Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 36: Xem Mắt
Cập nhật lúc: 04/04/2026 04:10
Liễu Nguyệt Nha vừa thoăn thoắt thu dọn đồ đạc, vừa nói: "Mẹ ơi, bắt đầu từ ngày mai nhà mình không đan mấy loại giỏ này nữa đâu!"
"Hả? Sao lại không đan nữa?" Trương Quế Hương ngớ người. Đang hái ra tiền thế này, cứ đà này, mỗi tháng chỉ riêng bán giỏ cũng dư sức kiếm được ba chục đồng. Sao lại ngưng?
Liễu Nguyệt Nha gom gọn tấm vải lót và mấy chiếc bao tải cuộn lại thành một nếp: "Mẹ à, không phải nhà mình không đan nữa, mà là không đan mấy mẫu mã này nữa. Không phải là ngừng bán đồ thủ công đâu, lát nữa mẹ sẽ hiểu thôi!"
Dọn dẹp xong xuôi, Liễu Nguyệt Nha bước sang sạp tạp hóa bên cạnh: "Bác gái ơi, cảm ơn bác đã nhường chỗ cho mẹ con cháu. Lần sau nếu bác không chê, tụi cháu lại qua xin ké một góc nhé!"
Bà chủ sạp cười gượng gạo, nhưng cũng chẳng nỡ chối từ: "Được thôi! Sạp của cô em hôm nay đắt hàng gớm nhỉ!"
Nói thật, trong bụng bà ta lúc này đang chua loét như hũ giấm. Chưa kể nồi thịt đầu heo, chỉ riêng mớ giỏ cỏn con kia bán buổi sáng đã thu mười mấy đồng, bằng bà ta mỏi cổ bán cả tuần chưa chắc đã được. Ngồi ê chề cả ngày trời mà doanh thu chẳng bằng số lẻ của người ta, bảo sao không uất cho được!
Nhưng Liễu Nguyệt Nha chẳng buồn để tâm đến nét mặt chua chát ấy. Đợi lúc quen mặt chợ, cô sẽ thuê hẳn một sạp cố định mà bán, lúc ấy chắc bà ta còn đỏ mắt ghen tị hơn.
Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp tình thế, cô không hề có ý định để mẹ gắn bó cả đời với nghề đan lát. Mười ngón tay của mẹ vốn đã thô ráp, biến dạng vì quần quật việc đồng áng và đan giỏ, lại phải cúi gập cổ liên tục rất hại cho đốt sống cổ. Thương mẹ đứt ruột, cô chỉ muốn mượn nghề này làm bàn đạp tạm thời thôi.
Liễu Nguyệt Nha dẫn Trương Quế Hương ghé vào cửa hàng hóa chất trên trấn để mua ít t.h.u.ố.c nhuộm. Kiếp trước, khi lưu lạc lên trấn kiếm sống, cô mới biết nơi đây có bán loại t.h.u.ố.c nhuộm chuyên dụng cho quần áo. Thời buổi này, con người ta chuộng lối sống tằn tiện. Quần áo chưa rách nhưng đã bạc màu tơi tả - phần lớn do công nghệ nhuộm dở tệ thời bấy giờ - thì t.h.u.ố.c nhuộm là vị cứu tinh.
Người ta mua t.h.u.ố.c nhuộm về, hô biến những bộ quần áo cũ kỹ, bạc phếch thành màu mới toanh để mặc tiếp. Hoặc áo sơ mi, áo ba lỗ trắng mặc lâu ngày ngả ố vàng, đem nhuộm màu khác lại trông như áo mới sắm.
Cô nhắm đến mớ t.h.u.ố.c nhuộm này là để hô biến những dải bẹ ngô nhạt nhẽo thành muôn vàn sắc màu sặc sỡ, từ đó sáng tạo ra những thành phẩm đan lát bắt mắt hơn.
Mua xong t.h.u.ố.c nhuộm, cô lại kéo mẹ ghé Hợp tác xã mua một ít hoa vụn. Đây là những cánh hoa tơ lụa rụng lả tả từ các cụm hoa giả thành phẩm. Nhân viên Hợp tác xã gom lại thành một bao nhỏ, bán tống bán tháo vớt vát được đồng nào hay đồng nấy, chứ chẳng màng ai mua.
Vốn dĩ Liễu Nguyệt Nha chỉ định ghé thử vận may, ngờ đâu lại có hàng thật, cả một bao to sụ mà giá chỉ vỏn vẹn một hào. Nhân viên Hợp tác xã bán được mớ rác này cũng khấp khởi mừng thầm. Cô còn dặn dò họ cứ gom lại, lần sau có hàng cô lại ghé mua.
Trương Quế Hương hiếm khi bước chân lên trấn, nhìn con gái rành rẽ từng ngóc ngách, lăng xăng mua Đông mua Tây mà không khỏi xót tiền. Nhưng nghĩ lại hôm nay con bé kiếm được bộn tiền, thôi thì con thích mua gì cứ để con mua!
Rời Hợp tác xã, Liễu Nguyệt Nha lại tạt vào tiệm vải, mân mê mấy xấp vải hoa: "Đồng chí ơi, ở đây có bán vải vụn không?"
Cô mậu dịch viên liếc nhìn hai mẹ con, ánh mắt lộ vẻ khinh khỉnh. Bề ngoài tuy sáng sủa, nhưng quần áo vá chằng vá đụp, quê mùa nghèo kiết xác. Cô ả hất hàm chỉ về góc nhà: "Đằng kia kìa, tự qua đó mà chọn!"
Góc tiệm chất một đống vải vụn lộn xộn, chia làm ba loại. Loại một là rác vải đúng nghĩa, những dải vải nhỏ xíu tẹp nhẹp. Loại hai to hơn một tẹo. Loại ba thì chừng nửa thước, miếng lớn nhất chưa tới một mét.
"Gái ơi, vải này vụn vặt quá, đem vá áo còn chê chắp vá lố lăng, con mua làm gì? Hay là... để mẹ mua cho con một mảnh may áo mới nhé!" Trương Quế Hương xót xa nhìn con gái tỉ mẩn lựa từng miếng vải vụn. Cô con gái hăm mươi tuổi đầu đang độ tuổi thanh xuân phơi phới, đã bao năm rồi chưa được khoác lên mình chiếc áo mới. Nay đã có đường kiếm tiền, phải sắm cho con bé một bộ đàng hoàng! Cùng lắm thì bà thức khuya dậy sớm đan thêm vài cái giỏ bù vào.
Hiểu được nỗi lòng của mẹ, Liễu Nguyệt Nha vội can: "Mẹ, áo mới khoan hẵng tính, con mua mớ vải vụn này là có mục đích cả đấy."
Ước lượng đống vải vụn này gom lại chắc cũng đầy một bao tải, cô quay sang hỏi cô mậu dịch viên: "Chỗ vải này mua mão hết thì bao nhiêu tiền?"
Cô mậu dịch viên ngớ người. Hai mẹ con nhà quê này điên rồi sao? Vải vụn thế này làm ăn được gì?
"Mua hết cả ba loại à?" Cô ả nghi hoặc hỏi lại.
"Đúng, mua tất!"
"Đưa hai đồng đây!" Cô ả c.ắ.n răng báo giá. Dù sao mớ giẻ rách này vứt xó cũng choán chỗ, cấp trên đang hối thúc thanh lý gấp.
"Gái ơi, đắt quá, mình đừng mua nữa!" Trương Quế Hương hốt hoảng kéo tay con gái lôi về phía quầy vải nguyên cây. Mua mấy mớ vải vụn tẹp nhẹp không may nổi cái quần cộc mà tốn hai đồng thì xót quá, thà mua vải nguyên tấm còn hơn!
"Đóng gói hết cho tôi đi!" Liễu Nguyệt Nha cản mẹ lại, rút từ trong bao tải xẹp lép ra một chiếc bao ni lông.
Cô mậu dịch viên thấy thế cũng chột dạ, nhắc nhở: "Này, toàn giẻ rách thật đấy nhé!"
"Tôi biết, tôi lấy hết." Liễu Nguyệt Nha cười đáp, móc hai đồng trao tận tay mậu dịch viên.
Bán được mớ giẻ rách, cô mậu dịch viên vui vẻ hẳn, nhiệt tình xúm vào phụ Liễu Nguyệt Nha nhồi vải vào bao tải, nhét đầy ứ hự.
"Tụi tôi gửi bao vải ở đây một lát, lát nữa quay lại lấy được không?"
"Cứ để đó đi!"
Gửi xong đồ, Liễu Nguyệt Nha lại dẫn mẹ tiếp tục hành trình mua sắm.
Tại tiệm cơm Hảo Vận Lai trên trấn.
Lý Thái Liên hớt hải bước vào. Bà mối Vương đang ngồi tiếp chuyện gia đình nhà gái, thấy bà ta liền sốt sắng vẫy tay: "Lại đây, lại đây! Đây là Vương Mỹ Lệ mà tôi đã kể với chị... Ơ kìa, sao đi có một mình, Vũ Quảng Húc đâu?"
Vương Mỹ Lệ đang ngồi ngay ngắn, chỉnh lại vạt áo, vuốt lại mái tóc, ánh mắt đầy mong đợi hướng về phía sau lưng Lý Thái Liên.
Lý Thái Liên sượng trân, lấm lét nhìn bà mối Vương, rồi lại nhìn ba ngọn núi đang chờ đợi mình, ấp úng: "Nó... nó không tới!"
"Cái gì? Không tới?!" Bà mối Vương sầm mặt, thế này chẳng phải đổ bát nước lạnh vào mặt bà sao? Bỏ b.o.m mà không thèm đ.á.n.h tiếng trước, để bà ăn nói sao với nhà gái đây!
"Đúng, không tới! Hai ngày nay tôi không gặp bà, muốn báo cũng chẳng được. Thế nên... tôi mới phải vác mặt đến đây xin lỗi!" Lý Thái Liên thanh minh, trong bụng cũng uất ức không kém.
