Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 161
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:05
“Người vừa nói chuyện sống ở ký túc xá ngay sát vách phòng Vân Nghị, cũng là một đội trưởng nhỏ.
Anh ta đến nhà ăn vào lúc này là để báo cho bộ phận cấp dưỡng biết rằng họ đã bắt được hai con lợn rừng trong lúc huấn luyện, bảo họ mau ch.óng đun nước chuẩn bị mổ lợn.”
Ôn Ngọc Hoa không ngờ họ lại đến đúng lúc như vậy.
Lợn rừng thì chưa bàn tới, Vân Nghị vậy mà hôm nay lại bị tái phát vết thương cũ.
Cái tên nhóc này đúng là hay tự phụ, cứ đợi đấy lát nữa Ôn Ngọc Hoa bắt quả tang tại trận xem anh còn chối cãi thế nào được.
Hừ, vậy mà còn dám không nói thật với cô, xem cô trị anh thế nào!
Vân Nghị chưa bao giờ nói dối trước mặt Ôn Ngọc Hoa.
Tất cả các câu hỏi, chỉ cần Ôn Ngọc Hoa hỏi, anh chắc chắn sẽ nói thật.
Những gì anh có thể không thành thật với Ôn Ngọc Hoa, chính là những điều anh không dám nói.
Hiện tại, Ôn Ngọc Hoa đã từ thủ đô đ.á.n.h thẳng đến trước mặt anh rồi.
Vân Nghị còn dám giấu giếm gì nữa.
Anh không chỉ nói hết chuyện mình bị thương, mà còn nói cho Ôn Ngọc Hoa biết ý định giải ngũ sau ba năm nữa của mình.
Điều duy nhất anh không dám nói, chính là bức thư tình lộ liễu kia, cùng với bức họa của anh.
Chuyện này thực sự quá xấu hổ.
Vân Nghị không nỡ nói ra.
Nhưng anh không nỡ nói, không ngăn được việc Ôn Ngọc Hoa có đôi mắt tinh tường.
Ôn Ngọc Hoa đến đột ngột, Vân Nghị căn bản không kịp giấu thư và đốt thư, bức tiểu họa mà Vân Nghị đã ngắm nhìn hồi lâu kia, không thể tránh khỏi bị Ôn Ngọc Hoa nhìn thấy.
Khoảnh khắc bị phát hiện, Vân Nghị vô cùng căng thẳng.
Nói thực lòng, vào lúc đồng đội gõ cửa tìm anh, kết quả khi anh mở cửa thấy Ôn Ngọc Hoa đứng trước cửa phòng mình, Vân Nghị cũng không hề sững sờ hay căng thẳng đến thế.
Lúc đó, Vân Nghị phần nhiều là không dám tin, không thể tin được những gì mình nhìn thấy đều là thật.
Mãi cho đến khi Ôn Ngọc Hoa mỉm cười bước tới, vỗ vai Vân Nghị nói đã lâu không gặp, Vân Nghị mới chắc chắn mình không nằm mơ.
Sau đó, không đợi những người bên ngoài nói gì, Vân Nghị “rầm" một cái đóng cửa ký túc xá lại, rồi ôm c.h.ặ.t lấy Ôn Ngọc Hoa.
Người anh ngày đêm mong nhớ cứ thế xuất hiện chân thực trước mắt, Vân Nghị có là thánh nhân cũng không kìm nén được tình cảm của mình nữa.
Lúc đó anh vô cùng, vô cùng hạnh phúc.
Kết quả là, vui quá hóa buồn.
Anh đã nhanh ch.óng để lộ tâm tư thầm kín nhất của mình trước mặt Ôn Ngọc Hoa!
Vân Nghị không biết liệu anh có làm Ôn Ngọc Hoa hoảng sợ hay không.
Nhưng anh thực sự không muốn Ôn Ngọc Hoa nghĩ anh là người bỉ ổi.
Vì vậy anh thấp thỏm chờ đợi sự phán xét của Ôn Ngọc Hoa.
May mắn thay, Ôn Ngọc Hoa không kết tội anh.
Ôn Ngọc Hoa chỉ nói:
“Tay nghề vẽ tranh lại tiến bộ rồi, không tệ, xem ra trong hơn một năm qua anh không hề lười biếng.
Cũng được, anh...
ưm..."
Vân Nghị không kìm nén được mà hôn lấy Ôn Ngọc Hoa.
Vân Nghị vốn dĩ đã sắp nhịn đến giới hạn rồi.
Ôn Ngọc Hoa nhìn thấy khía cạnh thầm kín nhất của anh mà không những không trách móc còn khen anh vẽ đẹp, vậy thì Vân Nghị còn lý do gì để không tiến tới chứ?
Lúc này anh nhất định phải xông lên rồi.
Nếu lúc này mà vẫn dửng dưng, thì anh còn là đàn ông nữa sao?
Một phút, hai phút, ba phút... mười phút...
Vân Nghị cứ hôn rồi lại thôi, hôn Ôn Ngọc Hoa ròng rã suốt mười phút mới lưu luyến buông cô ra.
Ôn Ngọc Hoa đã có cơ hội đẩy Vân Nghị ra giữa chừng.
Nhưng cô đã không làm vậy.
Một người hai mươi tuổi, nụ hôn đầu của cả hai đời vẫn còn đó, thực sự có chút không hợp lý.
Hôn nhau một chút như vậy cũng tốt.
Quan trọng nhất là, Vân Nghị thực sự là bậc thầy tự học, anh hôn rất giỏi.
Anh biết hôn nhẹ lên đầu lưỡi Ôn Ngọc Hoa, rồi từ từ bao trọn lấy đôi môi cô, khiến Ôn Ngọc Hoa có cảm giác anh rất nồng nhiệt, có thể làm tan chảy cô.
Cảm giác đó thực sự rất tuyệt, Ôn Ngọc Hoa có thể cảm nhận được tình cảm dồn nén của Vân Nghị qua nụ hôn này.
Cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của Vân Nghị, Ôn Ngọc Hoa thậm chí còn không nỡ nổi giận với anh.
Người đàn ông này ngoài việc báo tin vui không báo tin buồn ra, thì thực sự chẳng có gì để chê trách cả.
Nhưng điểm này cũng khá làm phiền lòng.
Ôn Ngọc Hoa không thích kiểu cốt truyện người nhà gặp chuyện mà cô vẫn như kẻ ngốc chẳng biết gì.
Vì vậy, sau khi để Vân Nghị hôn xong, Ôn Ngọc Hoa nổi trận lôi đình.
Cô sa sầm mặt hỏi Vân Nghị:
“Biết lỗi chưa?"
“Biết rồi ạ!"
Giọng Vân Nghị khàn đặc trả lời.
“Lần sau còn dám nữa không?"
Ôn Ngọc Hoa tiếp tục làm khó.
Lần này, khi nói chuyện, cô nhéo vào eo Vân Nghị một cái, khiến anh nhất định phải đau, nhất định phải nhớ đời!
“...
Không dám nữa ạ..."
Vân Nghị trả lời có chút khó khăn.
Cơ thể này của anh có chút quá trẻ trung, quá dễ bị kích động rồi.
Vừa mới hôn người yêu xong, lại bị Ôn Ngọc Hoa chạm vào, Vân Nghị lập tức có phản ứng càng không thể để Ôn Ngọc Hoa nhìn thấy.
Khổ quá, thực sự là khổ quá mà!
Vân Nghị nỗ lực gồng mình, kiểm soát phần thân dưới để không làm mình mất mặt, cũng không làm Ôn Ngọc Hoa sợ hãi.
Trong lòng anh thực sự không có ý đồ xấu xa gì cả.
Anh chỉ là biết nhiều rồi, nên cơ thể có chút không kiểm soát được.
Ôn Ngọc Hoa ban đầu không phát hiện ra sự bối rối của Vân Nghị.
Kinh nghiệm chung đụng với con trai của cô thực sự rất ít.
Vân Nghị là người đầu tiên và cũng là người duy nhất.
Nếu không phải Vân Nghị quá an toàn và vô hại, mang lại cho Ôn Ngọc Hoa cảm giác an toàn rằng dù có tiến thêm một bước cũng không sao, thì cô và Vân Nghị đã không thể diễn ra một cách tự nhiên như vậy.
Ôn Ngọc Hoa đối với Vân Nghị đang ở giai đoạn rung động con tim, d.ụ.c vọng vẫn chưa thức tỉnh.
Cô đã quên mất Vân Nghị đang ở độ tuổi trẻ trung, vô cùng huyết khí phương cương, không chịu nổi sự trêu chọc.
Ôn Ngọc Hoa vừa mới được hôn xong, đôi má đỏ bừng, hồng hào và căng mọng.
Đôi mắt cô, so với sự trong trẻo trước đây, vô tình lại có thêm một tia sóng sánh nước.
Một Ôn Ngọc Hoa toát ra hơi thở đầy lôi cuốn như vậy, Vân Nghị lại yêu cô đến thế, thực sự sẽ không trụ vững nổi.
Càng dồn nén, Vân Nghị lại càng không thể kiểm soát được.
Ôn Ngọc Hoa mắng anh, Vân Nghị nghe mà cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Anh chỉ thấy giọng nói của Ôn Ngọc Hoa thực sự rất hay, anh muốn Ôn Ngọc Hoa ngày nào cũng mắng anh tám trăm lần như thế này!
Chuyện này thực sự có chút không hối cải, có chút biến thái.
Vân Nghị chưa bao giờ làm chuyện gì khiến Ôn Ngọc Hoa không vui, nên anh nỗ lực tập trung sự chú ý để nghe xem Ôn Ngọc Hoa còn đang nói gì.
Nhưng điều này thực sự rất khó.
Người yêu xinh đẹp như hoa đang hiện diện ngay trước mắt anh, trong đầu Vân Nghị lúc này chỉ nghĩ đến việc phải ôm lấy cô, phải hôn cô thật nhiều.
Những thứ khác, anh đều không màng tới nữa.
Sau khi Vân Nghị không nhịn được mà lại ôm chầm lấy Ôn Ngọc Hoa, Ôn Ngọc Hoa nhạy cảm phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể Vân Nghị.
Vân Nghị trở nên nóng hơn.
Cơ thể anh cực kỳ căng cứng, cực kỳ rắn chắc.
Bị anh kéo vào lòng, Ôn Ngọc Hoa có cảm giác như đ.â.m vào một khối đá.
Đồng thời, khi hai người áp sát vào nhau, phản ứng trên cơ thể Vân Nghị cũng không thể giấu nổi Ôn Ngọc Hoa nữa.
Mặc dù Vân Nghị đã cố gắng hết sức để kiểm soát, phản ứng đó không lớn, không làm Ôn Ngọc Hoa cảm thấy bị mạo phạm.
