Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 162

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:05

“Nhưng Ôn Ngọc Hoa cũng không ngốc.

Là một người tương lai lớn lên trong thời đại bùng nổ thông tin, kiến thức lý thuyết của Ôn Ngọc Hoa vô cùng phong phú.

Tuy cô không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng chuyện giữa nam và nữ, Ôn Ngọc Hoa còn hiểu rõ hơn cả Vân Nghị.”

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được d.ụ.c vọng của Vân Nghị, đầu óc Ôn Ngọc Hoa “oành" một cái, mặt đỏ bừng lên.

Là một “tay lái già" chỉ có lý thuyết, Ôn Ngọc Hoa cũng biết thẹn thùng rồi.

Cơ thể cô cũng nóng ran lên.

Bầu không khí mập mờ đang nóng dần.

Cả hai đều vô thức xích lại gần nhau, có chút ý loạn tình mê.

“Ha ha ha..."

Bên ngoài vang lên một tràng cười sảng khoái.

Nó khiến Ôn Ngọc Hoa vốn đang có chút quên mình lập tức tìm lại được lý trí.

Nơi này thật sự không thích hợp để làm gì đó.

Thế là, Ôn Ngọc Hoa đặt hai tay lên cơ bắp ng-ực rắn chắc của Vân Nghị, nhỏ giọng nói bên tai anh:

“Em vừa mới đi cùng bố mẹ qua đây.

Anh vừa nãy chỉ nhìn thấy mỗi em, không thấy họ đâu, nên đã nhốt họ cùng chiến hữu của anh ở ngoài cửa rồi."

“...

Hả!?!?"

Vân Nghị nghe vậy thì giật mình kinh hãi.

Đầu tiên anh trợn tròn mắt vì kinh ngạc, sau đó vội vàng buông Ôn Ngọc Hoa ra, giúp cô chỉnh đốn lại quần áo.

Trời đất ơi, anh vừa làm cái chuyện ngốc nghếch gì thế này?

Đôi mắt to kia của anh là mắt cá vàng sao?

Ôn Đường và An Tiểu Hoa là hai người sống sờ sờ như thế, anh vậy mà lại không nhìn thấy?!!

Vân Nghị sợ hãi đến mức mọi sự xao động đều tan biến sạch sành sanh.

Anh muốn giúp Ôn Ngọc Hoa sửa sang lại, chỉ là thời gian anh và Ôn Ngọc Hoa ở bên nhau không nhiều.

Bình thường khi ở cạnh nhau họ cũng khá kiềm chế, không thân mật đến mức này.

Lần đầu tiên giúp Ôn Ngọc Hoa chỉnh quần áo, Vân Nghị có chút lúng túng không biết nên đặt tay vào đâu trước.

Phải làm thế nào đây?

Anh cứ thế chạm vào, liệu có trông giống lưu manh hơn không?

Cứu mạng!!

Anh thật sự không phải hạng người hạ lưu mà!

Ôn Ngọc Hoa thấy Vân Nghị căng thẳng đến mức tóc dựng cả lên thì bật cười, không còn căng thẳng nữa.

“Hì hì, quân phục của anh cũng hơi nhăn rồi kìa."

Ôn Ngọc Hoa vừa nói vừa ra tay, vỗ nhẹ cho phẳng những nếp nhăn trên áo Vân Nghị.

Lần này, cảm nhận được sự tiếp cận của Ôn Ngọc Hoa, lòng Vân Nghị không còn dám d.a.o động gì nữa.

Đã mù quáng đến mức nhốt cả bố vợ và mẹ vợ ngoài cửa, anh nào còn dám làm càn thêm?

Luống cuống tay chân chỉnh đốn xong quần áo, Vân Nghị đội lại mũ quân đội chỉnh tề, định bụng sẽ ra nghênh đón Ôn Đường và An Tiểu Hoa như đón tiếp lãnh đạo lớn.

Tuy nhiên, trước khi mở cửa, Vân Nghị nhớ tới những bức thư tình và tranh vẽ “ch-ết người" trên bàn, vội vàng chạy qua dọn dẹp, định giấu đi trước.

Chỉ là ký túc xá này là phòng nhiều người, chỗ thuộc về Vân Nghị thật sự không lớn.

Không có nơi để giấu, Vân Nghị định gấp đồ lại rồi nhét vào trong lòng.

Ôn Ngọc Hoa nhanh tay hơn Vân Nghị một bước, lấy hết mấy tờ giấy đó nhét vào túi mình.

Đồ tốt thế này, Ôn Ngọc Hoa tịch thu nhé!!

Hì hì ~ Cô nhất định phải xem thử, xem thư tình Vân Nghị không dám cho cô xem có thể sến súa đến mức nào.

Lòng Ôn Ngọc Hoa không có tạp niệm, cho nên cô làm gì cũng đặc biệt thản nhiên.

Trong lòng Vân Nghị lại có suy nghĩ khác, nên anh không thể tự tại được như cô.

Nhìn bức thư đầy lời lẽ yêu đương nồng cháy bị Ôn Ngọc Hoa thu đi, còn đặt sát người, mặt Vân Nghị không kiểm soát được mà lại bắt đầu đỏ lên, nóng lên.

Trong đôi mắt đen láy của anh dường như bùng lên một ngọn lửa, khiến cả người anh càng thêm hưng phấn.

Chỉ là, thật sự không còn thời gian cho Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa ở riêng nữa.

Vân Nghị lén nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ép bản thân phải bình tĩnh.

Hai người lẳng lặng nhìn nhau một cái, Vân Nghị vội vàng gạt bỏ mọi tạp niệm, thu hồi ánh mắt, ngoan ngoãn đi mở cửa.

Để sau này vậy!!

Đợi ba năm nữa họ kết hôn, những lời xấu hổ trên giấy kia, anh có thể đích thân nói bên tai Ôn Ngọc Hoa một trăm lần mỗi ngày!!

Ngoài cửa, Dương Lâm - chiến hữu của Vân Nghị - đang giúp anh chăm sóc Ôn Đường và An Tiểu Hoa.

Tràng cười mất hứng lúc nãy chính là do cậu ta phát ra.

Có thể nói, tên nhóc này là cố ý.

Cậu ta cũng tò mò, có cơ hội hóng hớt chuyện của Vân Nghị, chắc chắn cậu ta không muốn bỏ lỡ.

Nói chuyện tào lao với Ôn Đường, mắt và tâm trí của Dương Lâm đều bay sang phía Vân Nghị.

Nếu không phải Ôn Đường bọn họ còn ở đây, Dương Lâm chắc chắn sẽ áp sát tai vào cửa để nghe kỹ xem Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa đang nói gì.

Bọn họ chắc chắn là đang làm chuyện xấu rồi?

Không làm chuyện xấu thì đóng cửa làm gì?

Bọn họ đã vào trong bao lâu rồi?

Có đến nửa tiếng không?

Vân Nghị thằng nhóc này thật bản lĩnh!

Bình thường im như hũ nút chẳng thể hiện gì, đến lúc mấu chốt, người ta lại dám kéo vợ đi ngay trước mặt bố vợ!

Đỉnh!!

Chuyện này thật sự quá đỉnh.

Làm như Vân Nghị, cho Dương Lâm thêm mười lá gan cậu ta cũng không dám.

Haiz, tiếc là Vu Tuệ không có ở đây.

Nếu cô ấy cũng ở đây thì tốt rồi.

Để cô ấy thấy được sự nồng nhiệt của Vân Nghị dành cho Ôn Ngọc Hoa, sau này cô ấy sẽ không đem mặt nóng dán m-ông lạnh của Vân Nghị nữa.

Haiz, thật sự có chút đáng tiếc...

Trong lòng lẩm bẩm một tràng, Dương Lâm càng bổ não càng hăng hái.

Ngay lúc cậu ta đang nghĩ sau này Vân Nghị sinh con trai hay con gái, Vân Nghị cuối cùng cũng mở cửa.

Cánh cửa mở ra, Dương Lâm lập tức mắt sáng rực nhìn Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa.

Thấy hai người quần áo chỉnh tề, cậu ta có chút thất vọng.

Haiz, sao lại không làm gì nhỉ?

Cơ hội tốt như thế mà!

Haiz...

Dương Lâm tiếc hận thay cho Vân Nghị!

Ngay lúc cậu ta đang “hận sắt không thành thép", cảm thấy Vân Nghị không ổn, Dương Lâm tinh mắt phát hiện ra một chi tiết nhỏ.

Oa, môi của Ôn Ngọc Hoa vậy mà cực kỳ, cực kỳ đỏ.

Đây tuyệt đối là đã hôn rồi đúng không?!

Ồ ồ ồ...

Dương Lâm reo hò trong lòng cho Vân Nghị.

Nếu không phải Ôn Đường và An Tiểu Hoa vẫn còn ở đây, Dương Lâm chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn như vậy.

Bề ngoài thì tỏ ra nghiêm túc nhưng nội tâm đã sục sôi như ấm nước sôi, Dương Lâm mặt dày bám trụ ở chỗ Vân Nghị, đòi giúp anh đưa Ôn Ngọc Hoa bọn họ đến nhà khách quân khu.

Để tiếp tục xem náo nhiệt.

“Nhiều hành lý thế này, để tôi giúp mọi người một tay.

Chú dì ngồi xe lâu như vậy chắc chắn là mệt rồi.

Đúng rồi, hôm nay nhà bếp có thịt lợn đấy.

Lát nữa chúng ta có thể cùng đi nhà bếp.

Em dâu thật đúng là có phúc ăn uống, Vân Nghị cậu phải sớm đưa em dâu qua đó đấy."

“Được rồi, tôi biết rồi.

Cậu mau về đội đi, không thì lát nữa đại đội trưởng không tìm thấy người chắc chắn sẽ mắng cậu đấy."

Vân Nghị không muốn Dương Lâm ở lại đây làm phiền họ nói chuyện nên không khách khí đuổi người.

Cái tên này mồm mép lẻo lẹp, có cậu ta ở đây, Vân Nghị đừng hòng có chút riêng tư nào.

Ôn Đường cũng không muốn Dương Lâm đi theo, bèn nói giúp Vân Nghị:

“Tiểu Nghị nói đúng đấy, cậu có việc thì mau đi làm đi, ở đây có Tiểu Nghị rồi, chúng tôi tự lo được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.