Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 214

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:15

“Mọi người nhất trí cho rằng công việc làm ăn của nhà họ Ôn chỉ ở mức bình bình.

Chút tiền đó kiếm được đủ để chữa bệnh cho Vân Nghị là may lắm rồi.

Những thiết bị phục hồi chức năng mà Vân Nghị dùng đều mua từ nước ngoài.

Những chiếc máy đó cái rẻ nhất cũng vài vạn tệ, có một bệnh nhân “đốt tiền" như Vân Nghị, nhà họ Ôn còn tích cóp được bao nhiêu tiền chứ?”

Mọi người đi dự đám cưới của Ôn Ngọc Hoa về còn từng cùng nhau cảm thán nhà họ Ôn gặp nhiều tai ương.

Kết quả bây giờ họ nhìn thấy cái gì?

Ôn Đường vậy mà mua cả xe hơi rồi!!!!

Chiếc xe này không phải cứ có tiền là mua được đâu.

Nhà máy xe hơi Hồng Kỳ sản xuất xe cung không đủ cầu, chắc chắn phải ưu tiên bán cho những khách hàng lớn.

Không phải doanh nghiệp lớn hay người thực sự giàu có thì căn bản là không xếp hàng nổi.

Nhà họ Ôn là hộ kinh doanh cá thể, nhìn cái là biết không phải doanh nghiệp nhà nước lớn.

Bây giờ họ có thể mua chiếc xe này chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ họ thực sự thực sự thực sự đã phát tài rồi!!!

Có người quan hệ khá tốt với Ôn Đường và An Tiểu Hoa, sau khi nhà họ Ôn đã ổn định chỗ ở, không nhịn được hỏi Ôn Đường:

“Làm kinh doanh thực sự kiếm tiền thế sao?

Ông mới làm có mấy năm mà đã mua được xe hơi rồi?!"

“Cũng tạm được."

Ôn Đường cười trả lời.

“Trình độ của tôi thế nào các ông đều biết rồi đấy.

Nếu tôi mà biết kiếm tiền thì ngày xưa nhà tôi cũng không khổ đến mức đó.

Nhà tôi có thể khấm khá lên thế này đều nhờ vào Ngọc Hoa cả.

Con bé đặc biệt thông minh.

Làm kinh doanh ở thủ đô thế nào đều là con bé dạy tôi đấy.

Cũng may là con bé biết kiếm tiền, nếu không Nghị t.ử bây giờ chắc chắn không thể khỏe mạnh thế này."

“Đúng vậy."

An Tiểu Hoa cũng ở bên cạnh tự hào gật đầu nói:

“Nhà chúng tôi Ngọc Hoa thực sự rất thông minh.

Mọi người vẫn chưa biết đâu, con bé học đại học bốn năm, trực tiếp lấy được mười tấm bằng tốt nghiệp cơ đấy!!"

Trong mắt Ôn Đường và An Tiểu Hoa, Ôn Ngọc Hoa thực sự chỗ nào cũng tốt.

Có hai người họ không ngừng nghỉ khen ngợi Ôn Ngọc Hoa, một đám người quen cũ nói chuyện đến cuối cùng thì chủ đề từ việc làm sao để kiếm tiền chuyển thành mọi người cùng nhau khen Ôn Ngọc Hoa lợi hại thế nào, có tiền đồ ra sao.

“Ai mà ngờ được, mấy đứa nhỏ Đổng Tuyết và Ngọc Hoa, vậy mà lúc lớn lên lại là Ngọc Hoa phát triển tốt nhất.

Đúng là lời xưa nói chẳng sai, đại nạn không ch-ết tất có hậu phúc."

“Đúng vậy.

Đời người dài lắm.

Ngọc Hoa kiểu trước khổ sau sướng thế này tốt hơn nhiều so với kiểu như Trang Thái Phượng."

Người ở khu mỏ đã quen với việc đem những đứa trẻ cùng trang lứa ra so sánh với nhau.

Sau khi khen ngợi Ôn Ngọc Hoa xong, theo thói quen họ lại nhắc đến Trang Thái Phượng và cảm thấy tiếc cho cô ta.

Hồng Hiền làm những việc ngoài mặt thực sự rất tốt.

Trang Thái Phượng không gả được cho anh ta, mọi người đều cảm thấy Trang Thái Phượng thật không có phúc phận.

“Bây giờ Tiểu Tuyết cũng sắp lấy chồng rồi.

Ba đứa chúng nó chỉ còn lại Thái Phượng là vẫn lẻ bóng, cứ...

ây... ngày xưa cô ta tốt biết bao?

Tôi cứ ngỡ cô ta phải là cô gái có tiền đồ nhất khu mỏ mình chứ.

Kết quả bây giờ cô ta sao bì được với Ngọc Hoa.

Ây, đây đều là cái số.

Cô ta hồ đồ quá."

“Ông thở dài cái gì chứ.

Người ta tâm cao khí ngạo, nhìn không trúng mấy cậu trai khu mỏ mình cũng là bình thường thôi.

Theo tôi thấy, ông cứ bảo con trai ông từ bỏ ý định đi.

Thái Phượng đã rõ rành rành là không thèm nhìn nó rồi, nó còn giày vò cái gì nữa?"

“Tôi mà nói có trọng lượng thì tôi còn phải rầu rĩ thế này sao?

Ây..."...

Nói đoạn, chủ đề lại chệch sang việc làm sao để xem mắt cho thanh niên.

Mọi người mồm năm miệng mười hiến kế, nhưng hiệu quả không tốt.

Con trai út của dì Ngưu cứ thích Trang Thái Phượng, mọi người hiến bao nhiêu chiêu dì Ngưu cũng dùng hết rồi nhưng chẳng có tác dụng gì.

Dì càng ngăn cản thì con trai lại càng kiên định.

Làm dì Ngưu rầu đến bạc cả đầu.

Vừa nãy nghe Ôn Đường và An Tiểu Hoa khen Ôn Ngọc Hoa thông minh.

Nghĩ đến thằng con trai ngốc không có tiền đồ của mình, dì không nhịn được âm thầm đưa chủ đề này ra, muốn nhờ Ôn Ngọc Hoa nghĩ cách giúp dì.

Dì Ngưu trước đây quan hệ với nhà họ Ôn khá tốt, Ôn Ngọc Hoa thấy dì rầu rĩ như vậy liền nói:

“Dì à, nếu dì tin tưởng cháu thì cứ giao Điền Toàn cho cháu đi.

Xưởng may của cháu đang tuyển người, anh ấy có thể qua đó làm việc.

Đến lúc đó, cháu bao ăn bao ở cho anh ấy, tiền anh ấy kiếm được cháu sẽ chuyển trực tiếp cho dì.

Như vậy anh ấy không gặp được Trang Thái Phượng, trong tay lại không có tiền thì cũng sẽ biết điều, bớt quậy phá thôi."

Đề nghị này của Ôn Ngọc Hoa quá tuyệt vời.

Dì Ngưu ngạc nhiên nhìn Ôn Ngọc Hoa, lo lắng hỏi:

“Thực sự có thể như vậy sao?

Việc này có làm phiền cháu quá không?

Tiểu Toàn nhà dì được dì chiều hơi quá, làm việc không bằng hai người anh của nó."

Dì Ngưu ưu tư.

“Không sao đâu ạ.

Việc ở xưởng may nhẹ nhàng hơn đào than nhiều.

Điền Toàn có thể đảm đương được.

Dì cũng không cần lo anh ấy không đi.

Đối tượng của Trang Thái Phượng ở thủ đô, Trang Thái Phượng một năm có hơn nửa năm cũng là chạy đến thủ đô.

Anh ấy có cơ hội đi chắc chắn sẽ đồng ý thôi."

Ôn Ngọc Hoa nói vậy, dì Ngưu lập tức vui mừng khôn xiết, liên tục nói tốt.

Bên này bọn họ vừa chốt xong, những gia đình khác cũng có người nhàn rỗi liền hỏi Ôn Ngọc Hoa:

“Ngọc Hoa à, xưởng của các cháu cần bao nhiêu người vậy?

Cháu gái lớn nhà dì có đi được không?"

“Đi được ạ."

Mục đích khác của Ôn Ngọc Hoa khi quay về chính là tuyển người.

Có người sẵn sàng đi theo cô làm việc thì cô đều nhận hết.

Làm việc được nửa năm, Vân Nghị đã thành công giúp Lục Hải và Vu Phong trở thành đại lý.

Bọn họ sắp dẫn theo những người lính giải ngũ xông pha vào thị trường mới, phía siêu thị của nhà họ Ôn đang rất thiếu nhân lực.

Ngoài xưởng may và siêu thị, bên mảng bán lẻ sỉ do Cổ Hiền phụ trách, Ôn Ngọc Hoa cũng chuẩn bị thêm một số người của mình vào.

Cổ Hiền hợp tác với Ôn Ngọc Hoa cũng coi như không tệ.

Nhưng anh ta là người đã quen làm đại ca, có chút thiên vị người thân.

Lúc trước có Tiết Châu trông chừng, bên anh ta thỉnh thoảng có sai sót nhưng cũng không xảy ra lỗi lớn.

Nhưng bây giờ bọn họ sắp kết hôn rồi, Ôn Ngọc Hoa liền phải cân nhắc nhiều hơn một chút.

Không phải cô nghi ngờ Tiết Châu sẽ phản bội mình.

Ôn Ngọc Hoa chỉ là thực hiện một số biện pháp phòng ngừa, tránh việc sau này xảy ra chuyện Tiết Châu kẹt giữa cô và Cổ Hiền sẽ khó xử.

Người ở khu mỏ chắc chắn rất thân thiết với Ôn Đường.

Ngày xưa làm kinh doanh mang tiếng xấu nên Ôn Đường cũng không tìm họ.

Bây giờ làm kinh doanh đã thành miếng bánh ngon, Ôn Ngọc Hoa mở lời lại càng thuận lợi hơn nhiều.

Nhưng lời mất lòng phải nói trước, cô tìm là nhân viên có thể làm việc cho cô, ai dựa vào tình xưa mà gây chuyện cho Ôn Ngọc Hoa thì cô chắc chắn sẽ không nể mặt.

“Các chú, các dì, cháu nói thẳng mong mọi người đừng giận.

Làm kinh doanh bên ngoài không nhẹ nhàng như tưởng tượng đâu, cháu phải chịu trách nhiệm với đối tác của mình nên việc tuyển người không thể qua loa được.

Ai có thể chấp nhận sự rèn luyện thì đều có thể đăng ký.

Thời gian thử việc là nửa năm, trong thời gian này lương của họ chỉ bằng một nửa nhân viên chính thức.

Sau khi vượt qua thử việc chính thức hóa thì các chế độ phúc lợi mới tăng lên được.

Ai không chấp nhận được thì chúng ta đừng lãng phí thời gian của nhau, cũng đừng vì chuyện này mà sứt mẻ tình cảm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.