Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 217
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:16
“Cơ thể Ôn Ngọc Hoa mỏng manh quá, bọn họ cũng sợ.”
Có “tấm bùa hộ mệnh" em bé này, Ôn Ngọc Hoa không còn sợ những cuộc trò chuyện gượng gạo nữa.
Với tất cả những ai cô không có hứng thú tiếp đãi, chỉ cần dùng tuyệt chiêu đi ngủ là mọi người xung quanh cô sẽ lập tức im bặt.
Chuyện này thực sự rất thú vị, sau khi Vân Nghị về nhà, Ôn Ngọc Hoa liền coi đó như chuyện lạ kể cho Vân Nghị nghe.
Vân Nghị là một thính giả tuyệt vời, anh rất biết cách phụ họa, nhờ có anh phụ họa mà Ôn Ngọc Hoa càng nói càng nhiều, càng cười càng vui.
Thỉnh thoảng điểm cười của Ôn Ngọc Hoa thực sự rất thấp, rất kỳ quặc.
Ví dụ như lúc này.
Khi Vân Nghị áp tai vào bụng cô, lớn tiếng khen ngợi đứa bé làm tốt lắm, bảo bé tiếp tục phát huy, Ôn Ngọc Hoa nghĩ đến việc bé con chẳng hiểu gì cả liền cười gập cả người.
Ôn Ngọc Hoa bụng đã to rồi, Vân Nghị sợ cô ngã liền vội vàng đứng dậy đỡ lấy người.
Vân Nghị rất thích dính lấy Ôn Ngọc Hoa.
Chỉ cần anh ở bên cạnh Ôn Ngọc Hoa là anh nhất định sẽ giống như một miếng bánh tổ nhỏ bám c.h.ặ.t lấy cô.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, đỡ người đến cuối cùng Vân Nghị ôm nửa người Ôn Ngọc Hoa kéo cô vào lòng mình.
“Bảo bối hôm nay biểu hiện tốt lắm.
Đợi con ra đời bố sẽ thưởng cho con cưỡi ngựa gỗ, còn có..."
Lời chưa nói hết, Vân Nghị phát hiện tay Ôn Ngọc Hoa đã thò vào túi quần anh, lôi ra mấy tờ giấy và đang định xem, lập tức sợ tới mức im bặt, không dám nói tiếp nữa.
Mấy tờ giấy mà Ôn Ngọc Hoa lôi ra từ túi quần Vân Nghị là một bản cam kết phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, một biên lai thu tiền và một đơn thu-ốc giảm viêm, giảm đau.
Vốn dĩ Vân Nghị định sau khi làm phẫu thuật xong sẽ vứt chúng đi luôn.
Nhưng nghĩ đến việc chuyện này không giấu được cả đời nên anh đ.á.n.h liều mang chúng về nhà.
Lúc cất anh nơm nớp lo sợ giấu chúng tận dưới đáy túi quần vì sợ Ôn Ngọc Hoa phát hiện.
Bình thường quần áo trong nhà đều do Vân Nghị dọn dẹp.
Anh định lén lút đem chiếc quần “có nội dung" này “vô tình" vứt vào chậu nước giặt sạch là chuyện này có thể trôi qua một cách thần không biết quỷ không hay.
Sau này Ôn Ngọc Hoa có biết từ bác sĩ hay nơi nào khác chuyện anh đã thắt ống dẫn tinh thì anh cũng có thể dùng lý do đơn thu-ốc bị giặt hỏng mà lấp l-iếm qua chuyện.
Vân Nghị tính toán rất hay, anh thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý mấy ngày này giả vờ như không có chuyện gì để không cho Ôn Ngọc Hoa phát hiện mình đã làm một tiểu phẫu.
Nhưng ngoài ý muốn đến quá bất ngờ.
Lúc Vân Nghị chưa chuẩn bị xong thì Ôn Ngọc Hoa đã phát hiện ra bí mật nhỏ mà anh che giấu.
“Cái đó, bà xã, em giận rồi sao?"
Vân Nghị cẩn thận ôm c.h.ặ.t Ôn Ngọc Hoa, tội nghiệp nói:
“Anh biết lỗi rồi, em đừng giận có được không?
Bà xã ~ Bà xã ~"
Dáng vẻ làm nũng của Vân Nghị đúng là Ôn Ngọc Hoa không chống đỡ nổi.
Đối với sự tự ý quyết định của Vân Nghị, Ôn Ngọc Hoa vốn dĩ là cảm động nhiều hơn là tức giận, bị Vân Nghị dỗ dành dịu dàng như vậy, chút không vui trong lòng Ôn Ngọc Hoa liền hoàn toàn tan thành mây khói.
“Ai làm phẫu thuật cho anh?
Bác sĩ nói sao?
Với thể trạng hiện tại của anh có thể chịu đựng được loại phẫu thuật này không?"
Đây mới là vấn đề Ôn Ngọc Hoa quan tâm.
Nếu không phải Vân Nghị từng bị thương nặng, việc Vân Nghị có thể chủ động đi thắt ống dẫn tinh sau khi Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn sẽ làm cô vui mừng.
Hiện tại Ôn Ngọc Hoa vẫn vui, chỉ là bên cạnh niềm vui cô còn rất lo lắng cho sức khỏe của Vân Nghị.
Vân Nghị biết Ôn Ngọc Hoa lo lắng điều gì liền ngoan ngoãn nói cho cô biết:
“Là chú Võ làm phẫu thuật cho anh.
Chú ấy nói anh hồi phục rất tốt, làm tiểu phẫu này chẳng có vấn đề gì cả.
Đừng lo lắng, nhiều nhất là ba ngày là vết cắt nhỏ này có thể khép miệng."
Để chứng minh mình không nói dối, Vân Nghị vén áo lên cho Ôn Ngọc Hoa xem vết mổ của mình.
Vết mổ đó thực sự không lớn.
Nó nhìn giống như ngón tay bị xước da khi thái rau vậy, chẳng nghiêm trọng chút nào.
Vết thương nhìn không bị nhiễm trùng, Ôn Ngọc Hoa cũng có hiểu biết nhất định về phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, người làm phẫu thuật cho Vân Nghị lại là viện trưởng Võ nên Ôn Ngọc Hoa đã trút bỏ được lo âu.
“Chỉ lần này thôi, lần sau không được tái phạm.
Em không thích anh lấy danh nghĩa vì tốt cho em mà giấu em làm việc.
Lần sau anh còn dám tự ý quyết định mà giấu em nữa là em chắc chắn sẽ giận, giận lắm đấy."
Ôn Ngọc Hoa đã nghiêm túc, Vân Nghị cũng không dám lơ là.
“Chỉ lần này thôi, anh hứa đấy."
Những chuyện khác Vân Nghị chắc chắn sẽ bàn bạc trước với Ôn Ngọc Hoa.
Lần này chủ yếu là vì Vân Nghị sợ rồi.
Anh không phải sợ Ôn Ngọc Hoa không đồng ý cho anh thắt ống dẫn tinh, mà anh sợ chuyện Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i sinh con này.
Sau khi Ôn Ngọc Hoa mang thai, để làm một ông bố bỉm sữa đạt chuẩn, Vân Nghị đã không ngừng bổ sung kiến thức về bảo vệ sức khỏe phụ nữ và trẻ em.
Mẹ của Vân Nghị chính là qua đời vì khó sinh khi sinh ra anh, đối với việc sinh con anh vốn dĩ đã sợ hãi hơn người bình thường.
Sau khi tìm hiểu đủ mọi khó khăn khi phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sinh con, cũng như việc bệnh nhân bị tim căn bản không thích hợp mang thai, Vân Nghị càng sợ hơn.
“Anh biết em đã kh-ỏi h-ẳn rồi.
Hiện tại em và bảo bối đều rất khỏe mạnh, nhưng anh vẫn cứ thấy sợ.
Mấy ngày trước để khắc phục nỗi sợ trong lòng, anh còn đặc biệt đến cửa khoa phụ sản xem người ta sinh con.
Nhìn thấy những sản phụ đó bình an sinh hạ em bé, vốn dĩ anh đã thả lỏng hơn một chút.
Nhưng lại có một sản phụ bị băng huyết làm anh lại bị dọa sợ rồi.
Anh biết em chắc chắn sẽ không như vậy.
Nhưng anh sợ."
Vân Nghị thực sự sợ.
Khi nói những lời này anh không chỉ có giọng nói hơi nghẹn ngào mà Ôn Ngọc Hoa còn có thể cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy nhẹ.
Có lẽ Vân Nghị đã kìm nén rất lâu rồi.
Từ khoảnh khắc Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i là anh đã căng thẳng.
Khi ngày dự sinh đến gần, nhìn bụng Ôn Ngọc Hoa to lên từng ngày là trong lòng Vân Nghị càng hoảng.
Đa số đàn ông đều không có nỗi lo này như Vân Nghị.
Họ cơ bản chỉ cần nhận thức được vợ mình là bà bầu, có thể nhường nhịn vợ trong những lúc bình thường là đã được coi là người đàn ông tốt rồi.
Những vấn đề như khó sinh bọn họ chẳng thèm lo lắng.
Có thể nhớ được ngày dự sinh của vợ và kịp thời đưa người đến bệnh viện đã là không nhiều.
Nỗi lo này của Vân Nghị trong mắt nhiều người đàn ông là dư thừa.
Đa số đàn ông cảm thấy phụ nữ sinh ra là biết đẻ con.
Họ với tư cách là đàn ông chỉ cần biết kiếm tiền nuôi gia đình thật tốt là được rồi.
Vân Nghị không nghe thấy ai nói về tâm sự này, anh biết Ôn Ngọc Hoa cũng rất căng thẳng nên không muốn làm ảnh hưởng đến cô.
Sự lo âu tận đáy lòng anh liền không thể nói với Ôn Ngọc Hoa được.
