Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 11
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:35
Chị dâu Ba thân thiết ghé sát vào chị dâu Hai, thì thầm: "Chị Hai, lần trước em lại kiếm được một phương t.h.u.ố.c mới, đảm bảo hiệu nghiệm..."
Hai chị em dâu lại thân thiết trò chuyện rôm rả.
Phòng phía Đông cạnh nhà chính vốn là một gian phòng lớn, sau này Lý Thanh Lê lớn lên muốn ngủ riêng, bà Điêu lại chiều cô nên ngăn đôi căn phòng ra. Một nửa đầu phía Đông dành riêng cho Lý Thanh Lê, có thể nói là khiến người các phòng khác trong nhà họ Lý ghen tị đỏ mắt.
Trong phòng Lý Thanh Lê, ông cụ Lý và bà Điêu ngồi trên giường, Lý Thanh Lê đứng đối diện hai người, khuôn mặt trắng nõn tròn trịa nghiêm lại, đôi mắt to ngấn nước đầy vẻ trịnh trọng và nghiêm túc. Cô kể lại rành mạch giấc mơ của mình cùng những phát hiện hôm nay cho hai vợ chồng già nghe.
Chẳng qua chưa đợi cô nói xong, tiếng ngáy của ông cụ Lý đã vang lên, người lệch sang một bên dựa vào bà Điêu, thế mà đã ngủ mất rồi.
Gò má trắng nõn của Lý Thanh Lê thoáng ửng hồng vì tức, cô bất mãn nói: "Mẹ, mẹ xem cha kìa! Con đang nói chuyện đứng đắn mà!"
Bà Điêu để ông cụ Lý nằm xuống, lại lấy quạt hương bồ quạt cho con gái, cười ha hả nói: "Cha con lúc sinh ra quên mang theo não, cho dù trời có sập xuống cũng không ngăn được ông ấy ngủ. Con nói với ông ấy làm gì, nói cũng như nước đổ lá khoai, ông ấy thì được tích sự gì?"
"Thế sao hồi trước mẹ lại lấy cha?"
Bà Điêu không chút nghĩ ngợi đáp: "Cha con hồi trẻ trông tuấn tú biết bao nhiêu! Hơn nữa trong nhà có mình ta có não là đủ rồi, nhiều não quá để làm gì, để nhắm rượu à?"
Lý Thanh Lê: Cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng lại không nói ra được.
"Mẹ, con bị mẹ làm cho lạc đề rồi. Con nói nhiều như vậy, rốt cuộc mẹ có nghe lọt tai không? Sao mẹ chẳng lo lắng sợ hãi chút nào thế?"
"Tiểu Lục à, gần đây chắc con mệt quá rồi. Chúng ta là người sống sờ sờ, cái gì mà gọi là sống trong một cuốn sách? Chuyện này chỉ có mẹ nghe là không cười con thôi, con mà đi nói với mấy ông anh con, đảm bảo chúng nó cười rụng cả răng hàm!"
Lý Thanh Lê không phục: "Vậy chuyện Vương Húc Đông với cuốn nhật ký thì giải thích thế nào?"
"Mẹ đã bảo rồi, con mệt quá nên đầu óc hồ đồ, chuyện cuốn nhật ký chắc chắn là con tận mắt nhìn thấy rồi nên mới nhớ rõ như vậy. Còn về chuyện với cái thằng súc sinh kia..." Bà Điêu trầm ngâm một chút, mắt sáng lên, thề thốt đảm bảo: "Chắc chắn là ông trời có mắt, phù hộ cho con sớm nhìn rõ bộ mặt thật của nó để không bị mắc lừa nữa."
Lý Thanh Lê: "..."
"Con gái ngoan, con sang phòng cha mẹ ngủ một giấc đi, tối mẹ làm trứng gà đường đỏ cho con tẩm bổ. Những lời vừa rồi đừng có nói ra ngoài nhé? Lỡ đâu có đứa nào ăn no rửng mỡ đi tố giác mẹ tuyên truyền mê tín dị đoan thì làm sao? Cũng đừng nói với các anh các chị con, nhất là cái miệng rộng của chị Ba con, nó mà biết là cả cái đội sản xuất này biết!"
Lý Thanh Lê thấy cha mẹ mình người thì ngủ say sưa, người thì chẳng mảy may lay chuyển, lại còn nghĩ đầu óc cô có vấn đề, thật sự là bất lực cùng cực.
Chỉ muốn nói cho họ biết sự thật một cách đơn giản thôi mà sao chẳng ai tin thế nhỉ?
Thôi bỏ đi, họ không tin thì thôi, đợi anh Năm trở về rồi thành đôi với Tô Nhân, lúc đó họ sẽ tin. Trước đó, gánh nặng đôn đốc người nhà, thay đổi vận mệnh cả gia đình họ Lý đành đặt lên vai Lý Thanh Lê này vậy!
Quả nhiên năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn mà!
Lý Thanh Lê sang phòng vợ chồng bà Điêu nằm xuống, trong đầu nỗ lực hồi tưởng lại quỹ đạo cuộc đời và kết cục của cha mẹ, anh chị trong tiểu thuyết. Những sự kiện trọng đại trong sách viết cô đều phải lấy b.út ghi lại, nếu không cô sợ cái đầu óc được tác giả nguyên tác gắn mác chữ "ngu" này ngày mai sẽ quên sạch.
Cuộc đời ông cụ Lý cô mới nhớ được một nửa, sau đó... không có sau đó nữa, giấc này cô ngủ cực ngon, quên bẵng cả chuyện mình vừa mới thất tình.
Buổi chiều Lý Thanh Lê đương nhiên lại không đi làm, người nhà họ Lý đợi mặt trời xuống núi hẳn mới về nhà.
Bóng đêm buông xuống, trên bàn ở nhà chính đã bày biện thức ăn, đèn dầu được thắp lên, cả gia đình quây quần ăn cơm tối dưới ánh đèn mờ ảo.
Đèn dầu tốn dầu, bà Điêu vẫn như mọi khi mất kiên nhẫn thúc giục: "Lý Nhị Nha, mày đang ăn cơm hay là đang nếm cơm đấy hả? Nuốt nhanh lên cho tao!"
"Lý Nhị Bảo, kiếp trước mày là quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i à, hai bát cháo rồi còn muốn thêm, hay là mày đem bà già này nấu lên thêm vào đồ ăn cho mày luôn đi..."
Mọi người nhà họ Lý đã sớm quen với cái miệng này của bà Điêu, thần sắc gần như an tường mà ăn cơm uống cháo dưới thế công nước bọt cuồng oanh loạn tạc của bà.
Cơm tối gần kết thúc, Lý Thanh Lê buông bát đũa, hắng giọng một cái, đột ngột nói: "Cha, mẹ, các anh các chị, nhân lúc mọi người đều ở đây, con có vài câu muốn nói."
