Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Chương 3: Đêm Tĩnh Mịch

Cập nhật lúc: 20/07/2026 08:01

Thời gian tạm giữ Hoài Nam chỉ có hai mươi tư giờ, nếu trong khoảng thời gian khám xét nhà và vật dụng cá nhân của cậu không có gì đáng nghi thì sẽ được thả ra.

Hoài Nam ngồi trên ghế, đang ngủ gà ngủ gật bỗng bị đ.á.n.h thức khi có chuông điện thoại reo. Cậu tắt máy.

“Yêu cầu cậu để điện thoại lại vị trí, chúng tôi chưa cho phép cậu lấy lại vật dụng cá nhân.” Một cảnh sát gần đó nói.

Hoài Nam nhìn bầu trời bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa, ánh mắt u tối của cậu lười nhác liếc nhìn cảnh vật đang cúi đầu hứng chịu trận mưa dữ dội.

Chỉ còn vài tiếng nữa là hết thời gian giam giữ, đến lúc đó cậu có thể yên ổn về nhà rồi.

Vì công việc điều tra phát sinh nên Trương Hàm không thể đi chơi cùng con trai mình như đã hứa. Khi kết thúc buổi khám xét nhà của Hoài Nam thì cảnh sát không tìm ra món đồ đáng ngờ nào.

Thời gian tạm giữ đã hết, Hoài Nam rời khỏi đồn cảnh sát vào lúc tờ mờ sáng. Lúc này ngoài trời mưa gió vẫn rất lớn, cậu lái xe lướt nhanh trên đường mà không may bị trượt ngã.

Vết bầm lớn xuất hiện trên bả vai cậu và những vết xước bị chảy m.á.u khiến Hoài Nam đau đớn. Nhưng chỉ một vài giây sau thì những vết thương ấy tự lành lại giống như chưa có gì xảy ra.

Hôm nay An Kiều có hẹn với Dương Thanh Nghị, vừa gặp Minh Đăng thì thằng bé đã chạy tới ôm chầm lấy cô. An Kiều hỏi han việc học tập của nhóc rồi cười nói rất vui vẻ.

“Tối nay chúng ta đi đâu nhỉ? Minh Đăng, em muốn đi đâu nào?” An Kiều hỏi.

“Muốn đi khu vui chơi ạ.” Minh Đăng reo lên.

Dương Thanh Nghị có vẻ không đồng ý với yêu cầu này vì Minh Đăng đã bị cô giáo phàn nàn về việc hay ngủ gật trong giờ học. Anh muốn dạy thằng bé thói tập trung thay vì lơ đễnh như thế.

“Hôm nay không đi được, con có biết vì sao không? Vì con bị cô giáo phê bình cái tội ngủ gật không chịu ghi bài trên lớp. Cậu sẽ không đồng ý cho con đi khu vui chơi.”

Minh Đăng bĩu môi, gương mặt tròn trịa lộ ra sự buồn rầu. Thằng nhóc giương đôi mắt ngây thơ mà cầu cứu An Kiều, cô thấy vậy thì liền nói giúp:

“Anh không nên quá khắt khe với trẻ nhỏ, ai mà chẳng có lúc lỗi lầm. Chúng còn bé sau này còn phải dạy dỗ nhiều, trẻ con thì cần được vui chơi mới phải.”

Dương Thanh Nghị liếc Minh Đăng qua gương chiếu hậu, anh suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Lần này do có người nói đỡ nên cậu sẽ tha, lần sau thì không được thế.”

Trương Hàm ở đồn cảnh sát để thu thập thêm nhiều chứng cứ khác, anh gọi điện thoại cho Đồng Trác rồi cùng cậu tới xưởng thu mua xe cũ để làm việc.

Con đường đi tới xưởng heo hút, vì là trời tối nên tầm nhìn lại càng khó khăn. Trương Hàm lái xe vào sân thì nhận thấy đây chính là xưởng phế liệu ô tô tải. Anh cùng Đồng Trác bước xuống, vừa hay gặp một nhóm công nhân đang nghỉ ngơi.

“Xin hỏi, tôi muốn gặp ông chủ ở đây. Các anh giúp chúng tôi được không?”

Một công nhân chạy vào trong căn phòng nhỏ để gọi ông chủ của mình. Ông chủ ở đây khá trẻ, mái tóc xù trông rất hoang dại. Vừa trông thấy hai người lạ tới thì cởi bỏ đồ bảo hộ mà đi đến.

“Các anh muốn gặp tôi ư?”

“Tôi là người hỏi chiếc xe mang biển số 786xxx hôm trước, tôi muốn xem tên người mua và thông tin của anh ta.” Đồng Trác đề nghị.

Ông chủ nhìn hai người với ánh nhìn kì lạ, anh ta có vẻ không hiếu khách cho lắm nên hời hợt trả lời:

“Xin lỗi, chỗ chúng tôi không tiết lộ thông tin người mua.”

Đồng Trác nhìn Trương Hàm, không phải là lần trước nói qua điện thoại ông chủ ở đây đã đồng ý với anh về việc cung cấp thông tin phục vụ cho điều tra ư? Đồng Trác cảm thấy như bị làm khó, cậu lôi thẻ cảnh sát của mình ra.

“Chúng tôi là cảnh sát đang điều tra một vụ án, anh đừng lo về chuyện tiết lộ thông tin người mua, chúng tôi sẽ giữ kín.”

“Tôi không đồng ý.” Người này mạnh mẽ từ chối: “Nếu không còn việc gì khác thì mời về cho.”

Đồng Trác nhìn Trương Hàm, hơi bối rối. Trương Hàm biết có gì đó lạ kì ở đây, anh lên tiếng:

“Xin hỏi, người nhận cuộc điện thoại lần trước không phải anh đúng không? Tôi thấy giọng nói không đúng lắm.”

Ông chủ cặm cụi sửa chữa chiếc xe gần đó, anh ta chầm chậm đáp:

“Đúng, ông chủ cũ không làm nữa rồi. Giờ tôi là chủ mới.”

Một người công nhân đứng cách đó không xa tiến tới chỗ họ, anh ta nhỏ tiếng nói:

“Hai anh à, ông chủ mới của chúng tôi rất khó tính. Các anh làm ơn đi cho không lát nữa lại xảy ra chuyện đấy.”

Trương Hàm cùng Đồng Trác rời khỏi khu xưởng, trước khi đi thì gặng hỏi công nhân ở đây thêm vài câu.

“Ông chủ cũ của các anh nghỉ việc nhanh thế ư? Mới lần trước còn làm việc mà nói nghỉ là nghỉ à?” Trương Hàm hỏi.

“Nghe nói ông ấy mắc bệnh, gia đình cũng có chuyện không hay nên lên cơn đột quỵ. Ông ấy cũng mới mất thôi.” Người công nhân thành thật: “Xưởng này đã có chủ mới, ông chủ rất trẻ lại rất giỏi, anh ta mua lại cái xưởng này mà không cần nghĩ.”

Trương Hàm gật gù, anh hỏi tiếp: “Ông chủ hiện tại của các anh tên là gì nhỉ?”

“A Quân.”

Chiếc xe cảnh sát rời khỏi xưởng ô tô, người công nhân trở lại vị trí cũ chuẩn bị vào làm việc. Căn phòng nhỏ chỉ dành riêng cho ông chủ đã trở nên yên ắng lạ kì, tiếng quạt thông gió bật vù vù kêu inh tai. Bắc Quân ngồi trên ghế, ngón tay lướt nhanh qua bàn phím điện thoại.

“Bọn cảnh sát đã tới đây, chúng lần ra chúng ta rồi.”

Hoài Nam trở về nhà trong bộ dạng ướt nhẹp người, giọng của cậu ta có vẻ gắt gỏng.

“Em bị chúng nó tóm rồi lôi lên đồn. Đoạn camera ghi hình là như thế nào? Vụ đốt xác của con nhỏ đó là em làm thay anh, em suýt bị vào tù đấy!”

Bắc Quân điềm tĩnh lạ thường, hắn xoa dịu cơn tức giận trong người của Hoài Nam. Dường như tâm trí nảy ra một kế hoạch gì đó, hắn bèn hỏi:

“Ngày mai cậu rảnh chứ? Qua chỗ tôi, tôi sẽ mời cậu một chầu bia rồi chúng ta sẽ bàn bạc lại.”

Hoài Nam có vẻ không có hứng. Bắc Quân như biết trước Hoài Nam sẽ từ chối nên đã lên tiếng trước.

“Tình hình giờ không tiện cho cậu nhỉ? Không sao, ngày mai tôi sẽ cho người đóng giả cậu để qua mắt bọn cảnh sát. Cậu yên tâm.”

Hoài Nam không muốn nói chuyện vào lúc này, cậu tùy miệng đồng ý rồi cúp máy. Ánh sáng bạc của sấm sét lóe lên làm bầu trời đen trở nên rực rỡ, Hoài Nam đi tới bức tường đ.ấ.m liên tục vào khiến mu bàn tay bị thương nặng và chảy m.á.u.

Nhưng vết thương lại lành nhanh ch.óng như chưa có gì xảy ra, Hoài Nam cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c của mình đã đau nhức nhối, cậu đi nhanh tới tủ lạnh lấy ra một chai m.á.u để dùng.

Hoài Nam biết chắc bản thân đang bị Bắc Quân lợi dụng để làm lá chắn cho hắn. Cậu tức giận nhưng không thể làm gì vì Bắc Quân vốn đã nắm giữ điểm yếu của cậu.

Hoài Nam hiện tại là một hồ ly bị mất ngọc tinh, tính mạng của cậu gặp nguy hiểm và có thể hóa điên bất cứ lúc nào. Hoài Nam không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận nghe theo lời chỉ bảo của Bắc Quân và làm việc cho hắn.

Nếu cậu chống đối thì ngọc tinh sẽ bị Bắc Quân đập nát, đến lúc đó Hoài Nam sẽ hoàn toàn bị vỡ vụn.

Hoài Nam cũng giống như An Kiều, chuyên sử dụng m.á.u và thịt của động vật để nạp năng lượng. Nhưng từ khi mất ngọc tinh thì Hoài Nam phải chăm chỉ đi săn người hơn, một phần để tự tìm thức ăn cho mình và phần còn lại là giúp Bắc Quân che mắt được cảnh sát.

...

Sáng ngày hôm sau, Hoài Nam vẫn nghe theo lời chỉ dẫn của Bắc Quân. Cậu cho một người khác giả làm mình ở trong nhà, còn cậu thì âm thầm đi ra cửa sau của chung cư để tới xưởng ô tô như đã hẹn.

Con đường lạnh lẽo chỉ có mình Hoài Nam, cậu ngồi trong xe taxi lặng yên nhìn cảnh vật bên ngoài. Xe dừng lại trước cổng xưởng, Hoài Nam đi vào bên trong thì bị choáng ngợp bởi diện tích rộng lớn của nơi này.

Xung quanh xưởng toàn những chiếc xe tải lớn nhỏ nằm gọn một góc. Những t.h.ả.m phế liệu được chất thành đống ở khắp nơi. Hoài Nam nhìn quanh nơi này, cảm thấy rất hiu quạnh. Cậu chưa nhìn thấy có ai ở đây ngoài cậu cả.

Hoài Nam gọi điện cho Bắc Quân, giọng nói lạnh lẽo của người trong điện thoại làm Hoài Nam rợn người.

“Cậu đến rồi à? Lên tầng đi.”

Hoài Nam đi vào trong nhà xưởng. Nếu tầng một chỉ là một không gian rộng đựng đồ đạc công trường thì tầng hai lại sạch sẽ và thoáng mát hơn. Ở đây có rất nhiều phòng, Hoài Nam không rõ phòng nào mới là phòng mà Bắc Quân bảo cậu tới.

Giữa lúc Hoài Nam còn phân vân thì điện thoại vang lên chuông thông báo tin nhắn. Cậu nhìn thấy Bắc Quân gửi tin nhắn cho mình, nội dung là: “Căn phòng có cửa màu xám.”

Hoài Nam gõ cửa sau đó đi vào trong. Căn phòng này khá rộng với mặt trước là một cửa kính lớn nhìn bao quát không gian của xưởng. Cậu không nghĩ Bắc Quân lại có thể mua chỗ xưởng cũ nát này để làm chủ.

Bắc Quân ngồi ở ghế sofa nhìn cậu mà mỉm cười, hắn mời cậu ngồi xuống ghế. Trên mặt bàn có vài món ngon cùng rượu vang hạng đắt tiền.

“Nào, thử món này đi.”

Bắc Quân đẩy đĩa thịt tươi sống đến chỗ của Bắc Quân, cậu đi đường xa tới đây cũng chưa có gì bỏ vào bụng vì thế chẳng từ chối mà ăn một miếng.

Miếng thịt tươi ngọt, vị thanh thanh của nó làm Hoài Nam rất ưng. Bắc Quân nhìn biểu cảm mãn nguyện của cậu thì bật cười, hắn hỏi:

“Thế nào, ngon chứ?”

Hoài Nam gật đầu: “Ừm, rất ngọt.”

“Hôm nay gọi cậu đến đây là có việc muốn cậu làm.” Bắc Quân vào thẳng vấn đề.

Hoài Nam vẫn lặng im.

“Lần đi săn trước bị người khác trông thấy. Tôi muốn cậu trừ khử nó.”

Hoài Nam nhìn hắn, đôi mắt rất lạnh lùng. Cậu hỏi: “Là ai?”

“Con bé tên An Kiều, người này cậu biết quá rõ đúng không?” Bắc Quân hỏi.

Hoài Nam dừng động tác, đôi mắt của cậu ánh lên một vẻ ngạc nhiên sau đó tối đi. Cậu ngả người ra phía sau, cơ thể rõ ràng không được thoải mái.

“Sao anh dám chắc người đó là An Kiều?” Cậu hỏi.

Bắc Quân cười cười, hắn đáp: “Tôi từng gặp nó rất lâu về trước, một con nhóc láu cá và rất tinh ranh.”

Hoài Nam nhắm mắt, cậu thở dài. Cậu biết thân phận của An Kiều nhưng chưa bao giờ có suy nghĩ làm hại cô. Cô là đồng loại của cậu và hơn nữa cô cũng chẳng gây hại cho cậu.

Hoài Nam mở mắt, cậu nhìn thẳng về phía Bắc Quân rồi dõng dạc nói:

“Lời đề nghị này em sẽ không làm, em không muốn động tới An Kiều.”

“Xót cho con bé đó ư? Cậu thích nó rồi à?” Bắc Quân khinh bỉ hỏi.

“Không phải là thích, em không hại đồng loại của mình.” Hoài Nam cáu gắt.

Bắc Quân thản nhiên đứng dậy, hắn đi tới bàn làm việc của mình rồi đưa tay lấy ra một chiếc hộp gỗ chạm trổ rất đẹp. Hắn mở nắp, có một luồng sáng nhàn nhạt tỏa ra xung quanh, Bắc Quân đem đến gần Hoài Nam như uy h**p cậu.

Ngọc tinh của Hoài Nam vẫn đang nằm trong tay hắn, hắn có thể tùy ý làm gì thì làm. Ngay cả việc đập nát nó trước mặt Hoài Nam.

“Mày biết tao không nói nhiều lời mà, mày không có sự lựa chọn đâu Hoài Nam. Nếu không làm thì tao sẽ đập nát viên ngọc này và mày sẽ tan biến.”

Hoài Nam bị uy h**p đến mức đường cùng, cậu nhìn Bắc Quân bằng đôi mắt căm thù nhưng chỉ có thể c.ắ.n răng chấp nhận.

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Chương 3: Chương 3: Đêm Tĩnh Mịch | MonkeyD