Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 215
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:15
“Được được!!
Đây đều là lẽ đương nhiên thôi.
Những đứa đi ra ngoài mà không chịu làm việc t.ử tế, không biết trân trọng thì Ngọc Hoa cháu đừng khách khí, cứ trực tiếp đuổi về là được!"
Hiện tại công việc vẫn cực kỳ khó tìm.
Lúc này, do chính sách thanh niên trí thức về thành thị đã được thực hiện hơn hai năm, số người nhàn rỗi trong thành phố ngày càng nhiều.
Không phải ai cũng dám làm kinh doanh.
Rất nhiều người thực sự thà ch-ết đói chứ không làm phần t.ử xấu đầu cơ trục lợi.
Xuất phát từ sự tin tưởng đối với Ôn Đường, ở núi Phủ Lăng này không ai coi Ôn Ngọc Hoa là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Nhưng phải rời xa nhà để đến một nơi xa lạ sinh sống, ngoại trừ Điền Toàn có mục đích riêng thì những người khác vẫn còn do dự.
Họ muốn đi theo Ôn Ngọc Hoa kiếm tiền, lại sợ làm không tốt bị Ôn Ngọc Hoa trả về, nên không nhịn được vây quanh người nhà họ Ôn hỏi đông hỏi tây.
Mới đầu Ôn Ngọc Hoa còn có thể kiên nhẫn trả lời, nhưng khi cô đã nói đi nói lại một câu hỏi mười mấy lần mà vẫn có người tiếp theo không biết điều đến hỏi, cô liền mất kiên nhẫn.
Cô cũng biết mọi người vì sợ hãi mới làm vậy, cô nên trấn an họ cho tốt.
Nhưng cô lại cứ bực bội một cách vô cớ không kìm nén được.
Điều này có chút bất thường.
Nhưng Ôn Ngọc Hoa không nghĩ ra lý do tại sao tâm trạng mình lại cáu kỉnh như vậy.
Để tránh việc lời nói không hay làm người khác sợ, Ôn Ngọc Hoa giao việc tuyển người cho Đan Viêm.
Đan Viêm có thể coi là đợt người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi, chạy ra ngoài làm kinh doanh sau khi cải cách mở cửa.
Dựa vào những việc thất đức mà bố anh ta đã làm, Đan Viêm chắc chắn không có tiền đồ ở khu mỏ.
Khó khăn lắm mới có một lối thoát mới, anh ta chắc chắn phải đi thử.
Tiếc là đầu óc anh ta không bằng bố mình.
Làm kinh doanh hai năm, hôm nay lỗ mai lời, cuộc sống nhà họ Đan vẫn cứ dậm chân tại chỗ như vậy.
Vốn dĩ nếu Ôn Ngọc Hoa không về, Đan Viêm đã định gạt bỏ nguyên tắc, quên đi lời thề độc mà anh ta từng lập để đi nịnh bợ Trang Thái Phượng, học cô ta buôn bán hoa lan rồi.
Có thể lấp đầy cái bụng mới là quan trọng nhất.
Nửa năm qua Đan Viêm càng ngày càng t.h.ả.m hại, anh ta chẳng còn quản được nhiều thế nữa.
May mà Ôn Ngọc Hoa đã trở về.
Đi theo Ôn Ngọc Hoa thì có tiền đồ hơn, nịnh bợ Ôn Ngọc Hoa cũng dễ hơn là cúi đầu trước Trang Thái Phượng, thế là Đan Viêm dẫn theo các em trai em gái cùng đến đầu quân cho Ôn Ngọc Hoa.
Mấy năm không gặp, Đan Viêm đã trưởng thành hơn trước rất nhiều.
Chàng trai nổi loạn ngày nào cuối cùng cũng đã trưởng thành thành một người đàn ông tạm coi là đạt chuẩn.
Nhìn thấy Đan Viêm không bỏ rơi các em mà một mình chạy trốn, Ôn Ngọc Hoa cuối cùng chọn tha thứ cho anh ta, cho anh ta một cơ hội để làm lại cuộc đời.
Con bé út nhà họ Đan trông đầy đặn hơn hai người anh của nó không chỉ một chút.
Đan Viêm trong hoàn cảnh bố ngồi tù, mẹ bỏ chạy mà vẫn chăm sóc em gái tốt như vậy, Ôn Ngọc Hoa đã thay đổi cách nhìn về anh ta rất nhiều.
Đan Viêm cũng không làm Ôn Ngọc Hoa thất vọng.
Những việc vặt vãnh Ôn Ngọc Hoa giao cho anh ta, anh ta đều xử lý cực kỳ thỏa đáng.
Có anh ta giúp Ôn Ngọc Hoa ứng phó với người ở khu mỏ, Ôn Ngọc Hoa lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn.
Vân Nghị thấy Ôn Ngọc Hoa cuối cùng không còn thấy phiền nữa, cũng thay đổi cách nhìn về Đan Viêm rất nhiều.
Anh nhẹ nhàng bóp vai và trán giúp Ôn Ngọc Hoa, giúp cô thư giãn.
Được bao quanh bởi hơi thở thanh khiết và lạnh lùng như tùng tuyết của Vân Nghị, Ôn Ngọc Hoa - người luôn có tâm trạng không tốt từ khi trở về - cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn.
Tâm trạng đã khá hơn, Ôn Ngọc Hoa tựa vào lòng Vân Nghị, áy náy nói:
“Mấy ngày nay vất vả cho anh rồi, em không biết mình bị làm sao nữa, dạo này tính khí em cứ hay cáu gắt vô cớ."
Rất nhiều lúc Ôn Ngọc Hoa không muốn nổi giận, nhưng cô cứ không kìm nén được một cách kỳ lạ.
“Không sao đâu."
Vân Nghị nhẹ nhàng ôm Ôn Ngọc Hoa, để cô tựa vào thoải mái hơn.
“Em có thế nào anh cũng thích hết."
Bất kể Ôn Ngọc Hoa làm gì, Vân Nghị đều thấy cô như đang tỏa sáng, cực kỳ mê mẩn.
Chỉ là Ôn Ngọc Hoa vốn là người có khả năng tự kiểm soát rất mạnh, cô đột nhiên trở nên thất thường như vậy, Vân Nghị liền có chút lo lắng.
“Lát nữa chúng ta đi tìm bác sĩ Chu khám thử đi.
Có vấn đề thực sự thì cũng dễ điều trị sớm."
“Vâng."
Ôn Ngọc Hoa không hề giấu bệnh sợ thầy.
Cô cũng muốn biết mình rốt cuộc bị làm sao?
Lúc ở thủ đô cô vẫn hoàn toàn bình thường.
Sao vừa về quê một chuyến cô lại đổ bệnh rồi?
Rõ ràng Trang Thái Phượng không còn ảnh hưởng được đến cô nữa, tại sao cô lại thế này?
Ôn Ngọc Hoa nghĩ đến hàng tá khả năng.
Thậm chí cô còn chuẩn bị sẵn tâm lý rằng hào quang nữ chính vẫn còn tác dụng với mình, nếu bác sĩ Chu không tìm ra nguyên nhân thì cô sẽ lập tức về thủ đô tìm bác sĩ Tô.
Kết quả, sau khi xét nghiệm m-áu, bác sĩ Chu cười híp mắt bảo Ôn Ngọc Hoa rằng cô đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.
“Chúc mừng các cháu, Ngọc Hoa đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tuần rồi.
Cô ấy đang ở giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ, tâm trạng không ổn định một chút là hiện tượng bình thường.
Sau này cô ấy có thể còn bị nghén và buồn ngủ, đó cũng là chuyện bình thường, các cháu không cần lo lắng quá.
Sức khỏe của Ngọc Hoa không có vấn đề gì, sau này các cháu cứ dưỡng t.h.a.i bình thường là được, không cần quá lo âu đâu."
“Đây, tờ giấy chẩn đoán này các cháu cầm lấy cho kỹ.
Sau này xin nghỉ t.h.a.i sản và đi cửa hàng mua những thực phẩm dinh dưỡng không cần phiếu, các cháu sẽ dùng đến đấy."
Bác sĩ Chu đang mừng thay cho Ôn Ngọc Hoa, nhưng Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị lại sững sờ ngay tại chỗ khi nghe tin này.
Mang thai?
Ôn Ngọc Hoa vậy mà lại m.a.n.g t.h.a.i nhanh như vậy!!
Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị mới kết hôn được hơn nửa năm.
Trong thời gian phục hồi chức năng, Vân Nghị lại uống rất nhiều thu-ốc, làm kiểm tra CT vài lần.
Bọn họ hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc có con sớm như vậy.
Họ còn trẻ mà?
Ôn Ngọc Hoa vẫn chưa chuẩn bị tâm lý làm mẹ.
Hơn nữa, khi tiến hành quét CT, cơ thể sẽ tiếp nhận một lượng phơi nhiễm bức xạ nhỏ.
Mặc dù điều này không gây hại cho cơ thể Vân Nghị, nhưng để đào thải lượng bức xạ này ra khỏi cơ thể cũng cần từ 1-3 tháng.
Lần cuối Vân Nghị đi bệnh viện kiểm tra là lúc khám sức khỏe khi anh vào làm ở hải quan.
Khi đó cách hiện tại mới chỉ có nửa năm.
Mặc dù nói một cách bình thường thì đợt kiểm tra lúc đó hiện tại đã không còn ảnh hưởng gì nữa.
Nhưng chuyện con cái không phải chuyện nhỏ, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị nhìn nhau, cả hai đều vô cùng lo lắng.
“Chú Chu, Vân Nghị mới ngừng thu-ốc ba tháng trước, nửa năm trước anh ấy còn làm CT.
Bây giờ cháu m.a.n.g t.h.a.i thực sự ổn chứ ạ?"
Ôn Ngọc Hoa lo âu nhìn bác sĩ Chu hỏi:
“Chúng cháu sợ lúc này m.a.n.g t.h.a.i sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa trẻ, nên vẫn luôn có biện pháp tránh thai.
Trong trường hợp này, cháu thực sự có thể m.a.n.g t.h.a.i sao?"
Bác sĩ Chu không ngờ tình huống của Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị lại phức tạp như vậy.
Ông lại làm xét nghiệm m-áu cho Ôn Ngọc Hoa một lần nữa, rồi hỏi về biện pháp tránh t.h.a.i của cô, ông khẳng định với Ôn Ngọc Hoa:
“Cháu thực sự đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Theo báo cáo xét nghiệm m-áu thì cháu và t.h.a.i nhi đều rất khỏe mạnh.
Nếu các cháu không yên tâm thì có thể đến bệnh viện lớn làm một đợt khám t.h.a.i toàn diện.
Đến lúc đó cháu có thể biết t.h.a.i nhi phát triển có tốt thực sự hay không."
