Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 12
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:35
Bà Điêu nuốt lại lời quát tháo chị Tư Lý mau dọn bát đũa, quay đầu vẻ mặt ôn hòa nói: "Tiểu Lục con muốn nói gì? Cứ từ từ nói, mẹ đang nghe đây."
Anh Cả Lý và mọi người ăn ý trao đổi ánh mắt: Nguy hiểm! Em út/cô út lại muốn giở chứng rồi!
Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt tròn trịa mà nghiêm túc của Lý Thanh Lê, mắt cô quét từ trái sang phải nhìn từng người một, mười phần nghiêm túc nói: "Cha, mẹ, các anh, các chị, các cháu, con cảm thấy gia đình chúng ta cần phải thay đổi!"
"Hả?" Mấy anh em Lý đồng thanh, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu gì.
"Thay đổi cái gì cơ? Nhà ta chẳng phải đang rất tốt sao? Không nói cái khác, cứ nhìn cả cái đội sản xuất này xem, có mấy ai béo tốt được như em út? Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ nhà ta đời sống sung túc chứ sao!" Anh Tư Lý với đôi lông mày rậm rạp nói với vẻ không cho là đúng, thậm chí còn có chút tự hào.
Tuy là sự thật, nhưng Lý Thanh Lê nghe mà thấy khó chịu.
Anh Cả Lý lại nhíu mày thành hình chữ xuyên (川): "Em út, có phải lại nghe đám thanh niên trí thức kia nói linh tinh gì không? Xem ra công việc còn chưa đủ nặng, rảnh rỗi quá sinh nông nổi!"
Ngồi đối diện, Trương Mỹ Quyên khẽ hừ một tiếng: "Em thì lại thấy nhà ta đúng là cần thay đổi, ví dụ như vấn đề làm việc, vấn đề nấu cơm làm việc nhà, vấn đề ăn uống..."
Câu sau chưa kịp nói hết đã bị bà Điêu trừng mắt nuốt trở lại.
Nhưng nhà chính vẫn ồn ào nhốn nháo, mạnh ai nấy nói, rõ ràng chẳng ai để lời Lý Thanh Lê vào tai.
"Tất cả trật tự!" Lý Thanh Lê đập bàn một cái "bốp", mặt trầm xuống: "Có chuyện gì cũng đợi tôi nói xong rồi hẵng nói!"
Dưới ánh mắt hung dữ của bà Điêu cùng tính khí bá đạo hay làm mình làm mẩy của Lý Thanh Lê, mọi người nhà họ Lý ngoan ngoãn ngậm miệng, mỗi người một tâm tư nhìn về phía Lý Thanh Lê, xem cô có thể nói ra hoa ra ngọc gì không.
Trước mắt bao người, chỉ thấy Lý Thanh Lê không biết móc từ đâu ra một tờ giấy, cô ghé sát vào đèn dầu cẩn thận phân biệt chữ một lúc, sau đó ánh mắt lướt qua bà Điêu dừng lại trên người ông cụ Lý: "Đầu tiên là cha... Cha quan trọng nhất là ngủ ít đi một chút, suy nghĩ nhiều việc hơn. Con nghe người ta nói, ngủ quá nhiều không tốt cho đầu óc. Hơn nữa chuyện trong nhà cha cũng nên quản lý đi, sau này mẹ gặp chuyện gì còn có thể tìm cha quyết định. Cha là chủ gia đình mà, con và các anh còn phải trông cậy vào cha chứ!"
Trong tiểu thuyết, ông cụ Lý ỷ lại vào bà Điêu hơn bốn mươi năm, chuyện trong nhà hoàn toàn mặc kệ. Sau này bà Điêu hơn 60 tuổi qua đời, ông cụ Lý tuy thân thể khỏe mạnh nhưng không có người tâm phúc, làm việc không có chủ kiến, sống cùng con trai con dâu cũng không tốt, cuộc sống tuổi già rất t.h.ả.m hại.
Ông cụ Lý cười híp mắt, lâng lâng hỏi: "Bà nó ơi, tôi bảo này, tôi có nên nghe lời Tiểu Lục, ngủ ít đi quản việc nhiều hơn không?"
Bà Điêu giơ tay véo eo ông cụ một cái: "Cái ông già c.h.ế.t tiệt này, ông cứ tỉnh táo được đi hẵng nói! Trời sập xuống cũng phải ngủ, không biết là cái giống gì!"
Lý Thanh Lê liếc mắt nhìn tay bà Điêu, sau đó lắc đầu thở dài: "Mẹ, mẹ chỉ cần làm được hai điểm: không đ.á.n.h người, không c.h.ử.i người, tranh thủ làm một bà cụ hòa ái dễ gần, được không?"
Trong tiểu thuyết, bà Điêu động một chút là mắng con trai, mắng xong con trai thì mắng con dâu, mắng xong con dâu thì mắng cháu chắt, ngày nào cũng lặp đi lặp lại không biết mệt, độ thù hận kéo lên max. Kết cục tự nhiên là con trai ly tâm, con dâu chán ghét, cháu chắt coi thường. Sau này bà đột ngột trúng gió khi cãi nhau với người ta, chẳng bao lâu thì mất.
Bà Điêu trừng mắt tròn xoe: "Cái gì? Không được đ.á.n.h cũng không được mắng á? Cứ nhìn mấy thằng anh vô dụng của con, mấy đứa chị dâu không lên được mặt bàn kia xem, một ngày không đ.á.n.h là leo lên nóc nhà lật ngói, hai ngày không đ.á.n.h là cả nhà kéo nhau đi ăn mày rồi! Tiểu Lục à, con tưởng mẹ muốn quản lắm đấy à? Người trong đại đội nói khó nghe lắm, nhưng con nhìn xem cha con, anh em chị dâu con cái dạng này, tao mà mặc kệ thì cái nhà này không quá mấy ngày là bị lũ vô dụng này phá sạch! Tao khổ quá mà!"
Nói rồi bà vỗ đùi gào lên.
Lý Thanh Lê còn chưa kịp nói gì, anh Cả Lý đã chạy đến trước mặt bà Điêu, hốc mắt ươn ướt: "Mẹ ơi, anh em con là từ trong bụng mẹ chui ra, ba đứa em dâu cũng là người hiểu chuyện, mẹ muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h, muốn mắng thì mắng, anh em chúng con tuyệt đối không một câu oán hận! Còn những kẻ tiểu nhân kia, mẹ cứ tùy tiện đ.á.n.h, mẹ đều là vì tốt cho chúng con, thương cho roi cho vọt, không đ.á.n.h không nên người!"
Chị dâu Hai và mọi người rất khó chịu. Muốn lấy lòng thì tự đi mà lấy lòng, sao lại lôi cả mấy phòng khác của họ vào làm gì?
