Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Chương 2: Manh Mối (2)

Cập nhật lúc: 20/07/2026 08:01

Minh Đăng đứng đợi bố đến đón ở ngoài cổng trường. Lúc thằng bé còn đang mải mê với chiếc kẹo m*t vị chanh thì một người lạ tiếp cận gần rồi đứng chắn trước mặt nhóc.

Minh Đăng ngước nhìn, nhóc hỏi: “Chú là ai vậy?”

Người này đeo khẩu trang, kính râm đen che hết đường nét trên khuôn mặt. Mái tóc xoăn hoang dã và thân hình vô cùng cao lớn, Minh Đăng chớp chớp mắt.

“Nhóc đi về một mình ư? Chú dắt cháu qua bên kia đường nhé.” Người này nói.

Minh Đăng cảm thấy người đứng trước mặt mình chắc chắn là kẻ xấu, ánh mắt của thằng bé có sự cảnh giác nhất định. Khi nghe người đàn ông hỏi vậy thì liền lùi ra sau vài bước.

“Cháu không cần, lát nữa bố sẽ tới đây đón cháu.” Minh Đăng nói.

Người đàn ông nheo mắt cười, hắn ngồi xổm xuống để bản thân cao ngang tầm mắt của nhóc. Hắn đưa tay định xoa đầu Minh Đăng nhưng thằng bé lại nghiêng đầu né tránh.

“Sợ chú à?” Hắn hỏi.

Minh Đăng không ăn kẹo nữa, nhóc có vẻ rất khó chịu với người này nên nghe hắn hỏi thì không trả lời.

Người đàn ông mải mê tìm kiếm thứ gì đó ở trong túi áo, lát sau rút ra một chiếc ví, hắn lôi một tấm thẻ màu xanh nhờ nhờ rồi bảo:

“Chú là cảnh sát, làm cùng chỗ với bố cháu đây. Cháu không cần sợ chú là kẻ bắt cóc đâu.”

Minh Đăng nheo mắt nhìn tấm thẻ, bức ảnh trên đó không sắc nét nhưng nhóc có thể đọc được tên của hắn. Minh Đăng chưa kịp đọc thì hắn đã rút tấm thẻ lại, hắn lại nói:

“Đi nào, chú đưa cháu về.”

“A, bố ơi.” Minh Đăng chuyển ánh nhìn sang phía trước, thằng bé reo lên.

Minh Đăng chạy nhanh về phía Trương Hàm, nhóc ôm cổ bố mình rồi thơm lên má anh. Đã lâu lắm rồi nhóc mới gặp lại bố, Minh Đăng cảm thấy bố gầy hơn trước.

“Con trai yêu của bố hôm nay đi học có vui không?” Trương Hàm bế Minh Đăng lên rồi hỏi han.

“Vui ạ, hôm nay con vẽ tranh được mười điểm và cô giáo khen rất sáng tạo.”

Trương Hàm cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm về phía anh và con trai. Anh ngẩng đầu nhìn xung quanh đều không thấy dấu hiệu bất thường nào cả nhưng Minh Đăng lại nhắc đến chuyện gặp người đàn ông kì lạ ban nãy.

“Bố ơi, vừa nãy có một chú làm cùng cơ quan của bố đến đón con.” Minh Đăng nghịch chiếc cúc áo của Trương Hàm rồi kể lại.

“Chú nào? Con kể rõ cho bố nghe.” Trương Hàm hỏi.

“Chú ấy là cảnh sát nhưng chú kì lạ lắm. Tóc xù, đeo kính râm và khẩu trang kín mít nên con không nhìn rõ mặt.” Minh Đăng ngưng một chút rồi nói tiếp: “Con không hỏi tên của chú ấy mà chú ấy cũng chẳng nói, chú ấy cứ muốn đưa con về.”

Trương Hàm nghe Minh Đăng kể xong thì rất lo lắng, anh nghi hoặc về mọi người ở xung quanh liệu có kẻ xấu trà trộn vào đám đông mà theo dõi bố con anh không.

Trương Hàm đặt con trai xuống, anh chỉnh lại mũ và áo rồi dặn dò:

“Minh Đăng, con nghe bố nói. Từ lần sau con không được nói chuyện với người lạ, có rất nhiều kẻ xấu giả làm người tốt đề lừa gạt. Con phải cảnh giác nhớ chưa?”

Minh Đăng gật đầu. Nhóc véo von nói: “Con nhớ mà, con luôn giữ khoảng cách với chú ấy.”

Trương Hàm thở dài, anh xoa đầu con trai bé nhỏ rồi nói: “Được, con trai của bố giỏi lắm.”

Trương Hàm và con trai cùng vào trong xe rồi khuất dần vào dòng xe cộ đông đúc. Ở một góc nhỏ của tòa nhà cạnh trường học, Bắc Quân trong bộ quần áo công sở đang âm thầm dõi theo chiếc xe đen bóng loáng.

...

Buổi đi chơi của hai bố con rất vui, Trương Hàm lái xe đưa Minh Đăng trở về nhà. Anh muốn ngủ cùng con trai vì sớm biết những ngày sau sẽ ít khi dành thời gian ở bên thằng bé.

Căn nhà lâu không có người ở nên không gian bên trong có chút lạnh lẽo. Trương Hàm mở tủ lạnh thì trông thấy đồ ăn bên trong đã hỏng, Minh Đăng đứng ở sau khẽ lắc đầu.

“Ngôi nhà này giống nhà hoang quá. Con cứ tưởng nhà của cậu Nghị đã bẩn lắm rồi nhưng nhà của mình còn ghê hơn.”

Trương Hàm nghe con trai nói thế thì bật cười, anh vừa dọn qua cái tủ bốc mùi rồi hỏi:

“Nhà của cậu Nghị cũng bẩn ư? Bẩn như nào con kể bố nghe.”

“Cậu ấy là đàn ông độc thân nên chỉ chăm chăm đi làm thôi, cậu ấy lười dọn dẹp và nấu nướng lắm. Có đôi lần toàn ăn ngoài hoặc đặt đồ ăn về, cậu ấy chăm chỉ dọn nhà từ khi con qua ở.” Minh Đăng kể tật xấu của Dương Thanh Nghị cho bố mình nghe.

Trương Hàm cảm thấy cách nói chuyện của thằng nhóc này thật giống một ông cụ non. Anh phàn nàn:

“Con kĩ tính quá, bố thấy cậu Nghị vẫn vỗ béo con là rất tốt rồi.”

“Con thấy cậu Nghị cần phải lấy vợ thôi, có vợ rồi thì nhà cửa sẽ được sạch sẽ hơn và cậu cũng đỡ buồn hơn.” Minh Đăng suy nghĩ.

“Vậy con kiếm vợ cho cậu Nghị đi, con làm được chứ?” Trương Hàm trêu chọc.

“Con làm rồi, con đang kiếm vợ cho cậu và sắp thành công.” Minh Đăng dõng dạc đáp.

Trương Hàm hơi ngưng tay, anh tò mò hỏi chuyện.

“Cậu Nghị hẹn hò à?”

Minh Đăng nhìn bố, nụ cười tinh nghịch hé trên môi. Thằng bé gật đầu như thay lời khẳng định chắc chắn.

“Cô gái ấy là ai?” Trương Hàm hỏi.

“Chị ấy trẻ lắm, là sinh viên của cậu Nghị. Nhà ngay sát nhà của cậu.”

Trương Hàm cảm thấy chuyện yêu đương ở tuổi của Dương Thanh Nghị là rất cần thiết. Từ ngày chị gái của Dương Thanh Nghị mất đã để lại vết sẹo lớn trong tâm trí của cậu thiếu niên trẻ. Trương Hàm trông Dương Thanh Nghị luôn cô độc trong căn nhà, anh cũng nhiều lần giới thiệu đối tượng xem mắt cho em rể nhưng đều bị Dương Thanh Nghị từ chối.

“Con biết tên cô gái đó không?”

“Biết ạ vì chị ấy là bạn thân của con mà. Chị ấy tên là An Kiều.”

Trương Hàm lẩm bẩm cái tên này vài lần, anh chợt nhớ ra đây chính là cô gái anh trò chuyện ở bệnh viện. Cô gái sống sót qua vụ án Trần Tùy và không may cô bạn Trịnh Hoài đã mất mạng.

Minh Đăng đứng ở cạnh dụi dụi mắt, nhóc có vẻ buồn ngủ rồi. Trương Hàm nhìn đồng hồ đã điểm mười một giờ khuya, anh ôm con trai lên giường.

Bên ngoài đường nhấp nháy ánh sáng của bóng đèn ô tô, tiếng động cơ đã tắt trả lại không gian tĩnh lặng như ban nãy. Bắc Quân ngồi trong xe ô tô, gương mặt xương xẩu với vết sẹo dài trông thật xấu xí.

Hắn nhìn về căn nhà của Trương Hàm bằng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, sau đó hắn mở cửa đi xuống dưới. Đến gần chỗ xe ô tô của Trương Hàm hắn dùng móng vuốt của mình cào lên thân xe ô tô.

Tiếng rin rít vang lên vô cùng kinh dị, Bắc Quân làm xong, quay vào trong xe rồi rời đi.

...

Sáng sớm tinh mơ Trương Hàm đã thức dậy sớm vì bị cuộc gọi của Đồng Trác làm phiền. Anh ra ngoài sân rồi nhấc máy nghe.

“Có chuyện gì mà sáng sớm đã gọi thế?”

“Camera ghi được hình ảnh Vũ Hoài Nam dẫn một cô gái tới bìa rừng, anh ta còn đem xăng tới đó.” Đồng Trác gấp gáp: “Anh tới văn phòng ngay đi, đoạn camera ở cửa hàng bán đòi vật liệu sửa chữa ghi rất rõ và trùng khớp.”

“Được rồi, tôi sẽ đến ngay.”

Trương Hàm cúp máy, lúc nhìn đến chiếc ô tô đỗ trước cổng thì phát hiện thân xe bị cào xước những vết dài.

Anh vội vàng đi ra đó để kiểm tra, thân xe bị vật sắc nhọn nào đó cào lung tung. Vết cào nhỏ như thể đầu kim loại này rất mảnh. Trương Hàm ở khu dân cư nhỏ nên nơi đây không có camera an ninh, không thể xem kẻ nào dám phá hoại như thế.

Trương Hàm đưa Minh Đăng đến trường học, sau đó vẫn hứa với thằng bé sẽ đón nó đi hội chợ vào buổi chiều.

Khi tới văn phòng, đồng đội của anh đã có mặt gần hết ở đó. Chiếc video được quay lại rất nét và rõ ràng, khi chập hai camera phân cảnh trong bìa rừng và tiệm đồ sửa chữa thì rất trùng khớp nhau.

Trương Hàm chỉ vào camera quay khá rõ hành động của Hoài Nam khi cầm xăng tới rừng để đốt nạn nhân, anh hỏi:

“Trong bìa rừng cũng có máy quay ư?”

Đồng Trác đáp: “Là camera của một thợ săn chuyên săn thỏ. Chúng em đã tìm và xin ông ấy đoạn video.”

Trương Hàm xem đi xem lại rất nhiều lần chiếc video sau đó đưa ra quyết định bắt người.

“Đồng Trác, Dương Luân hai cậu đi cùng tôi tới nhà của Hoài Nam.”

Xe ô tô cảnh sát đỗ dưới tòa chung cư, khi Hoài Nam xuất hiện thì Trương Hàm cùng đồng đội ập tới.

“Chúng tôi là cảnh sát, yêu cầu anh theo chúng tôi về đồn để làm rõ sự việc sát hại nạn nhân bằng cách đốt cháy t.h.i t.h.ể.” Đồng Trác nói.

Vẻ mặt Hoài Nam rất ung dung, đôi mắt có vẻ thách thức nhưng vẫn hiền lành, cậu nhìn ba người đàn ông đứng vây quanh mình:

“Có phải có nhầm lẫn gì không?”

“Anh không cần giả ngốc, đoạn camera ghi lại rất rõ hành động của anh. Mời anh theo chúng tôi về đồn làm việc.” Dương Luân nhắc nhở.

“Không có lệnh bắt giữ thì tôi không đi đâu cả!” Hoài Nam cứng nhắc.

Trương Hàm đem lệnh bắt giữ của cấp trên cho Hoài Nam xem, sự chú ý của anh va phải vết thương đỏ rát trên cổ của Hoài Nam.

Anh không nhiều lời, đeo còng số tám cho Hoài Nam rồi lôi cậu ta về đồn.

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Chương 2: Chương 2: Manh Mối (2) | MonkeyD