Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 160
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:05
“Lần bị thương này, Vân Nghị đã suy nghĩ rất nhiều.
Ngay khoảnh khắc trúng đạn ngã xuống, hễ nghĩ đến việc mình ch-ết đi, Ôn Ngọc Hoa sau này sẽ gả cho người đàn ông khác, sinh con đẻ cái cho người khác, là Vân Nghị lại vô cùng không cam tâm.
Anh nhất định không được ch-ết!!
Vì Ôn Ngọc Hoa anh cũng nhất định phải sống thật tốt!!!”
Năm năm, thời hạn nghĩa vụ quân sự của một đợt lính là năm năm.
Đây cũng là thời gian Vân Nghị dành cho mình để thực hiện ước mơ.
Hết thời hạn năm năm, anh sẽ quay về bên cạnh Ôn Ngọc Hoa và kết hôn với cô!
Những ngày tháng cách biệt nghìn trùng, muốn gặp mà không thể gặp như thế này, Vân Nghị không thể chịu đựng thêm được nữa.
Năm năm thời gian, Vân Nghị chắc chắn không thể thăng lên chức trung đoàn trưởng được.
Vì vậy hiện tại anh học hành còn chăm chỉ hơn cả trước đây.
Anh đang chuẩn bị cho việc tham gia kỳ thi đại học vào ba năm tới.
Học mệt rồi, lúc cho não và mắt nghỉ ngơi, Vân Nghị lại cầm b-út viết thư cho Ôn Ngọc Hoa.
Hàng ngày Vân Nghị thực ra đều có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với Ôn Ngọc Hoa.
Ngoài việc chia sẻ cuộc sống hàng ngày, những nỗi phiền muộn của mình, còn có cả nỗi nhớ nhung anh dành cho Ôn Ngọc Hoa, anh đều sẽ viết ra.
Chỉ là dạo gần đây nỗi nhớ của anh đã thành bệnh, những lời lẽ yêu thương anh viết ngày càng lộ liễu, sợ làm Ôn Ngọc Hoa hoảng sợ nên sau khi viết xong thư, Vân Nghị đều sẽ chọn lọc lại.
Anh sẽ chọn những mẩu chuyện cuộc sống hàng ngày tích cực, lạc quan, trông có vẻ rất vui vẻ để gửi cho Ôn Ngọc Hoa.
Những thứ khác, những tâm sự thầm kín không thể nói với người ngoài, Vân Nghị sau khi viết xong đều sẽ đốt bỏ.
Hôm nay cũng vậy, viết đến mê mẩn, một vài lời tâm sự không nên nói lại vô tình tuôn ra.
Nhìn những tình ý hiện rõ trên mặt giấy, cùng với bức tiểu họa hai người đang hôn nhau ôm nhau mà anh vô thức vẽ ra, Vân Nghị thẫn thờ.
Nhớ cô, Vân Nghị đang nhớ Ôn Ngọc Hoa đến phát điên.
Gần hai năm không gặp, chẳng biết Ôn Ngọc Hoa bây giờ trông thế nào?
Chắc hẳn là xinh đẹp hơn rồi.
Hễ nghĩ đến việc sau khi đại học khai giảng, Ôn Ngọc Hoa chắc chắn sẽ có thêm một đám người theo đuổi mặt dày mày dạn, mà anh lại không thể quay về bên cạnh Ôn Ngọc Hoa để khẳng định chủ quyền, là ánh mắt Vân Nghị lại trở nên nguy hiểm.
Anh khẽ mím môi, nhìn chằm chằm vào bức tranh trong tay, yết hầu khẽ chuyển động.
Anh nên về nhà rồi.
Sau khi Ôn Ngọc Hoa khai giảng, anh nhất định phải về một chuyến.
Anh phải nói cho những kẻ tình địch tiềm ẩn đó biết rằng Ôn Ngọc Hoa là của anh!
Của một mình anh thôi!
Chỉ cần anh còn sống thì những người khác vĩnh viễn, vĩnh viễn không có cơ hội!!!
Ôn Ngọc Hoa đến đích vào lúc hơn bốn giờ chiều.
Lúc đó, bộ phận cấp dưỡng đang nấu cơm, các chiến sĩ vẫn chưa kết thúc huấn luyện.
Cậu lính trẻ lái xe vận tải là người giúp bộ phận cấp dưỡng vận chuyển rau xanh.
Thỉnh thoảng các chị em quân túc trong khu gia đình quân nhân muốn ăn những loại rau xanh không nằm trong phạm vi thu mua của nhà ăn, cũng sẽ nhờ cậu mua giúp.
Xe vận tải liên quan đến bữa cơm tối của mọi người, khi cậu lính trẻ trở về, đã có rất nhiều quân túc đứng đợi ở cửa nhà ăn.
Đây là khoảng thời gian náo nhiệt nhất trong ngày, mọi người vừa nói vừa cười đứng đợi ở cửa nhà ăn, mong chờ món rau mới của ngày hôm nay.
Xe về, theo thói quen mọi người nhìn vào thùng xe phía sau trước, thấy bên trong đầy ắp rau xanh, mọi người mới hài lòng nhìn sang người lái xe.
“Tiểu Vương, rau hôm nay tươi quá, cậu..."
“Suỵt..."
Ôn Ngọc Hoa từ trên xe tải quân sự bước xuống, khiến mọi người sững sờ, hít một hơi khí lạnh.
Trời ạ!!
Đây là con gái nhà ai vậy?!
Cô ấy trông đẹp quá đi mất?!!
Trước khi đến Ôn Ngọc Hoa đã đặc biệt sửa soạn lại.
Ở đây vào mùa đông cũng hơn mười độ C, Ôn Ngọc Hoa mặc một chiếc váy len dài màu nâu, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác len dài màu trắng.
Ôn Ngọc Hoa vốn dĩ cao ráo, xinh đẹp, ăn mặc như vậy cô lại càng thêm thời thượng, cuốn hút và có khí chất.
Tất cả những người nhìn thấy cô xuống xe đều sững sờ.
Thực sự là có chút đẹp quá mức rồi.
Bộ quần áo này, người phụ nữ này, đều đẹp đến mức quá hớp.
Lần đầu tiên mọi người nhìn thấy một người xinh đẹp như vậy, cảm giác như ngoài việc trợn tròn mắt, thở dốc ra thì họ đã không còn biết làm việc gì khác nữa rồi.
Mãi cho đến khi An Tiểu Hoa từ trên xe xuống, mỉm cười chào hỏi mọi người, những người bị vẻ đẹp của Ôn Ngọc Hoa làm cho kinh ngạc mới cuối cùng tìm lại được lý trí, không còn tiếp tục thất thần nữa.
“Chào các chị, chào các chị."
Đáp lại một câu đơn giản, liền có người nôn nóng hỏi:
“Tiểu Vương, ai đây?
Cậu không giới thiệu cho chúng tôi biết sao?"
Ôn Ngọc Hoa thực sự quá xinh đẹp.
Mọi người sợ hỏi trực tiếp cô sẽ làm cô phật lòng, nên mới chọn hỏi Tiểu Vương để Tiểu Vương giới thiệu cho họ.
Nếu cô gái này chưa có người yêu, thì họ sẽ không khách sáo mà làm bà mai đâu.
Khí chất học thức trên người Ôn Ngọc Hoa quá đậm nét, khiến mọi người đều vô thức trở nên giữ kẽ.
Nhưng Tiểu Vương chỉ là một cậu nhóc, cậu cũng không dám mạo phạm trước mặt Ôn Ngọc Hoa.
Vì vậy theo bản năng, cậu dùng ánh mắt hỏi ý kiến Ôn Ngọc Hoa trước, đợi Ôn Ngọc Hoa đồng ý mới mở lời.
Ôn Ngọc Hoa không làm khó Tiểu Vương.
“Chào mọi người, cháu là Ôn Ngọc Hoa.
Là người yêu của Vân Nghị, đây là mẹ cháu, đây là cha cháu, chúng cháu đến thăm thân ạ."
Ôn Ngọc Hoa hào phóng tự giới thiệu.
Nghe xong lời giới thiệu của Ôn Ngọc Hoa, mọi người lại kinh ngạc lần nữa.
Người yêu của Vân Nghị?!
Ôn Ngọc Hoa vậy mà lại là người yêu của Vân Nghị!!
Cô ấy vậy mà lại trông như thế này?!!
Nghe nói cô ấy còn là thủ khoa đại học năm nay nữa!!
Mẹ ơi!!
Chẳng trách Vân Nghị xuất sắc như vậy mà vẫn sẵn lòng ở rể nhà cô ấy, hơn nữa còn có chút tự ti!
Một người phụ nữ xinh đẹp và ưu tú như Ôn Ngọc Hoa, ai ở bên cạnh cô ấy mà chẳng lo lắng hão huyền chứ?!
Mọi người như thể vừa khám phá ra một vùng đất mới, dán mắt vào Ôn Ngọc Hoa không rời.
Bất kể là thủ khoa đại học hay người yêu của Vân Nghị, mọi người đều rất tò mò.
Hiện tại Ôn Ngọc Hoa xuất hiện lung linh như vậy, mọi người chẳng phải muốn nhìn thêm vài cái về nhân vật trong truyền thuyết sao?
Ôn Ngọc Hoa không muốn bị coi như khỉ trong sở thú, đợi mọi người tiêu hóa thông tin một lát, cô vội hỏi mọi người:
“Mọi người có biết Vân Nghị ở đâu không ạ?
Cháu muốn đi tìm anh ấy."
“Biết chứ!
Biết chứ!
Chị biết!!
Cậu ấy đang đọc sách trong ký túc xá đấy, để chị dẫn em đi tìm cậu ấy ngay!!"
Một người lính nào đó, vô cùng phấn khích tranh lời trả lời.
Anh ta thực sự quá phấn khích.
Trời ạ, anh ta vậy mà lại được gặp người yêu của Vân Nghị trước cả anh ta sao?
Hì hì hì ~ Người yêu của Vân Nghị xinh đẹp như vậy, chắc chắn anh ta sẽ không thay lòng đổi dạ đâu!
Hì hì ~ Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa tình cảm sắt son, vậy thì anh ta và Vu Tuệ lại có cơ hội rồi!
Hì hì ~
