Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 31: Chầm Chậm Đến Bên

Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:09

An Kiều từ trường trở về nhà. Khi cô trở lại trường thì giống như tâm điểm khiến mọi con mắt đều dồn về phía cô.

An Kiều nhận được những lời an ủi thoáng qua, cô cũng nghe được những lời bàn tán không ngừng.

Có người độc miệng nói cái c.h.ế.t của Trịnh Hoài một phần là do An Kiều. Nếu cô nhận ra hai người họ có quan hệ không ổn thì phải ngăn cản, nhưng cô lại không bận tâm nên mới xảy ra chuyện như thế.

An Kiều nhắm mắt làm ngơ, cô không muốn thanh minh với mấy người không biết tốt xấu. Trịnh Hoài cũng đã mất, cô không muốn lôi cô ấy lên để m.ổ x.ẻ thêm đau lòng.

An Kiều bước xuống trạm xe buýt, lúc đi ngang qua quán gà Cục Tác thì trông thấy Phương Ngọc đang loay hoay với mấy thùng khoai tây.

An Kiều đi tới chỗ cô ấy, nhanh nhẹn hỏi thăm:

“Xin chào, cần tôi giúp không?”

Phương Ngọc không ngẩng đầu lên nhìn cô nhưng lại biết đó là An Kiều. Cô ấy điềm nhiên đáp:

“Có, cô khiêng giúp tôi vào với.”

Sau nửa giờ đồng hồ vật vã với mấy thùng khoai tây thì An Kiều được Phương Ngọc mời ở lại quán thưởng thức bữa trưa miễn phí. Hôm nay là thứ bảy nên quán đóng cửa để chuẩn bị mở bán cho đầu tuần.

An Kiều nhìn đĩa mì sốt kem và khoai tây nghiền thì vô cùng thích thú. Cô rất thích ăn mấy thứ béo ngậy, An Kiều nhìn Phương Ngọc đang lúi húi trong bếp thì hỏi.

“Cô không ăn à?”

Phương Ngọc quay lại, cô ấy lắc đầu.

“Tôi không, tôi đang giữ eo.”

An Kiều gật đầu, bây giờ cô mới để ý đến thân hình của Phương Ngọc rất nóng bỏng. Cô ấy có một vòng eo nhỏ và đường hông đẫy đà. Phong cách ăn mặc rất thoải mái và gần gũi nhưng lại tôn dáng của cô ấy.

An Kiều tự hỏi một người xinh đẹp và giỏi giang như Phương Ngọc thì sẽ đầy đàn ông theo đuổi. Cô tò mò về người này vì thế kiếm chuyện để nói:

“Phương Ngọc, tôi chưa biết tuổi của cô.”

“Sao lại hỏi tuổi?” Phương Ngọc ghi chép gì đó vào sổ rồi đáp.

“Để tiện xưng hô thôi. Tôi hai mươi hai tuổi, là sinh viên năm cuối.” An Kiều nói trước.

Phương Ngọc gấp sổ lại, cô ấy cầm cốc nước ép đi tới cạnh An Kiều rồi ngồi xuống.

“Vậy tôi lớn hơn cô ba tuổi, tôi hai mươi lăm.” Phương Ngọc nhẹ nhàng đáp.

“Cô có bạn trai không?” An Kiều hỏi tiếp.

Phương Ngọc chu môi, cô ấy nhìn An Kiều với ánh mắt khó hiểu nhưng cũng vẫn trả lời:

“Tôi theo chủ nghĩa độc thân. Cô tính giới thiệu mối nào cho tôi ư?”

An Kiều lắc đầu, cô còn chưa lo xong cái thân mình thì đâu tốt bụng lo cho người khác.

“Cô là sinh viên ngoại tỉnh à?” Phương Ngọc hỏi.

“Không, tôi là người ở đây. Tôi sống một mình.” An Kiều đáp.

Phương Ngọc gật đầu, cô ấy nhìn An Kiều một hồi rồi nói:

“Nhìn cô giống tôi thời sinh viên thật, cũng trẻ và tươi tắn như thế.” Phương Ngọc nói với cái giọng rất hoài niệm.

An Kiều nhìn cô ấy, đôi mắt xoáy sâu vào con ngươi nhạt màu. Phương Ngọc lại tránh né ánh mắt này, cô ấy cụp mi mắt xuống che đi cảm xúc thật.

Sau vài lần trò chuyện qua lại, An Kiều rất hay lui tới quán gà Cục Tác dưới chung cư. Cô không phải vì ưa thích đồ ăn ở đây mà là rất thích nói chuyện với cô chủ.

Phương Ngọc cũng niềm nở với An Kiều, thi thoảng họ rủ nhau đi cà phê chiều hoặc mua sắm. Lâu dần như bạn bè thân thiết của nhau.

Có một lần An Kiều đã kể về cái c.h.ế.t của Trịnh Hoài cho Phương Ngọc nghe. Phương Ngọc cũng thấu hiểu sự mất mát lớn của cô, An Kiều không có người thân lại ít kết giao bạn bè nên việc mất đi người bạn thân thiết là một chuyện quá đau đớn.

Hôm nay An Kiều về nhà muộn hơn mọi lần vì câu lạc bộ tình nguyện cô tham gia vào tổ chức một dự án thiện nguyện mới.

Chuyến xe buýt cuối cùng chỉ có một mình An Kiều, cô đeo tai nghe nghe một bài nhạc mình rất ưa thích. Trời ngừng mưa nhưng mặt đường vẫn còn ẩm ướt, An Kiều vừa đi vừa phiêu theo giai điệu bắt tai nên không hề đoái hoài tới mọi thứ xung quanh.

Bóng dáng một gã đàn ông bám sát cô, bước chân của hắn nhẹ nhàng và cẩn trọng vô cùng. Khoảng cách giữa hai người chỉ cách hai cánh tay, nếu lúc này hắn chạy tới mà làm gì An Kiều thì chắc chắn sẽ thành công.

Đoạn đường từ ngoài vào chung cư luôn vắng vẻ và tối om, chính vì lẽ đó mà có nhiều vụ sàm sỡ xảy ra khiến mấy cô gái phải khiếp sợ.

An Kiều nhiều lần nghe mấy bác bảo vệ chung cư nhắc nhở nhưng cô cũng không quá để tâm. An Kiều là một hồ ly đội lốt người, cô không phải loài người yếu đuối chỉ biết run sợ mà khóc lóc.

Người đàn ông ở phía sau bất ngờ tăng tốc, hắn tiến sát tới An Kiều hơn, cánh tay vươn ra như định túm lấy cô, trong vài giây ngắn ngủi sắp gặp nguy hiểm thì giọng nói quen thuộc ấy lại vang lên:

“An Kiều!”

An Kiều ngẩng đầu, cô nhìn thấy phía trước là Dương Thanh Nghị đang đứng nhìn mình.

Người đàn ông ở phía sau đi vọt lên trước. Mặt hắn cúi xuống vờ như không quan tâm đến cô, hắn giống như một người đi đường vô hại lướt qua An Kiều.

Dương Thanh Nghị đi nhanh về phía An Kiều, dáng anh vội vã cùng gương mặt lo lắng. Đôi mắt sâu ánh lên sự tức giận.

An Kiều tháo tai nghe, cô ngạc nhiên hỏi:

“Anh sao thế?”

“Không có gì.” Anh nhìn theo người đàn ông lạ mặt đã rời đi, sau đó nhìn thẳng vào đôi mắt của An Kiều mà nhắc nhở: “Đoạn đường này đi một mình sẽ rất nguy hiểm, lần sau gọi cho tôi, tôi sẽ đón cô.”

An Kiều tròn mắt, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc vẽ lên một sự hạnh phúc không thể che đậy.

Cô chạy lên đi ngang hàng với anh, chủ động khoác tay anh mà trêu chọc:

“Lo cho em ư?”

Dương Thanh Nghị không đáp, anh giả vờ đọc tin nhắn trên điện thoại. Thế nhưng An Kiều ở bên lại cứ chọc ghẹo khiến anh vô cùng mất tập trung.

Cô giống như một chú mèo nhỏ cứ quẩn quanh bên chủ nhân không rời. Chủ nhân dù có giận hờn hoặc xua đuổi thì vẫn nằng nặc ở cạnh mà làm nũng.

“Sao không trả lời? Anh sợ em bị người ta bắt cóc hả?”

Dương Thanh Nghị đành “ừ” một tiếng. Âm giọng trầm, nhỏ nhưng rất ấm khiến An Kiều cười khúc khích.

“Nhưng em lo cho anh hơn.” Cô nói, giọng giả bộ buồn.

Dương Thanh Nghị nhìn An, bộ dạng của anh lười biếng xem cô lại tính giở trò gì.

“Tại sao?” Anh hờ hững hỏi.

An Kiều chun mũi, cô buông tay anh ra.

“Chẳng phải hôm nay ở hoạt đ*ng t*nh nguyện anh vui vẻ bên giảng viên mới sao? Hai người còn ôm nhau.”

Dương Thanh Nghị nhớ ra chuyện hồi chiều, lúc được yêu cầu ghép thành một đôi với Tả Thanh My, anh đã thấy vẻ mặt không vui của An Kiều.

Trong trò chơi thi chạy ba chân thì trong lúc nhảy vào vòng tròn để về đích Tả Thanh My suýt chút nữa ngã nhào ra sau. Dương Thanh Nghị đương nhiên không thể làm ngơ, anh chủ động kéo cô ta lại thì Tả Thanh My ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

Tả Thanh My là giảng viên mới của môn văn hóa, cô ta trẻ đẹp lại còn hài hước nhưng cái tính nũng nịu của cô ta thì chẳng ai chịu được.

Dương Thanh Nghị nghe xong thì đương nhiên biết An Kiều đang dỗi hờn, anh tặc lưỡi đáp lại:

“Vậy tại sao lại lo cho tôi?”

An Kiều giậm chân, cô không biết anh đang giả ngốc hay là không biết thật.

“Lo cho anh vì sợ bị người ta cướp mất trái tim anh đấy!”

Cửa thang máy vừa mở thì An Kiều đã đi thẳng ra ngoài, cô không thèm nhìn lại anh lấy một cái.

An Kiều giận thật rồi.

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.