Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 37: Chọc Vào Nỗi Đau
Cập nhật lúc: 04/04/2026 04:11
Bà mối Vương nghe vậy liền tỏ vẻ phật ý: "Tôi về nhà con gái trên trấn chơi mấy hôm... Nhưng điều đó đâu quan trọng! Rõ ràng hôm trước chị vỗ n.g.ự.c cam đoan Vũ Quảng Húc sẽ đến mà! Giờ tôi đã sắp xếp người ta ngồi chờ sẵn ở đây, chị lại vác cái thân không đến báo tin là sao?!"
Bà mối Vương cố tình nâng tông giọng oang oang, cốt là để nhà gái nghe lọt lỗ tai. Rằng bà đã hẹn đàng hoàng t.ử tế, nào ngờ phía nhà trai lại giở quẻ cho leo cây.
"Trời ơi, cái thằng Quảng Húc ấy chị còn lạ gì nữa? Từ bé đã ương bướng, cứng đầu cứng cổ, đến anh chồng tôi là cha ruột nó còn nói không nghe kia kìa!" Lý Thái Liên vội vã phân bua, làm bộ như mình đang ở thế bí. Dù sao thì bản tính của Vũ Quảng Húc ra sao, bà mối Vương cũng tỏ tường.
Vương Mỹ Lệ ngồi kế bên nghe hai người lời qua tiếng lại, nỗi thất vọng hiện rõ mồn một trong đáy mắt.
Lý Thái Liên lén liếc nhìn Vương Mỹ Lệ. Quả nhiên gái băm mà vẫn mặn mà, xinh xẻo, khóe mắt đuôi mày còn vương nét lúng liếng đa tình. Lý Thái Liên khấp khởi trong bụng, xem ra dung mạo thế này là duyệt, rước về tuyệt đối không thiệt thòi!
Sắc mặt bố mẹ Vương Mỹ Lệ lúc này đã đen như đ.í.t nồi. Một gã ranh con nhà quê chân lấm tay bùn mà dám lên mặt làm kiêu? Con gái họ hạ mình chấm gã đã là phúc đức ba đời nhà gã rồi, vậy mà gã dám cho họ leo cây?!
Vu Tú Diễm - mẹ Vương Mỹ Lệ - hất cằm, ánh mắt ngạo mạn lướt qua Lý Thái Liên và bà mối Vương: "Hình như hai người chưa truyền đạt rõ ràng những yêu cầu của nhà chúng tôi thì phải?"
"Rõ rồi ạ, dạ thưa rõ mồn một rồi ạ!" Bà mối Vương khúm núm xum xoe.
"Tôi xin nhắc lại cho rõ nhé. Gia đình tôi gốc gác ở Giang Thành, chồng tôi vì điều chuyển công tác nên mới phải về cái trấn Hướng Dương này công tác, coi như là rèn luyện. Các người cũng thừa hiểu, mai này chúng tôi sẽ dọn về lại Giang Thành. Đến lúc hai đứa thành hôn, chúng tôi sẽ tậu hẳn nhà trên trấn cho đôi trẻ ở!" Giọng điệu của Vu Tú Diễm vênh váo, sặc mùi bề trên.
Lý Thái Liên nghe xong, hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Phen này đi quả không bõ công! Mấy chuyện béo bở này, bà mối Vương chưa hề hé răng nửa lời! May mà thằng Vũ Quảng Húc không đến, nếu không sau này nó dọn lên Giang Thành, há chẳng phải vớ bẫm một suất công việc trên phố thị hay sao?
Món hời nhường này, chắc chắn phải phần cho thằng con trai vàng ngọc nhà bà! Vương Mỹ Lệ tuy có dừ hơn con trai bà bốn tuổi, nhưng gia cảnh kếch xù thế kia thì chuyện từng qua đò, đèo bòng thêm đứa con riêng cũng chỉ là chuyện ruồi muỗi! Mấy cái lợi lộc cỏn con bà nhận được từ việc làm mai làm sao sánh bằng việc con trai bước chân vào nhà này!
Vu Tú Diễm chẳng màng để mắt đến ai, cứ thế thao thao bất tuyệt: "Hoàn cảnh của con Mỹ Lệ nhà tôi, các người cũng tường tận rồi. Nó dở dang một lần đò, lại đang đèo bòng đứa con trai. Nhưng cũng đừng vì thế mà cái thằng Vũ Quảng Húc đó tưởng mình chịu thiệt. Vừa chân ướt chân ráo bước ra từ nhà giam, đòi trèo cao với được nhà tôi thì nằm mơ giữa ban ngày! Nếu không vì con Mỹ Lệ nhà tôi lỡ nhìn trúng gã, thì còn lâu chúng tôi mới gật đầu!"
Vu Tú Diễm dứt lời, ném cái nhìn khinh khỉnh về phía Lý Thái Liên.
Vương Mỹ Lệ ngồi bên cạnh bắt đầu nhấp nhổm không yên. Cái bà này dẫu sao cũng là thím Hai của Vũ Quảng Húc, lỡ sau này cô và anh thành vợ thành chồng, thì chẳng phải là họ hàng sao? Xưa nay Vũ Quảng Húc là người có lòng tự tôn ngút trời, mẹ cô buông những lời xúc xiểm thế này, ngộ nhỡ lọt đến tai anh, sau này cô biết ăn nói sao với chồng? Cô hốt hoảng níu níu tay Vu Tú Diễm ra hiệu.
Vu Tú Diễm vỗ vỗ lên mu bàn tay con gái trấn an. Cái thằng nhãi ranh kia, dám cho họ leo cây trong buổi xem mắt thì ắt hẳn xương cốt cũng cứng cựa lắm. Bà cố tình buông những lời mạt sát này cốt là để mụ thím Hai về thuật lại rành rọt. Nếu không chọc ngoáy vào nỗi đau của gã, dằn mặt từ đầu, thì sau này rước về nhà làm sao mà đè đầu cưỡi cổ được? Làm rể chui gầm chạn thì phải ngoan ngoãn cúi đầu!
Lý Thái Liên nuốt từng lời của Vu Tú Diễm, hai con mắt đảo liên hồi, trong bụng nhẩm tính thiệt hơn.
Vu Tú Diễm tiếp tục bài ca: "Còn đứa cháu ngoại, các người cũng khỏi bận tâm, hai thân già chúng tôi sẽ bao nuôi. Thằng cháu của chị ấy à, phận làm rể thì chỉ việc hầu hạ chăm sóc con Mỹ Lệ cho tốt là được! Sau này có sinh thêm đứa nữa thì bắt buộc phải mang họ nhà tôi, trai gái gì cũng mặc, đằng nào chính sách giờ cũng chỉ đẻ được một đứa!
Lúc cưới xin, nhà tôi sẽ sắm đủ ba trăm đồng tiền sính lễ. Khoản tiền này thằng cháu chị toàn quyền sử dụng, muốn đắp vào nhà đẻ hay giữ làm của riêng thì tùy. Tôi cũng thừa hiểu gia cảnh nhà ông anh cả chị túng quẫn cỡ nào rồi!"
Dứt tràng giang đại hải, Vu Tú Diễm mới chịu khép miệng, bưng tách trà lên nhấp một ngụm, mí mắt cụp xuống, tuyệt nhiên không thèm liếc Lý Thái Liên lấy một cái. Bà khinh ra mặt cái gia đình nhà quê bần hàn kia. Nếu không phải con gái bà sống c.h.ế.t đòi cưới, với cái mác tù tội của gã, có xách dép cũng không bao giờ được đặt chân qua bậc cửa nhà họ Vương!
Thấy Vu Tú Diễm ngừng lời, Lý Thái Liên vội vàng đứng bật dậy, cười tươi rói rót đầy tách trà cho bà ta: "Dạ... chuyện là thế này, thực ra... thực ra thằng cháu nhà tôi ấy à... Nó không phải cố tình làm giá không đến đâu, mà là vì... vì nó tự thấy bản thân không xứng với Mỹ Lệ, nên... nên nó mới nghĩ ra cách... là để mọi người xem mắt cậu em họ của nó xem có được không?"
Nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của cả nhà họ Vương, Lý Thái Liên lật đật móc trong túi ra một tấm hình, dí sát vào mặt Vu Tú Diễm và Vương Mỹ Lệ: "Hai người xem thử đi, đây là con trai tôi! Tuổi đời trẻ trung hơn Vũ Quảng Húc, lại còn tốt nghiệp cấp ba đàng hoàng, mặt mũi sáng sủa bảnh bao, tính tình hiền lành chất phác. Cam đoan sẽ hết mực cưng chiều Mỹ Lệ và đứa trẻ!"
Hễ nhắc đến cục cưng của mình, Lý Thái Liên lại thao thao bất tuyệt, khóe mắt chân mày đều ánh lên nụ cười tự hào. Thái độ này khác một trời một vực so với lúc nhắc đến Vũ Quảng Húc.
Sắc mặt Vu Tú Diễm và Vương Mỹ Lệ đồng loạt biến đổi, đen kịt như mây dông.
Bà mối Vương ngồi cạnh cũng sượng trân, mặt mũi lúc xanh lúc đỏ. Phen này mà bà còn dính líu đến chuyện mai mối nhà họ Vũ nữa thì bà xin đổi họ! Cái quái quỷ gì đang diễn ra thế này? Đối tượng xem mắt là mớ mớ rau ngoài chợ hay sao mà thích đổi là đổi, chẳng thèm bàn bạc nửa lời?!
Thấy sắc mặt đối phương sầm sì, Lý Thái Liên vội vàng gượng cười chống chế: "Ấy c.h.ế.t... bà sui gia tương lai ơi, bà đừng giận! Do tôi đường đột chưa bàn bạc trước với gia đình. Bà cứ xem thử ảnh đi, nếu ưng mắt thì tôi lập tức gọi con trai lên gặp mặt ngay tắp lự! Thằng con tôi ấy à, tuổi tác cũng chẳng chênh Mỹ Lệ bao nhiêu, thua có bốn tuổi thôi..."
Chưa dứt lời, Vu Tú Diễm đã đập bàn "bốp" một tiếng vang dội: "Bà gọi ai là sui gia hả? Bà coi con Mỹ Lệ nhà tôi là cái thá gì? Tưởng nó ế ẩm đến mức vớ đại đám bùn đất nhà quê các người sao?"
Lý Thái Liên bị mắng té tát, mặt mũi đỏ gay gắt như gan lợn, há hốc mồm ngồi c.h.ế.t trân không thốt nên lời.
Vu Tú Diễm hầm hầm đứng dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vương Mỹ Lệ lúc này đã đỏ hoe mắt, nghiến răng: "Mỹ Lệ, về!"
Thấy cả ba người nhà họ Vương chuẩn bị bỏ về, Lý Thái Liên nhìn bàn thức ăn bày la liệt, lập tức cuống cuồng chạy theo túm c.h.ặ.t lấy tay áo Vu Tú Diễm, cười hề hề: "Ấy khoan đã, gia đình ra về thì... thì cũng phải thanh toán tiền cơm chứ nhỉ?"
Vu Tú Diễm tức đến lộn ruột, mâm cỗ chưa hề đụng đũa, mắt cũng chưa thèm xem, thế quái nào lại bắt bà trả tiền?! Nằm mơ! Bà vùng vằng hất mạnh tay Lý Thái Liên ra, gầm lên: "Dựa vào cái gì mà bắt tôi trả tiền?!"
"Thì... thì chẳng phải bên nhà bà khơi mào chuyện xem mắt sao?" Lý Thái Liên bí quá hóa liều, lôi ra một cái cớ cùn hết sức.
