Cố Nhân Vẫn Ở Chốn Nguyệt - 4

Cập nhật lúc: 29/07/2026 08:01

Trước khi dự cung yến hôm nay, nguyện vọng của ta vẫn là gả cho Kiều Hành Giản, để cả đời được ở cạnh dì.

Sau khi rời cung yến, nguyện vọng của ta lập tức đổi thành triều chính thuận lợi, lê dân an ổn, non sông thái bình.

Mượn lời lão phu nhân mà nói, chuyện này quả thật kỳ lạ đến buồn cười.

Kiều Hành Giản tìm đến khi ta đang vui vẻ bước đi.

Ánh mắt hắn từ khóe miệng đang cười rộng của ta chậm rãi hạ xuống đôi chân đang sải bước lớn.

Chưa kịp mở lời, trên mặt hắn đã hiện ra vài phần xét nét.

Hắn vẫn luôn chê ta không có dáng vẻ của một tiểu thư khuê các.

“Hôm nay nàng theo mẫu thân vào cung, chắc hẳn đã biết người thỉnh một vị ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương về dạy đại tỷ.”

Biểu tỷ Huy Âm cuối năm sẽ xuất giá, được nương nương ban một vị ma ma tới dạy lễ nghi quy củ, vốn là chuyện hoàn toàn hợp lẽ.

Kiều Hành Giản tiếp lời: “Nàng theo ta đến cầu xin mẫu thân, để nàng được cùng nghe giảng, nhân tiện sửa lại tính tình.”

“Ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương, ngay cả hoàng t.ử và công chúa cũng phải kính nể vài phần.”

“Cơ hội hiếm có thế này, nàng đừng tiếp tục không hiểu chuyện.”

Ta nghe xong cảm thấy lời hắn quả thật rất có đạo lý, lập tức chạy đi nhanh hơn cả hắn.

Dì vốn đã định tìm một lý do thích hợp để ta theo biểu tỷ Huy Âm học cùng.

Nay Kiều Hành Giản chủ động mở miệng, chẳng khác nào vừa vặn hợp ý, dì lập tức gật đầu đồng ý.

Dì đáp nhanh đến mức Kiều Hành Giản phải nghi ngờ nhìn bà mấy lượt.

Bởi từ trước đến nay, dì vốn không nỡ dùng quy củ để trói buộc ta.

Dì vẫn bình thản như không có chuyện gì, sai người phía dưới chuẩn bị cơm.

Nào ngờ dượng lại đột nhiên tới.

Niềm vui còn vương trên mặt dì lập tức nhạt xuống mấy phần.

“Các người đang nói chuyện gì vậy?”

Dượng ngồi xuống, cố ý hỏi bằng giọng thản nhiên.

Kiều Hành Giản gọi một tiếng phụ thân, rồi cung kính đáp: “Chúng con đang nói chuyện để biểu muội cùng theo ma ma trong cung học lễ nghi quy củ.”

Dượng gật đầu: “Đều là cô nương trong phủ, không thể thiên vị người này, lạnh nhạt người kia.”

“Từ Ưu đã có thể theo học, vậy Từ Nhi đương nhiên càng nên được học.”

“Sau này chuẩn bị một phần hậu lễ cho ma ma, chuyện dạy dỗ các nàng phải làm phiền bà ấy rồi.”

Kiều Thanh Từ chính là con gái của Tôn di nương.

Dì mỉm cười, đáy mắt lại thấp thoáng một tầng châm biếm: “Dạy một hai người cũng là dạy, dạy ba bốn người cũng chẳng khác gì.”

“Chuyện nhỏ như thế mà cũng đáng để Bá gia đích thân chạy tới một chuyến sao?”

Dượng lập tức khen dì hiền lương thục đức.

Để ban thưởng cho sự rộng lượng ấy, ông ta quyết định ở lại dùng cơm.

Dì thản nhiên xòe hai tay: “Xin lỗi, hôm nay không chuẩn bị phần cơm của Bá gia.”

Dượng bị mất mặt ngay tại chỗ, tức giận đập mạnh chén trà, rồi phất tay áo bỏ đi.

“Mẫu thân, người…”

Giọng Kiều Hành Giản đầy trách móc: “Phụ thân khó khăn lắm mới muốn ở lại, người không thể nhường cho ông ấy một bậc thang sao?”

“Nhất định phải khiến tất cả đều mất vui, người mới vừa lòng ư?”

Dì im lặng nhìn Kiều Hành Giản.

“Phụ thân con cùng Tôn di nương muốn Thanh Từ được hưởng ké hào quang của đại tỷ con, theo ma ma học quy củ, song lại sợ ta không đồng ý, nên mới bảo con lấy Phúc Nhi làm cớ.”

“Dẫu sao không thể có đạo lý Phúc Nhi chỉ là biểu tiểu thư mà được học, còn Thanh Từ là tiểu thư chính thức của Bá phủ lại không được, đúng không?”

“Để lấy lòng phụ thân con, hai người một kẻ xướng, một người họa, đúng là đã phí không ít tâm tư.”

Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của Kiều Hành Giản thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

“Mẫu thân, con…”

Hắn vội giải thích: “Con… con thật lòng muốn biểu muội học thêm một chút quy củ.”

“Nàng lớn lên nơi biên cương, từ nhỏ đã quen tự do phóng túng, trở về kinh thành lại được người nuông chiều.”

“Bao năm qua, nàng chẳng tiến bộ được chút nào.”

“Phụ thân biết nàng là hậu nhân của trung lương nên ngoài miệng chưa từng nói, nhưng trong lòng vẫn luôn cảm thấy nàng nghịch ngợm, thiếu lễ phép…”

“Con cũng chỉ vì muốn tốt cho nàng.”

Ta thật sự phải cảm tạ lòng tốt của hắn.

Gương mặt dì dần phủ kín một tầng lạnh lẽo.

“Nếu con coi trọng ánh mắt của phụ thân mình đến vậy, từ nay cũng không cần đến chỗ ta nữa.”

“Dẫu sao phụ thân con vốn không thích nơi này.”

Trên bàn nhanh ch.óng bị dọn bớt một bộ bát đũa, chỉ còn lại hai phần.

Kiều Hành Giản đứng im hồi lâu, sau đó hạ thấp giọng nói: “Hiện giờ người đang giận, hai ngày nữa con sẽ lại đến.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Dì từ đầu đến cuối không nhìn hắn thêm lần nào.

Ta như thuở nhỏ, chui vào lòng dì rồi ôm c.h.ặ.t lấy bà.

Dì nhẹ nhàng vỗ lưng ta từng nhịp, khẽ hỏi: “Phúc Nhi, con nói xem vì sao nó lại biến thành dáng vẻ hôm nay?”

“Có phải vì ta chưa từng dạy dỗ nó cho tốt không?”

Ta ngẩng đầu nhìn bà: “Không phải lỗi của dì.”

“Mẫu thân con từng nói, một đứa trẻ muốn trưởng thành nên người thì không thể thiếu sự chỉ dạy của cả cha lẫn mẹ.”

“Phần trách nhiệm của một người mẹ, dì đã làm rất tốt rồi.”

“Người không dạy được hắn nên người chính là dượng.”

Thuở trước, Kiều Hành Giản vốn không phải như vậy.

Việc học của hắn không tốt, cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng chẳng giỏi, lại không biết dùng lời lấy lòng người khác.

Trong khi đó, Kiều Bỉnh Lễ do Tôn di nương sinh ra lại thông minh lanh lợi, khéo miệng vô cùng.

Dượng không thích Kiều Hành Giản, vốn là chuyện chẳng khó hiểu.

Chính ta đã dạy hắn cưỡi ngựa, cùng hắn luyện cung, dẫn hắn học Khương gia thương, lại dùng ân tình của phủ Tướng quân giúp hắn bái một vị đại nho ẩn thế làm thầy.

Khi đó, hắn chưa từng chê ta không có dáng vẻ tiểu thư khuê các; trái lại còn khen ta phóng khoáng, can đảm, thẳng thắn, là người khiến lòng hắn hướng tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cố Nhân Vẫn Ở Chốn Nguyệt - Chương 4: 4 | MonkeyD