

Năm ấy cứu hắn, ta che mạng bằng khăn lụa mỏng.

Cơ Nhu khi đó đang ngồi trong xe ngựa phía sau ta.

Chê hắn dơ bẩn, đến nửa bước cũng chẳng chịu bước xuống.

"Cơ Chiêu."

Thôi Liên hận ta đến tận xương tủy.

"Ta từng ngỡ nàng là vầng dương trên mây, là vầng trăng nơi trời cao. Nào ngờ, chỉ là bùn nhơ dưới chân, mượn ánh nhật nguyệt để tô điểm cho bản thân!"

Ta đưa Mộ Nhi trở về biệt viện.

Sắp xếp xe ngựa, hộ vệ, rồi giao toàn bộ lộ phí cho con.

Để con lên đường tìm ngoại tổ phụ.

Thôi Liên, đã hết t.h.u.ố.c chữa rồi.

"Mẫu thân, người không đi cùng con sao?"

Mộ Nhi ngẩng đầu hỏi.

Ta vuốt ve khuôn mặt ngoan ngoãn của con.

"Mộ Nhi cứ đi trước đi. Chờ mẫu thân khỏe hơn một chút, mẫu thân sẽ đến."

Nhưng ta biết.

Ta không đi được nữa rồi.

Bao năm uất kết trong lòng, thân thể này từ lâu chỉ còn cố chống đỡ hơi tàn.

Đêm ấy, bên tai ta chỉ quanh quẩn ba chữ.

"Bùn dưới chân."

Ta liên tiếp phun ra từng ngụm m.á.u tươi.

Ta nào phải chưa từng nghĩ.

Rằng hắn là tuyết trắng giữa núi cao.

Là người ta yêu khắc cốt ghi tâm.

Ta từng ngỡ, mình là nữ t.ử may mắn nhất, hạnh phúc nhất trên cõi đời này.

Trong cơn mê man, bên tai lại vang lên tiếng mưa rơi lất phất.

Lẽ ra năm ấy, giữa tiết xuân mưa bụi.

Ta không nên đẩy cánh cửa trà thất ấy ra.

Không nên giương cây ô ấy lên.

Càng không nên ngẩng mắt nhìn người.

Chỉ một lần gặp gỡ ngọc lang.

Lại lỡ dở cả một kiếp hồng trần.

4

"Tiểu thư, hình như tam tiểu thư qua đó rồi."

Thanh Tước khẽ kéo ống tay áo ta.

Ta ngước mắt nhìn theo.

Chỉ thấy Cơ Nhu giương ô, che màn mưa lất phất cho Thôi Liên.

Lang hữu tình, thiếp hữu ý.

Hai người đứng dưới cùng một tán ô, lặng lẽ nhìn nhau.

"Đi thôi."

Ta xoay người rời đi.

Đến chiều tối, tin tức đã truyền đến.

Thế t.ử không còn kiên quyết cầu cưới đại tiểu thư nữa.

Nhưng vì năm xưa từng chịu ân của Cơ gia, vẫn muốn kết mối lương duyên giữa hai họ.

Mẫu thân gọi ta đến, lại một lần nữa xác nhận tâm ý của ta.

"Hoài Nam cũng chẳng phải nơi quá xa."

"Hoài Nam Vương thế t.ử danh tiếng rất tốt, dung mạo lại thuộc hàng vạn người có một."

"Con thật sự không muốn gặp một lần sao?"

Ta lắc đầu.

"Còn hôn sự của con..."

Mẫu thân khẽ nhíu mày.

Trong nhà vốn đã giữ ta lại thêm hai năm.

Nay các muội muội đều đã đến tuổi cập kê, e rằng cũng không thể trì hoãn thêm nữa.

"Vậy hãy mở một buổi thi hội đi."

Ta nắm lấy tay mẫu thân, mỉm cười.

"Đất Quảng Lăng cũng đâu thiếu những bậc nam nhi tuấn kiệt."

Ba ngày sau.

Tin tức truyền đến.

Thế t.ử muốn cầu cưới tam tiểu thư Cơ Nhu.

Chỉ là thứ nữ muốn biến thành đích nữ, còn phải gửi một phong gia thư về xin phép.

Phụ thân vốn có ý kết giao với phủ Hoài Nam Vương, nên tự nhiên giữ Thôi Liên ở lại phủ làm khách.

Cùng ngày ấy, mẫu thân cũng phát thiếp mời, mời các lang quân và tiểu thư của các phủ đến nhà ngắm hoa, ngâm thơ.

Ba ngày sau nữa, Thanh Tước ghé sát tai ta, líu ríu kể:

"Nghe nói lúc uống rượu với lão gia, thế t.ử có nhắc đến chuyện muốn ghi tên tam tiểu thư vào dưới danh nghĩa của phu nhân."

Mẫu thân ruột của Cơ Nhu đã qua đời.

Nếu được ghi danh dưới danh nghĩa của mẫu thân ta, dẫu chỉ trên danh nghĩa, nàng cũng sẽ trở thành đích nữ.

Ta lặng lẽ nhìn những bức họa chân dung của các lang quân bày trước mặt.

Yêu càng sâu.

Thì càng tính toán chu toàn cho người mình yêu.

Xem ra Thôi Liên quả thực yêu Cơ Nhu đến tận lòng.

Ba ngày sau nữa, ta vừa thay y phục xong, chuẩn bị đến dự thi hội.

Thanh Tước hớt hải chạy vào bẩm báo:

"Tiểu thư, thế t.ử đang ở ngoài phủ, cầu kiến người."

5

Ta khựng lại động tác cài hoa lên tóc.

Cùng ở một phủ.

Sau này lại còn là muội phu của ta.

Sớm muộn gì cũng phải gặp mặt.

"Dâng trà, mời thế t.ử chờ một lát."

Ta tháo cành hoa vừa cài trên b.úi tóc xuống.

Lại thay sang một bộ y phục giản dị, thanh nhã.

Lúc ấy mới bước ra ngoài.

Thôi Liên vẫn mang dáng vẻ quang phong tễ nguyệt như trong ký ức.

Trong tay cầm chén trà.

Khóe môi thấp thoáng ý cười.

Hoàn toàn không còn bóng dáng u uất, âm trầm của những năm cuối đời trước.

Ta khẽ trấn tĩnh tâm thần, bước qua bức bình phong.

"Thế t.ử, tiểu thư đã đến."

Thanh Tước khom gối hành lễ.

Thôi Liên ngẩng đầu nhìn sang.

Nụ cười trên môi chợt cứng lại.

Ánh mắt cũng theo đó mà sững sờ.

Choang!

Chén trà trong tay rơi xuống đất.

"Thế t.ử, người có bị bỏng không?"

Thanh Tước vội vàng tiến lên.

"Không sao... không sao."

Thôi Liên cuống quýt đứng dậy.

"Là ta thất lễ."

Trong lúc luống cuống, hai gò má hắn thậm chí còn phảng phất một tầng hồng nhạt.

Bỗng nhiên ta nhớ đến lần đầu gặp gỡ ở kiếp trước.

Khi ấy, hắn cũng lúng túng như thế.

Lúc ta đưa ô cho hắn, hắn vẫn chỉ ngơ ngẩn nhìn ta, nhất thời chẳng biết phải làm sao.

Ta đành cầm lấy cán ô, nhét vào tay hắn.

Hắn vừa nắm lấy.

Thì một cơn gió bỗng thổi tới.

Chiếc ô giấy dầu lăn mấy vòng rồi bay mất.

Đám tỳ nữ đứng dưới mái hiên đều che miệng cười khúc khích.

Mặt hắn đỏ bừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cơ Chiêu - Chương 2: 2 | MonkeyD