Cô Con Gái Ngu Ngốc Của Sếp - Chương 6
Cập nhật lúc: 22/06/2026 09:01
“Dù sao thì cái hệ thống này cũng hòm hòm rồi, phần việc còn lại cứ giao cho William xử lý là xong, bố còn định dâng tiền thưởng dự án cho Lưu Hiểu à?”
Hồi mới chân ướt chân ráo vào công ty, sếp từng hứa hẹn nếu đưa dự án robot y tế này về đích thành công, tôi sẽ bỏ túi không dưới 500 ngàn tệ tiền thưởng.
Sếp vỗ đùi đ.á.n.h đét:
“Không ổn, con có dám chắc là William đủ sức gánh vác mọi chuyện không?”
Tạ Vân vênh váo đáp lời:
“Chắc như đinh đóng cột luôn, tháng này William còn mang về mấy hợp đồng khủng nữa cơ mà.”
Sếp rõ ràng đã bị thuyết phục bởi những lời đường mật của con gái.
Ngày hôm sau, năm người chúng tôi bị triệu tập vào phòng giám đốc. Tạ Vân ném cho mỗi người một tờ quyết định thôi việc:
“Mọi người sang phòng nhân sự làm thủ tục thanh lý hợp đồng đi.”
Cô ta còn cố tình nán lại móc mỉa tôi:
“Lưu Hiểu à, nếu ở vị trí của cô, tôi sẽ lo tìm một tấm chồng mà nương tựa. Cỡ cô thì đấu sao lại được mấy tay kỹ sư nam giới. Đâu có được như dân sales chúng tôi, gừng càng già càng cay.”
Tôi chẳng thèm chấp nhặt, chỉ đặt câu hỏi:
“Vậy lúc robot y tế chính thức tung ra thị trường, có để tên tôi trong phần tác giả không?”
Tạ Vân nghe xong cứ như thể vừa nghe truyện cười, cô ta phá lên cười ngặt nghẽo:
“Lưu Hiểu à, cô đang nằm mơ sao? Cô đã bị sa thải rồi thì dự án này còn liên quan gì đến cô? Cái hệ thống này từ nay đều do William phát triển, đến lúc công bố thì chỉ duy nhất cái tên William được xuất hiện thôi.”
Thật nực cười, William thực chất chỉ là kẻ ăn cắp chất xám, xào nấu lại bộ mã nguồn do chính tay tôi viết ra mà thôi.
Tôi vờ tỏ vẻ đắn đo suy tính, Tạ Vân lập tức xù lông cảnh giác:
“Cô đừng hòng giở trò cướp công nhé!”
Chỉ trong tích tắc, cô ta lạch cạch gõ ra một bản cam kết, nội dung ghi rành rành:
“Sau quá trình rà soát, xác nhận Lưu Hiểu chưa từng can thiệp vào dự án robot y tế này.”
Cô ta ấn cây b.út vào tay tôi:
“Nếu cô từ chối ký, tôi sẽ tìm mọi kẽ hở để tống cổ luôn bốn người bên đội William. Bọn họ dẫu sao cũng từng là anh em vào sinh ra t.ử với cô, chắc cô không cạn tình đến mức đó chứ?”
Tạ Vân quả nhiên là loại người thủ đoạn vô biên.
Được thôi, ký thì ký.
Nghe đồn, Tạ Vân còn đ.á.n.h tiếng với các mối quan hệ trong ngành, cấm cửa không cho tôi có cơ hội đầu quân cho các doanh nghiệp khác.
Hừ, suy nghĩ quá đỗi ngây thơ.
13
Rời khỏi công ty, tôi không vội sang Hoành Hưng ngay mà tổ chức một chuyến du lịch cho cả nhóm. Tính ra, đây cũng là kỳ nghỉ dưỡng đúng nghĩa đầu tiên của tôi kể từ ngày tốt nghiệp.
Trong lúc lướt mạng giải trí, tôi thấy công ty cũ đang rầm rộ livestream buổi họp báo. Tạ Vân đã quảng bá robot chăm sóc vô cùng hoành tráng và liên tục tô vẽ rằng dự án này là thành quả tâm huyết của William.
Chưa hết, phiên bản hoàn thiện của sản phẩm sẽ được mang đi trình làng tại triển lãm công nghệ doanh nghiệp diễn ra vào tháng tới. Đối tượng khách mời toàn là những ông lớn trong ngành, nếu câu được nguồn vốn đầu tư khủng, con đường lên sàn chứng khoán trải đầy hoa hồng. Trái lại, nếu xảy ra sự cố, dự án này sẽ biến thành trò hề cho thiên hạ.
Sau khi xả hơi nạp lại năng lượng, chúng tôi hội quân và chính thức ra mắt tại Hoành Hưng, mang theo một bản thiết kế hoàn toàn mới — một mẫu robot y tế đột phá.
Xét về cả công năng lẫn tính sáng tạo, nó đè bẹp hoàn toàn phiên bản của Tạ Vân. Phía Hoành Hưng cực kỳ ưng ý, và chỉ trong thời gian ngắn đã dựng xong mô hình 3D, sẵn sàng đem đi chinh chiến tại hội nghị đầu tư.
Vào ngày diễn ra hội nghị đầu tư, tôi và các đồng sự đang tham quan các gian hàng của đối thủ thì bất ngờ chạm mặt Tạ Vân đang khoác tay William bước tới với vẻ mặt đắc thắng, buông lời chế giễu:
“Sao? Định mượn cớ đến đây xin việc à? Đừng có hão huyền, loại nhân viên ưa bật sếp như cô thì chẳng có doanh nghiệp nào dám chứa chấp đâu.”
William cũng hùa theo châm chọc:
“Lưu Hiểu, ván này cô thua chắc rồi!”
Tôi nhíu mày khó hiểu, cặp đôi này đúng là tự luyến quá đà.
Tôi chẳng buồn phí lời với họ, dứt khoát quay gót bước đi. Đi được một đoạn, tôi phát hiện vài nhà đầu tư m.á.u mặt đang thảo luận gần đó. Tôi liền cầm xấp tài liệu định tiến tới giới thiệu, nhưng lại bị Tạ Vân nhanh chân hớt tay trên.
“Kính chào Tổng giám đốc Lý, dự án robot y tế của bên tôi đã được t.h.a.i nghén từ lâu và tính đến nay lượng đơn đặt hàng trước đã cán mốc 100.000.”
Tổng giám đốc Lý tỏ vẻ khá hứng thú với dự án này, liền yêu cầu Tạ Vân dẫn đường đi tham quan gian hàng trưng bày.
Tạ Vân đã thay đổi diện mạo của robot, phủ lên những tông màu cực kỳ nịnh mắt, nhưng đáng tiếc nó chỉ là "thùng rỗng kêu to".
Tổng giám đốc Lý dán mắt vào bản thuyết trình PPT và liên tục gật gù tán thưởng:
“Sản phẩm này rất có tiềm năng thương mại, nếu các cô cậu có thể biến những gì trên màn hình thành sự thật, tôi tin chắc nó sẽ làm mưa làm gió trên thị trường quốc tế.”
Tạ Vân lập tức chớp lấy thời cơ, mời Tổng giám đốc Lý ngồi trải nghiệm trực tiếp trên ghế của robot. Tôi tức tốc lao tới cản lại.
14
Tôi vội vàng níu tay Tổng giám đốc Lý, lên tiếng:
“Dù sao sản phẩm vẫn chưa hoàn thiện, ông không nên thử.”
Tôi tất nhiên phải ngăn cản rồi, lỡ như Tổng giám đốc Lý xảy ra mệnh hệ gì thì nhóm chúng tôi làm sao mà thuyết trình dự án mới được nữa?
