Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 216
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:16
“Hơn nữa xét từ góc độ y học, việc dùng các đồ dùng kế hoạch hóa mà tránh t.h.a.i không thành công cũng có thể xảy ra.
Mặc dù đây là sự kiện xác suất nhỏ, nhưng cháu và Vân Nghị đã tạo ra biết bao kỳ tích rồi, bây giờ các cháu lại gặp kỳ tích một lần nữa thì cũng chẳng có gì lạ.
Yên tâm đi, hai đứa bây giờ đều rất khỏe mạnh, em bé của các cháu chắc chắn cũng không sao đâu."
Lời của bác sĩ Chu an ủi Ôn Ngọc Hoa được một chút.
Nhưng nếu không khám t.h.a.i triệt để thì Ôn Ngọc Hoa vẫn không thể yên tâm.
Ngay trong ngày đám cưới của Đổng Tuyết kết thúc, cả nhà họ đã lái xe không ngừng nghỉ quay về thủ đô.
Những nhân viên sắp đến thủ đô làm việc được giao cho Đan Viêm phụ trách.
Vân Nghị đưa cho anh ta một khoản tiền, bảo anh ta mua vé xe cho mọi người, rồi không còn rảnh để quản chuyện bên này nữa.
Bọn họ đều đang lo lắng cho đứa trẻ trong bụng Ôn Ngọc Hoa, muốn biết nó có thực sự ổn không?
Về đến thủ đô trong tâm trạng thấp thỏm, tìm bác sĩ Tô bắt mạch, nghe bác sĩ Tô nói Ôn Ngọc Hoa mẹ tròn con vuông, lúc đó họ mới hoàn toàn yên tâm.
Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.
Nếu vì vết thương của Vân Nghị mà khiến đứa trẻ trong bụng Ôn Ngọc Hoa có chuyện gì không hay, Vân Nghị chắc chắn sẽ tự trách đến ch-ết mất.
Sau khi lấy lại tinh thần, không còn lo lắng sợ hãi nữa, Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa mới cảm thấy căng thẳng một cách muộn màng.
Thật không thể tin nổi.
Họ mới ngoài hai mươi tuổi mà vậy mà đã sắp làm cha mẹ rồi.
Ôn Ngọc Hoa còn không thích ứng bằng Vân Nghị.
Cô sợ mình không làm tốt vai trò người mẹ nên luôn muốn có con muộn một chút.
Ai ngờ kế hoạch không theo kịp biến hóa, cô mới hai mươi tư tuổi vậy mà đã có rồi!
Theo kế hoạch ban đầu của Ôn Ngọc Hoa thì lúc này cô thậm chí còn chưa kết hôn cơ.
Kết quả bây giờ chồng con vậy mà đều có đủ cả rồi!
Ồ đúng rồi, bác sĩ Tô còn nói Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i một bé trai.
Chuyện này đối với nhà người khác chắc chắn là tin tốt.
Nhưng ở nhà họ Ôn, đặc biệt là với Vân Nghị, anh lại có chút tiếc nuối.
Ôn Ngọc Hoa trước đây đã nói cô chỉ sinh một lần.
Đứa bé này là con trai, Vân Nghị không nuôi được một cô con gái xinh xắn thì đúng là cực kỳ đáng tiếc.
Anh thực sự rất muốn có một em bé nhỏ giống hệt Ôn Ngọc Hoa để mỗi ngày đều ôm trong lòng cưng nựng, yêu thương.
Tiếc là Ôn Ngọc Hoa m.a.n.g t.h.a.i con trai.
Cô con gái bảo bối trong ảo tưởng không còn nữa, Vân Nghị hụt hẫng một chút.
Nhưng rất nhanh sau đó anh lại vui vẻ trở lại.
Năm nay anh hai mươi hai tuổi, nuôi con đến mười tám tuổi, tiễn nó đi học đại học thì con cái sẽ không thể ở nhà làm bóng đèn nữa rồi.
Lúc đó Vân Nghị mới bốn mươi tuổi, chính là lúc đàn ông phong độ nhất, có thể cùng Ôn Ngọc Hoa muốn làm gì thì làm.
Bây giờ Ôn Đường và An Tiểu Hoa cũng còn khỏe mạnh, có thể giúp họ trông con, đứa trẻ này đến sớm một chút cũng coi như khá tốt.
Anh nghĩ vậy và cũng nói như vậy với Ôn Ngọc Hoa.
Ôn Ngọc Hoa nghe xong thấy lời Vân Nghị nói rất có lý, kỳ lạ là cô cũng không còn căng thẳng nữa.
Có Ôn Đường và An Tiểu Hoa ở đây cô sợ gì chứ?
Cùng lắm thì cô làm “chưởng quầy rảnh tay", giao em bé cho An Tiểu Hoa trông.
Dù sao họ cũng ở cùng nhau, không phân gia.
An Tiểu Hoa cực kỳ sẵn lòng trông con giúp Ôn Ngọc Hoa.
Từ khoảnh khắc xác định Ôn Ngọc Hoa mang thai, bà đã vui mừng khôn xiết.
Cuối cùng bà cũng sắp được làm bà ngoại rồi!!!
An Tiểu Hoa hớn hở chuẩn bị cùng Ôn Đường chào đón sinh mạng mới.
Vấn đề mà Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị lo lắng cũng làm An Tiểu Hoa sợ thót tim.
May mà bây giờ nhà họ Ôn có tiền rồi.
Cứ cho là đứa trẻ này giống Ôn Ngọc Hoa hồi nhỏ cũng bị bệnh tim thì họ cũng có thể lập tức đưa nó ra nước ngoài để nhận được sự điều trị tốt nhất.
Có tiền trong túi thì lòng không hoảng.
An Tiểu Hoa cứ hớn hở chuẩn bị cùng Ôn Đường gia nhập đội ngũ trông cháu.
Xe đẩy em bé, giường em bé, sữa bột, tã giấy, còn cả bình sữa, đồ chơi nhỏ, tất cả đều được mua về.
Để sau này con cái trong nhà có quần áo mặc, Ôn Ngọc Hoa còn thêm một dây chuyền sản xuất đồ trẻ em vào xưởng may mới mở để sản xuất quần áo trẻ em.
Thật bất ngờ, Đan Viêm lại là một nhà thiết kế đồ trẻ em khá tốt.
Trong sáu năm nuôi nấng các em, người mà trước đây dầu đổ cũng chẳng buồn dựng vậy mà bây giờ giặt giũ nấu cơm trông trẻ cái gì cũng tinh thông.
Có kinh nghiệm may quần áo cho em gái, lại biết vẽ tranh nên Đan Viêm làm nhà thiết kế đồ trẻ em rất ổn.
Lương nhà thiết kế cao hơn công nhân bình thường.
Ôn Ngọc Hoa có thể gạt bỏ hiềm khích cũ mà trọng dụng Đan Viêm như vậy, Đan Viêm liền cảm động thề độc rằng nhất định sẽ cả đời đi theo Ôn Ngọc Hoa làm việc thật tốt.
Có anh ta giúp Ôn Ngọc Hoa trông coi ở xưởng mới nên Ôn Ngọc Hoa cũng khá thảnh thơi.
Nhắc mới nhớ, đứa trẻ trong bụng Ôn Ngọc Hoa thực sự rất ngoan.
Ngoại trừ lúc Ôn Ngọc Hoa chưa biết mình m.a.n.g t.h.a.i đã làm ảnh hưởng đến cô khiến cô cáu gắt vài ngày, sau đó bé đã được bác sĩ Tô điều hòa ổn thỏa.
Có bác sĩ Tô giúp Ôn Ngọc Hoa dưỡng thai, Ôn Ngọc Hoa từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến khi sinh nở đều không bị nghén hay phù nề.
Biểu hiện lớn nhất khi m.a.n.g t.h.a.i của Ôn Ngọc Hoa chính là thèm ngủ.
Sau khi m.a.n.g t.h.a.i được sáu tháng, mỗi ngày Ôn Ngọc Hoa nhất định phải ngủ đủ mười hai tiếng.
Nếu không cô sẽ thấy mệt mỏi, còn thường xuyên ngủ quên mất dạng bất cứ lúc nào khi chưa ngủ đủ giấc.
Để Ôn Ngọc Hoa mỗi ngày đều có thời gian ngủ trưa, Vân Nghị đã thuê một phòng ký túc xá đơn ở đơn vị của Ôn Ngọc Hoa để cô ngủ.
Mỗi ngày Vân Nghị đều đạp xe đưa đón Ôn Ngọc Hoa đi làm.
Vào giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ của Ôn Ngọc Hoa, khi cô không tiện nhảy lên xuống xe hoặc lúc thời tiết xấu, Vân Nghị còn lái xe hơi đưa Ôn Ngọc Hoa đi làm.
Ở thời đại mà xe đạp vẫn là phương tiện giao thông phổ biến này, sở hữu một chiếc xe Phượng Hoàng 28 mới toanh đã đủ khiến người ta ngưỡng mộ rồi.
Sự chấn động mà việc Vân Nghị lái xe hơi đưa Ôn Ngọc Hoa đi làm gây ra chẳng kém gì lúc họ lái xe về khu mỏ là bao.
Lúc Ôn Ngọc Hoa vào làm, những đồng nghiệp thạo tin thấp thoáng biết nhà Ôn Ngọc Hoa làm kinh doanh khá có tiền.
Nhưng gia cảnh mọi người cũng không tệ nên không có cảm giác gì đặc biệt.
Địa vị xã hội của người làm kinh doanh chỉ có vậy, họ thực sự chẳng ngưỡng mộ Ôn Ngọc Hoa.
Nhưng đó là chuyện trước kia, sau khi thấy nhà Ôn Ngọc Hoa có cả xe hơi riêng, đồng nghiệp của Ôn Ngọc Hoa đều đứng ngồi không yên!!
Đó là xe hơi đấy!!
Ai mà chẳng muốn?!
Những người có ý định học Ôn Ngọc Hoa làm kinh doanh bỗng chốc đều trở nên nhiệt tình lạ thường.
Ôn Ngọc Hoa không thích bị hỏi đông hỏi tây, khi cô đã nói những gì có thể nói mà vẫn có người không biết chừng mực cứ bám lấy cô bắt cô nói chi tiết hơn, cô liền ôm bụng ngáp một cái rồi ngủ quên mất dạng.
Mới đầu Ôn Ngọc Hoa ngủ quên như vậy, mọi người còn tưởng cô bị bệnh ngất xỉu, thực sự là hú hồn một phen.
Đợi đến khi đưa Ôn Ngọc Hoa vào bệnh viện bác sĩ nói cô mệt quá nên ngủ thiếp đi, mọi người mới yên tâm.
Đồng thời sau khi biết Ôn Ngọc Hoa không được để mệt mỏi, những kẻ cứ bám lấy cô cũng đều biết điều mà rời đi.
