Cõi Bình An - 9
Cập nhật lúc: 30/07/2026 14:02
“Chúng ta giữ con bé lại, cùng nhau nuôi nó trưởng thành.”
Tỷ tỷ Lan Nhi bỗng nhìn mọi người rồi đề nghị.
Không một ai phản đối.
“Được, từ nay nó sẽ là con của tất cả chúng ta.”
“Nhưng nên gọi con bé bằng tên gì?”
Ta nhìn gương mặt nhăn nhỏ trong lòng tỷ Vân, vừa vui mừng vừa có chút lo lắng.
Chưa người nào trong chúng ta từng làm mẹ, đột nhiên phải chăm sóc một sinh linh mới chào đời, ai cũng sợ bản thân vụng về.
Chỉ riêng việc đặt tên, mọi người đã tranh luận suốt ba ngày mà vẫn chưa quyết định được.
“Gọi con bé là Lạc Chi đi.”
“Chữ Lạc mang ý vui vẻ. Ta mong từ nay về sau, ngày nào của chúng ta cũng có niềm vui.”
Tỷ tỷ Ly Nhi chạm nhẹ vào bàn tay bé nhỏ, dịu dàng đưa ra ý kiến.
Mọi người nghe xong đều gật đầu, cảm thấy chẳng còn cái tên nào phù hợp hơn.
“Tiểu Lạc Chi, từ giờ con đã có một mái nhà, cũng có rất nhiều người thân.”
Ta nắm lấy ngón tay bé xíu của con bé, lòng bỗng trở nên ấm áp.
Con thuyền tiếp tục trôi theo sông suốt ba tháng.
Trong thời gian ấy, chúng ta lần lượt cứu được mười bốn nữ anh bị bỏ giữa dòng nước.
Tất cả đều chỉ vừa mới sinh, có đứa hai mắt còn chưa kịp mở.
“Những kẻ vứt bỏ con mình thật sự chẳng đáng được gọi là người.”
Tỷ tỷ Cúc Nương tức giận nhổ xuống nước, mấy ngày liền vẫn không ngừng mắng.
Không ai cảm thấy tỷ nói quá lời.
Bởi ngay cả heo ch.ó cũng biết l.i.ế.m sạch thân thể con non, chưa từng vì con mình là cái mà đem ném bỏ.
Nửa tháng sau, phía trước xuất hiện một ngọn núi lớn, nằm giữa hai dòng sông rộng.
Cây cổ thụ mọc chen chúc, tán lá đan dày tới mức ánh nắng chỉ có thể rơi xuống vài vệt mỏng.
Một người chỉ cần bước sâu vào rừng vài chục bước, người bên ngoài đã không còn nhìn thấy bóng dáng.
Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định sẽ dừng chân ở đó.
Núi rừng rộng, cây trái cùng thú vật nhất định đủ để nuôi sống chúng ta.
Địa thế lại hiểm trở, dòng nước bao quanh bốn phía, rất thích hợp làm một chốn an cư không bị người khác quấy rầy.
Ta cùng mười tám tỷ tỷ lần lượt lên bờ, đưa theo mười bốn bé gái đã nhặt được trên đường.
Quả dại mọc đầy dưới những thân cây, rừng sâu cũng có không ít chim thú.
Dẫu bên trong tồn tại những con vật hung dữ, chúng vẫn dễ đề phòng hơn những kẻ khoác da người nhưng sẵn sàng đổi mạng nữ t.ử lấy lợi ích.
Tỷ tỷ Thu Ngô nhanh ch.óng chia công việc.
Một nhóm vào rừng hái quả cùng tìm rau, một nhóm xuống sông kiếm tôm cá, những người còn lại ở nhà trông nom trẻ nhỏ.
Ta nhờ khả năng sống dưới nước nên mỗi ngày đều lặn xuống lòng sông, tìm những món đồ bị rơi mất có thể mang ra ngoài đổi lấy muối và vải.
Mọi người thức dậy khi mặt trời vừa mọc, làm việc tới lúc ánh chiều khuất hẳn mới nghỉ ngơi.
Mỗi người một phần việc, nương tựa lẫn nhau, từng chút dựng nên một mái nhà mới.
Số nữ anh được đưa về núi sau đó vẫn không ngừng tăng lên.
Có những đứa trẻ bị bỏ trong chậu gỗ rồi thả trôi trên sông.
Có những thiếu nữ bị làng xóm trói lại, đem dâng cho Hà thần hay Long vương ở vùng khác.
Cũng có những nữ anh bị ném vào tháp bỏ trẻ bên đường, tiếng khóc vang lên cả ngày lẫn đêm.
Chúng ta không thể nhắm mắt bước qua, đành lén bế tất cả về nuôi dưỡng.
Trẻ nhỏ lớn lên rất nhanh.
Những cô bé ấy trời sinh vừa hiểu chuyện vừa lương thiện, đứa lớn biết phụ các tỷ chăm em, đứa nhỏ cũng ít quấy khóc, ngày ngày quấn quýt như người cùng một huyết mạch.
Hai mươi năm trôi qua chỉ tựa một giấc mộng dài.
Miền núi hoang vắng thuở ban đầu đã hoàn toàn thay đổi.
Từ ba mươi ba người đầu tiên, nơi này dần trở thành quê hương của hai vạn năm nghìn bốn trăm bốn mươi mốt nữ t.ử.
Một phần lớn trong số họ là những bé gái từng bị bỏ rơi, được chúng ta đưa về nuôi lớn.
Những người còn lại có người từng bị trói trong l.ồ.ng heo dìm xuống nước, có người bị phu quân ngày ngày hành hạ nhục mạ, cũng có người bị lễ giáo cùng lời đồn của thế tục dồn ép đến mức chẳng còn nơi nào dung thân.
Những con đường được mở xuyên qua núi, kênh nước trong lành dẫn đến từng khu nhà.
Cửa hàng mọc san sát dọc hai bên đường.
Người sở hữu cửa hiệu là nữ t.ử, người ngồi trên đài kể chuyện là nữ t.ử, những vị khách nâng chén chuyện trò trong t.ửu quán cũng đều là nữ t.ử.
Tỷ tỷ Thu Ngô còn cùng mọi người đặt ra một điều lệ.
Bất kỳ nữ t.ử nào đủ ba mươi tuổi và có khả năng chăm sóc trẻ nhỏ đều có thể xin nhận nuôi một bé gái.
Bởi vậy, những nữ oa oa ta cứu được bên ngoài vừa đặt chân về núi đã có rất nhiều người mong ngóng được ôm vào lòng.
Các bé được nâng niu, săn sóc từng bữa ăn giấc ngủ, trở thành báu vật quý giá nhất trong mỗi gia đình.
Những người nhận nuôi thường nói, khi nhìn đứa trẻ lớn lên bình an dưới vòng tay mình, họ có cảm giác như đang ôm lấy bản thân thuở nhỏ, bù đắp lại tất cả yêu thương từng bị thiếu mất.
Việc chọn người đứng ra điều hành miền núi cũng có quy củ riêng.
Tất cả nữ t.ử từ hai mươi tuổi trở lên đều được quyền ghi tên tranh cử.
Mỗi người dân trong núi đều có một lá phiếu.
Người nhận được nhiều sự tin tưởng nhất sẽ giữ chức sơn trưởng trong ba năm.
Hết nhiệm kỳ, người ấy không được tiếp tục ngồi lại, toàn bộ bách tính phải chọn một sơn trưởng mới.
Ba mươi năm sau, phố xá, ruộng đồng cùng đời sống trong núi đã chẳng còn thua kém bất kỳ thành trì nào bên ngoài.
Điều khác biệt duy nhất là tất cả những người gọi nơi này là quê hương đều là nữ t.ử, tuyệt nhiên không có một nam nhân sinh sống.
Chúng ta tự thành lập thủy quân, ngày đêm tuần tra các dòng sông để bảo vệ bách tính.
Nhiều quốc gia lân cận thường cử sứ giả mang theo hàng hóa đến trao đổi, buôn bán.
Đôi lúc cũng có những đội quân mang lòng tham muốn đ.á.n.h chiếm vùng đất này.
Nhưng miền núi phía sau vững như thành lũy, trước mặt lại có sông rộng ngăn đường, từ lâu đã trở thành nơi dễ giữ mà khó công.
Huống hồ, nữ t.ử trong núi từ nhỏ đều được học bơi, có thể tự do chiến đấu dưới nước.
Bởi thế, trải qua nhiều năm vẫn chưa có một kẻ xâm lược nào đặt chân được lên bờ.
Lại thêm mười năm lặng lẽ trôi qua.
Mười tám tỷ tỷ đã cùng ta vượt qua dòng sông năm ấy lần lượt nhắm mắt rời khỏi nhân gian, cuối cùng chỉ còn ta sống đến tuổi tóc bạc, chân tay chẳng còn linh hoạt.
Mỗi ngày, ta chống gậy chậm rãi ra bờ nước, chọn một nơi có nắng ấm rồi ngồi nhìn dòng sông lững lờ chảy.
Một hôm, từ phía xa có chiếc thuyền nhỏ xuôi dòng đi đến.
Trên thuyền ngồi hai vị hòa thượng, đi cùng còn có một con khỉ và một con heo.
Vị hòa thượng ngồi phía trước trông thấy ta liền chắp hai tay, lễ độ hỏi:
“Xin thỉnh giáo lão nhân gia, vùng đất trước mặt có danh xưng là gì?”
Ta nheo đôi mắt đã mờ, chậm rãi hé miệng, từ giữa kẽ răng thốt ra tám chữ:
“Chốn này… chính là Nữ Nhi Quốc vậy…”
HẾT.
