Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 32: Trò Chơi Chỉ Mới Bắt Đầu (1)
Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:09
Nửa đêm ngày đầu đông của tháng mười hai.
Cả thành phố đều chìm trong giấc ngủ, sự yên tĩnh bao trùm lên khắp mọi nơi. Ánh trăng ban nãy vẫn còn sáng ấy vậy mà bây giờ lại lặn sâu trong những đám mây, ánh sáng bạc tản ra trên nền trời tối mịt càng tăng phần dị hoặc.
Phía chợ cũ lấp lóe thứ ánh đèn yếu ớt, đường đi trơn trượt cùng những bức tường dính đầy rêu xanh đỏ. Cô gái nhỏ bận trang phục hở hang vô cùng nóng bỏng đang kiễng chân hôn lên má của một người đàn ông.
Người đàn ông diện một chiếc áo sơ mi màu kem, quần tây rất lịch thiệp. Chiếc vòng cổ sáng lấp lánh khi bị ánh đèn chiếu vào, cô gái ấy quệt vết son đỏ lên cổ áo anh ta giống như đ.á.n.h dấu chủ quyền.
Cô gái c.ắ.n nhẹ vào tai anh ta, thủ thỉ tâm tình:
“Anh thích kéo con gái nhà lành đến những nơi như này ư?”
Người đàn ông ôm eo của cô, anh ta vén lọn tóc lòa xòa trước n.g.ự.c rồi hỏi ngược lại:
“Nơi như này thì sao chứ? Không thích à?”
Cô gái đ.á.n.h nhẹ vào n.g.ự.c anh ta, ánh mắt hiện lên sự mời gọi không hề che đậy.
“Chẳng ai lại để con gái nhà người ta đứng đến mức đau chân như này.”
Cô gái nhìn người đàn ông đang cúi đầu, cô tiến sát lại gần, thẳng thắn đáp:
“Chúng ta đến khách sạn vui vẻ đi, em không muốn ở đây lâu đâu.”
“Em tên là gì nhỉ?” Người đàn ông hỏi.
“Nhã Yên, mới đó mà quên tên người ta rồi. Đáng ghét mà!”
Người đàn chợt vươn tay tóm lấy eo của Nhã Yên, anh ta x** n*n rồi đặt một nụ hôn rất sâu lên môi của cô. Nhã Yên lúc đầu rất hưởng ứng hành động này, cô còn nhắm mắt hưởng thụ nhưng một lúc sau nhận ra có gì đó không ổn thì liền giãy giụa.
Nhã Yên càng giãy giụa thì cánh tay của người đàn ông càng siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến nỗi cô phải kêu lên. Nhã Yên bị hôn đến mức mềm nhũn, hơi thở của cô như sắp bị rút cạn khiến cô đ.á.n.h mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c của gã.
“Nhã Yên, người khác có dạy em không nên đi theo người lạ tới chỗ vắng vẻ không?”
Gã hỏi. Đôi con ngươi tối đi, Nhã Yên sợ sệt nhưng vẫn đanh giọng hỏi ngược lại:
“Ý anh là gì?”
Gã bật cười rồi nắm lấy chiếc cằm nhỏ của cô mà nói:
“Nhã Yên, tôi sẽ cho em chạy khỏi đây. Nếu chân em đủ nhanh để thoát khỏi tầm mắt của tôi thì coi như mạng em lớn. Còn không, tôi sẽ khiến em biến mất khỏi thế giới.”
Nhã Yên nghe thấy vậy thì toàn thân run rẩy tới nỗi mềm nhũn, cô vội vã đứng lên chạy như điên về phía trước. Khu chợ hoang này rất rộng lại cách xa khu dân cư, nếu không phải người thông thạo đường thì khó mà tìm thấy lối ra.
Nhã Yên không dám ngoảnh đầu lại, cô chạy trong bóng tối cùng nỗi khiếp sợ đang ập tới. Nhã Yên vô tình va phải một hòn đá lớn, cô trẹo chân mà ngã sấp người xuống nền đất.
Nhã Yên nghe thấy tiếng huýt sáo ngày một gần, cô hoảng hốt mà bò lổm ngổm về phía trước. Trước mắt cô toàn là bóng tối tĩnh lặng, cây cối rậm rạp không lấy bóng người.
Ngay khi định đứng dậy để chạy trốn thì gã đã xuất hiện bất thình lình trước mặt cô. Nhã Yên run cầm cập, cô mấp máy môi:
“Anh, anh gì ơi xin tha cho tôi. Tôi hứa sẽ không tố cáo anh với cảnh sát.”
Gã ngồi xuống trước mặt cô, gương mặt không nhìn rõ ngũ quan do bóng tối che khuất nhưng Nhã Yên nghe được tiếng cười của gã. Giọng cười ấm, vang trong cổ họng phát ra ngoài nghe rất châm chọc.
“Em không nhớ tên tôi ư? Vậy mà dám đi cùng tôi tới chỗ vắng này, em gan thật.”
Gã nắm lấy tóc của cô mà kéo mạnh, giọng nói nhấn mạnh.
“Tôi tên Bắc Quân, nhớ rõ cái tên này cho tới khi em c.h.ế.t.”
Nhã Yên khóc lóc, cô luôn miệng nói:
“Tôi sai rồi, tôi sai thật rồi. Cầu xin anh tha mạng.”
Lời nói của Nhã Yên vừa dứt thì cô liền vung chiếc trâm cài tóc đ.â.m mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Bắc Quân, nhân cơ hội này mà nhanh ch.óng chạy thoát, chiếc chân bị thương đã bắt đầu sưng lên khiến Nhã Yên nín cơn đau mà cố trốn chạy.
Nhã Yên biết nơi này không thể thoát ra vì thế cô liền nấp vào một góc khuất, tiếng giày da cọ xát xuống nền xi măng tạo lên âm thanh sột soạt đáng sợ.
Nhã Yên bịt miệng mình lại để không tạo ra tiếng động, cô không dám thở mạnh vì sợ sẽ bị phát hiện. Tưởng chừng bản thân có thể nấp an toàn nhưng nào ngờ Bắc Quân đã tìm thấy cô một cách dễ dàng.
Gã không hề bị vết thương làm cản trở cuộc săn tìm con mồi, ngược lại còn hung hãn hơn. Gã kéo mạnh Nhã Yên rồi ném xuống đất, gã đ.á.n.h cô một cách dã man khiến Nhã Yên bất tỉnh tại chỗ.
Trong thoáng chốc, thứ ánh sáng quỷ dị phát ra từ con mắt của Bắc Quân khiến Nhã Yên c.h.ế.t lặng. Đôi mắt màu vàng như động vật trong đêm, Bắc Quân như hóa thành một hình dạng dị hợm khác làm Nhã Yên không thốt nên lời.
Bắc Quân gầm gừ sau đó tàn nhẫn móc trái tim hẵng còn đập của Nhã Yên ra. Gã ăn ngấu nghiến, mồm nhoe nhoét m.á.u tanh. Sau khi kết thúc cuộc đi săn trong bóng tối thì liền ném một cánh tay của nạn nhân lên đoạn đường nhiều xe cộ đi lại.
Gã leo lên xe, cố tình để lộ biển số mà cảnh sát đang truy tìm qua các camera. Chiếc xe dừng lại trên một đoạn đường vắng tanh, Bắc Quân dùng khăn sạch lau hết vết m.á.u hẵng còn dính trên tay. Hình xăm con mắt hồ ly từ từ hiện ra sau lớp m.á.u dần khô lại.
==============================
