Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 219

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:16

“Tháng Tư là mùa không nóng không lạnh, ở cữ lúc này coi như khá thoải mái.

Bé con Ôn Vân An lúc ở trong bụng Ôn Ngọc Hoa cực kỳ thích ngủ.

Nhưng khi bé thành công đến với thế giới này bé lại rất năng động.

Ngoại trừ thời gian ngủ cố định mỗi ngày, vào lúc bé tỉnh táo bé đều cần có người ở bên cạnh.”

Người đó không nhất thiết phải là Ôn Ngọc Hoa.

Nhưng Ôn Ngọc Hoa nhất định không được ở quá xa bé, nếu không bé sẽ khóc, khóc oa oa.

Đứa nhỏ này thực sự rất giỏi khóc.

Lúc ở phòng sinh tiếng khóc của bé đã cực kỳ làm người ta tỉnh táo.

Bây giờ về đến nhà họ Ôn tiếng khóc của bé cũng chẳng nhỏ đi chút nào.

Cùng với việc lớn lên từng ngày, tiếng khóc của cậu nhóc càng ngày càng vang dội.

May mà nhà họ Ôn chăm sóc tốt nên Ôn Vân An rất ít khi khóc, cũng không phải kiểu trẻ quấy đêm làm người ta không chịu nổi.

Người nhà họ Ôn và hàng xóm xung quanh vẫn có thể ngủ ngon giấc.

Có điều, tiền đề để mọi người ngủ say chính là Vân Nghị ngủ không ngon.

Mỗi đêm Vân Nghị đều phải thức dậy từ ba đến bốn lần để cho cậu nhóc ăn sữa và thay tã.

Ôn Vân An có chút kén ăn.

So với sữa bột bé thích sữa mẹ của Ôn Ngọc Hoa hơn.

Nhưng vì bữa ăn đầu tiên trong đời bé là sữa bò Lan Lân, nên vào lúc bé đói lả mà Vân Nghị tuyệt đối không chịu đ.á.n.h thức Ôn Ngọc Hoa dậy cho bé b.ú đêm thì cậu nhóc cũng chỉ có thể tủi thân uống sữa bột.

Mỗi lần trong tình huống Vân Nghị chọc bé không vui như vậy là bé sẽ đi ngoài.

Đi ngoài đúng nghĩa luôn.

Thối đến mức Vân Nghị chỉ muốn bế bé ra thật xa một chút để tránh làm ám mùi sang Ôn Ngọc Hoa.

Ôn Ngọc Hoa lúc đầu thực sự bị thối làm tỉnh giấc vài lần.

Nhưng thời gian lâu dần cô đã quen với cái sở thích quái đản này của “cục thối" nhà mình nên cô dần dần không để ý nữa.

Có Vân Nghị ở đó nên đêm nào Ôn Ngọc Hoa cũng ngủ rất ngon.

Cô có thể ngủ một giấc đến sáng.

Sau đó ban ngày khi Vân Nghị đi làm cô mới tiếp quản trọng trách chăm sóc em bé.

Lúc này Ôn Vân An mới có thể uống được loại sữa mẹ mà bé thích nhất.

Sữa của Ôn Ngọc Hoa không quá dồi dào.

Có lẽ vì mười tám năm trước sức khỏe cô không tốt nên sữa của cô rất ít.

Ôn Vân An lại háu ăn, ăn rất nhiều nên sữa của Ôn Ngọc Hoa không đủ cho bé ăn.

May mà nhà họ Ôn chuẩn bị đầy đủ, trước khi Ôn Vân An chào đời họ đã mua rất nhiều sữa bột nhập khẩu.

Ôn Vân An sẽ không bị đói.

Ôn Vân An ăn tốt nên bé thay đổi theo từng ngày, phát triển cực kỳ tốt.

Chưa đầy một tuần lễ, “con khỉ đỏ" nhăn nheo lúc mới sinh đã biến thành một cậu nhóc trắng trẻo mập mạp.

Bố mẹ Ôn Vân An và ông bà ngoại đều ưa nhìn nên bé cũng rất xinh xắn.

Đôi mắt to tròn chớp chớp của bé cực kỳ thu hút người khác.

Mỗi khi được bé vui vẻ nhìn chăm chú là Vân Nghị cho dù có bị bé tè dầm lên người cũng hoàn toàn không giận nổi.

Có những lúc Vân Nghị bị tè dầm lên người thậm chí còn rất vui.

Anh cảm thấy đây là con trai thích anh, đang chào hỏi anh một cách vui vẻ nên mới lần nào cũng tè lên người anh.

Nhưng Ôn Ngọc Hoa nghe Vân Nghị nói vậy một cách hạnh phúc thì bao giờ cũng chỉ mỉm cười không nói gì.

Hiếm khi được hồ đồ, vì hạnh phúc của gia đình này Ôn Ngọc Hoa ngọt ngào hôn Vân Nghị một cái, nói anh đúng là rất tốt, rất thu hút người khác.

Đặc biệt là thu hút cô, cô thích kiểu người vững chãi như Vân Nghị.

Vân Nghị làm sao chịu nổi lời ngon tiếng ngọt của Ôn Ngọc Hoa?!

Gần như ngay lập tức anh đã chìm đắm trong sự dịu dàng, làm một ông bố bỉm sữa hạnh phúc.

Bé con Ôn Vân An cũng coi như có lương tâm, sau khi Vân Nghị không quản ngại vất vả chăm sóc bé một tháng trời, cuối cùng bé đã hiểu được cái tốt của Vân Nghị.

Không còn vẽ bản đồ lên người Vân Nghị nữa, cũng không cố ý đi ngoài lên người Vân Nghị.

Lần này, sinh linh nhỏ bé đã quen với sự bầu bạn của Vân Nghị, mỗi ngày đều dùng nụ cười chân thành, rạng rỡ nhất để đón Vân Nghị trở về.

Thỉnh thoảng Vân Nghị tăng ca về muộn là bé sẽ sốt ruột nhìn đông nhìn tây, cứ tìm kiếm bóng dáng Vân Nghị trong nhà suốt.

Mới đầu mọi người đều không nghĩ em bé mới một tháng tuổi có thể nhận biết người và nhớ được Vân Nghị.

Lúc Ôn Vân An sốt ruột đạp chân, đảo mắt nhìn quanh, Ôn Ngọc Hoa còn tưởng bé đói.

Cho bé b.ú sữa nhưng bé không b.ú được mấy cái lại bắt đầu ê a, cô liền tưởng bé lớn rồi muốn ra ngoài xem phong cảnh.

Ôn Đường và An Tiểu Hoa bế bé kiên nhẫn dỗ dành cũng không làm Ôn Vân An yên tĩnh lại được.

Lúc này Ôn Ngọc Hoa mới nhận ra Ôn Vân An không phải đói cũng không phải muốn ra ngoài, mà bé đang không vui.

Nhưng Ôn Ngọc Hoa không biết tại sao lại như vậy.

Cho đến khi Vân Nghị trở về, Ôn Ngọc Hoa thấy Ôn Vân An dễ dàng được Vân Nghị dỗ dành.

Lại thấy cậu nhóc đến sữa mẹ cũng không thèm b.ú mà cứ bám lấy lòng Vân Nghị uống sữa bột, cô mới hiểu ra cậu nhóc vừa rồi không vui là vì không tìm thấy Vân Nghị ở nhà.

Phát hiện này làm Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị đều rất ngạc nhiên và vui mừng.

Sợ Ôn Ngọc Hoa đi làm cậu nhóc cũng sẽ giống như tìm Vân Nghị mà cứ sốt ruột tìm kiếm Ôn Ngọc Hoa trong nhà.

Sau khi hết thời gian ở cữ, Ôn Ngọc Hoa đã có ý thức giảm thời gian cô ở bên cạnh Ôn Vân An xuống, để bé thích nghi với cuộc sống ban ngày bố mẹ đều đi làm, chỉ có buổi tối hai người mới có thể ở bên cạnh bé.

Ôn Vân An lúc đầu đúng như Ôn Ngọc Hoa tưởng tượng là cực kỳ không thích nghi.

Bé là một em bé bám người.

Không có Ôn Ngọc Hoa ở bên cạnh bé sẽ cực kỳ bất an.

Lần đầu tiên không tìm thấy Ôn Ngọc Hoa vào ban ngày, cậu nhóc khóc nấc cả lên, tức giận đến mức cả sữa bột cũng không thèm uống.

Mãi cho đến trưa Ôn Ngọc Hoa về nhà bé mới uống sữa bột trong lòng Ôn Ngọc Hoa.

Sau chuyện đó, bé trở nên bám người hơn trước nhiều.

Chỉ cần bé tỉnh táo là bé sẽ dùng mắt tìm kiếm bóng dáng Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị, không tìm thấy người là bé sẽ dỗi.

Lúc đầu thấy cậu nhóc khóc đáng thương như vậy An Tiểu Hoa suýt nữa thì bế bé đi tìm Ôn Ngọc Hoa rồi.

Nhưng Ôn Đường đã kịp thời ngăn lại.

“Cửa ải này kiểu gì cũng phải vượt qua thôi.

Bà đừng có mềm lòng quá.

Ngọc Hoa không phải là phụ nữ nội trợ, con bé không thể không làm gì mà cứ ở nhà chăm con suốt được.

Trẻ con là giỏi nhìn mặt đoán ý nhất, An An nhà mình thông minh như vậy chắc chắn là bà càng quan tâm nó càng khóc đấy.

Bà thả lỏng chút đi, dẫn nó xem tivi, xem hoa, nó bị chuyển dời sự chú ý thì cũng sẽ ổn thôi."

Lời này của Ôn Đường nói rất có lý.

Ôn Ngọc Hoa thực sự không thể cứ ở nhà trông con suốt được, An Tiểu Hoa đành phải lờ đi tiếng khóc của Ôn Vân An, cố gắng dỗ dành bé vui vẻ.

Ôn Vân An là một đứa trẻ bướng bỉnh, lúc đầu An Tiểu Hoa không thèm để ý đến bé, còn cố ý đoán sai ý bé là nhất quyết không đưa bé đi tìm bố mẹ, bé đã nổi giận.

Sau này phát hiện ra sự giận dỗi của mình chẳng có tác dụng gì, Ôn Ngọc Hoa cũng sẽ về nhà cùng Vân Nghị khi Vân Nghị tan làm, bé dần dần cũng thích nghi.

Không thích nghi cũng chẳng còn cách nào khác.

Bé chỉ là một đứa trẻ b.ú sữa, ngoài ăn, ngủ, khóc ra thì bé chẳng làm được việc chính sự nào cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.