Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 220

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:16

“Ôn Ngọc Hoa vừa hết thời gian ở cữ, khi rời xa con cũng cực kỳ không thích nghi.

Đến giờ An An ăn cơm cô lại cứ muốn tìm con để cho bé b.ú.

Không tìm thấy An An cô lại lo lắng cậu nhóc kén ăn, không uống sữa bột sẽ bị gầy đi.

Mấy lần đầu về nhà thấy An An khóc đến mức ch.óp mũi và vành mắt đỏ hoe, lòng Ôn Ngọc Hoa cũng cực kỳ khó chịu.

Kỳ nghỉ t.h.a.i sản của cô có hai tháng.

Cô có thể ở bên cạnh cậu nhóc thêm một tháng nữa để bé độc lập muộn hơn một chút cũng không phải là không được.”

Nhưng cuối cùng Ôn Ngọc Hoa đã không làm vậy.

Cô không muốn để lại ấn tượng cho Ôn Vân An rằng chỉ cần bé khóc một chút, quấy một chút là có thể đạt được mục đích.

Hơn nữa Ôn Ngọc Hoa rời khỏi nhà sớm một tháng hay muộn một tháng thì về cơ bản chẳng có gì khác biệt cả.

Ôn Vân An hiện tại vẫn còn nhỏ, việc thường làm nhất mỗi ngày thực ra vẫn là ngủ.

Vì vậy sau khi khóc vài ngày, phát hiện ra mình không thể làm Ôn Ngọc Hoa quay về bằng cách khóc lóc, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị cũng đều không biến mất, cậu nhóc liền khôi phục lại sự thong dong tự tại ăn ngon ngủ kỹ của mình.

Thỉnh thoảng Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa về sớm hoặc những lúc họ nghỉ ở nhà, cậu nhóc cũng sẽ không còn bám lấy Ôn Ngọc Hoa dữ dội như trước nữa.

Bây giờ bé tự vui đùa một mình cũng thấy rất vui.

Tất nhiên là có bố mẹ cùng chơi với mình thì Ôn Vân An sẽ càng vui hơn.

Lễ đầy tháng của Ôn Vân An đúng vào ngày trước ngày Quốc tế Lao động.

Lúc đó các siêu thị, cửa hàng quần áo và nhà hàng của nhà họ Ôn đều sẽ đón một đợt cao điểm khách khứa, nên tiệc đầy tháng của bé Ôn Ngọc Hoa không tổ chức linh đình.

Chỉ có điều khi giàu đến một mức độ nhất định thì một số hoạt động xã giao không phải cứ Ôn Ngọc Hoa muốn đơn giản là có thể đơn giản được.

Thấy những người đi theo Ôn Ngọc Hoa từng người một đều phát đạt, kiếm được tiền đầy túi, những ai muốn kéo gần quan hệ với cô liền mượn cơ hội đầy tháng của Ôn Vân An để đến nhà họ Ôn tặng quà.

Tôn Kiện và Viên Vũ cũng đến.

Từ khi Tôn Kiện đi miền Nam một chuyến cùng Ôn Đường, nhà họ Tôn đã hoàn toàn phát tài.

Thấy làm kinh doanh kiếm tiền như vậy, Tôn Kiện trực tiếp nghỉ việc chính thức xuống biển kinh doanh.

Có nhà họ Ôn dẫn dắt, Tôn Kiện đi theo sau Ôn Đường húp canh cũng không bị lỗ chút nào.

Anh ta không những không lỗ mà một số người thân của nhà họ Tôn, nhà họ Viên dưới sự dẫn dắt của hai người họ cũng có một số gia nhập đội ngũ bày sạp hàng vỉa hè, kiếm được bộn tiền.

Có thể nói Tôn Kiện đã minh chứng một cách hoàn hảo cho mọi người thấy thế nào là một người làm quan cả họ được nhờ.

Có anh ta, Tăng mập và cả Cổ Hiền làm những ví dụ sống động, Ôn Ngọc Hoa muốn khiêm tốn cũng không khiêm tốn nổi.

Không thể khiêm tốn được, Ôn Ngọc Hoa hiện tại trong tay cũng có tiền, cô bắt đầu giai đoạn khởi nghiệp thứ hai của mình là đi đầu tư.

Người nào có tiềm lực, ngành kinh doanh nào kiếm tiền, Ôn Ngọc Hoa không dám nói cô nhìn chắc chắn chuẩn.

Nhưng cũng tám chín phần mười.

Chỉ cần gặp được những vụ kinh doanh chắc chắn không lỗ này là Ôn Ngọc Hoa cơ bản sẽ không từ chối.

Đầu tư dài hạn, đầu tư ngắn hạn cô đều có thể làm.

Ôn Ngọc Hoa không phải là người chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt.

Chỉ cần là có bản lĩnh thực sự, bất kể là nghiên cứu điện thoại di động đời đầu hay nghiên cứu chip máy tính, thậm chí là mở cửa hàng ăn sáng Ôn Ngọc Hoa đều có thể đầu tư.

Tiệc đầy tháng của Ôn Vân An cuối cùng lại biến thành một buổi đàm phán thương mại quy mô lớn một cách kỳ lạ.

Những đại lão tương lai đó sau khi họ phát tài và trả lời phỏng vấn của các phóng viên kinh tế tài chính đều sẽ không hẹn mà gặp đều gửi lời cảm ơn đến cô và thân mật gọi cô là “Phúc oa" (đứa trẻ mang lại phúc lành).

Ngoại trừ Ôn Ngọc Hoa thì không ai có thể biết trước tương lai.

Những người mang tâm trạng thấp thỏm đến tiệc đầy tháng của Ôn Vân An để tìm Ôn Ngọc Hoa bàn chuyện hợp tác cũng không thể đảm bảo công việc làm ăn của họ chắc chắn sẽ kiếm ra tiền.

Ở một mức độ nào đó chính là vì không chắc chắn nên họ mới chủ động tìm Ôn Ngọc Hoa làm đối tác để cô gánh vác một phần rủi ro cùng họ.

Ngoài ý nghĩa này ra, mọi người tìm đến Ôn Ngọc Hoa cũng là một kiểu đ.á.n.h giá rủi ro đơn giản nhất.

Khả năng kiếm tiền của Ôn Ngọc Hoa mọi người đều thấy rõ, tính đến thời điểm hiện tại chưa có ai thông minh hơn cô.

Những ai còn đang hoang mang không biết mình có nên tiếp tục hay không sẽ đến tìm Ôn Ngọc Hoa.

Sau đó họ sẽ thông qua phản ứng của Ôn Ngọc Hoa để phán đoán xem việc kinh doanh này của mình có đáng để tiếp tục làm hay không.

Không ai chê nhiều tiền cả, Ôn Ngọc Hoa cũng không ngoại lệ.

Việc kinh doanh kiếm ra tiền chủ động tìm đến tận cửa Ôn Ngọc Hoa chẳng có lý do gì để từ chối.

Với những chuyện mà bất kể đàm phán điều kiện thế nào Ôn Ngọc Hoa cũng không muốn nhúng tay vào thì mọi người khi muốn làm sẽ càng thận trọng hơn.

Có những người cẩn thận thậm chí sẽ trực tiếp từ bỏ kế hoạch ban đầu mà chọn con đường mới.

Ôn Ngọc Hoa đối với việc này cảm thấy rất bất lực.

Cô có nói với mọi người rằng cô không phải vạn năng.

Không phải cứ là vụ làm ăn cô không đầu tư thì chắc chắn không thể kiếm tiền.

Nhưng khi Ôn Ngọc Hoa đầu tư vào cái gì là ngành đó lại đại thắng và kiếm được bộn tiền.

Những người không tin vào chuyện kỳ lạ dần dần cũng trở nên thận trọng hơn đối với những việc Ôn Ngọc Hoa không sẵn lòng làm.

Có những người biết rõ việc kinh doanh của mình không lỗ nhưng để cầu sự yên tâm cũng sẽ đến tìm Ôn Ngọc Hoa xin hợp tác và biết điều chia cho Ôn Ngọc Hoa một phần lợi nhuận để cầu xin sự phù hộ của Thần Tài.

Ôn Ngọc Hoa không nhận thì mọi người lại nghĩ cách gửi phong bao lì xì cho Ôn Vân An với ý đồ muốn hưởng thêm chút tài khí của “Phúc oa".

Mọi người đột nhiên mê tín như vậy làm Ôn Ngọc Hoa dở khóc dở cười.

Nhưng nhận tiền của người ta thì phải giúp người ta làm việc.

Ôn Ngọc Hoa không phải hạng người chỉ nhận phong bao mà không làm việc, người khác gửi phúc khí cho con trai cô thì dù cô không hợp tác với đối phương cô cũng sẽ nhắc nhở đối phương một hai câu để họ tránh được nhiều hố sâu sau này sẽ gặp phải trong công việc.

Ôn Ngọc Hoa làm vậy chỉ là không muốn nợ nhân tình, muốn sòng phẳng với những người không quen biết đó.

Nhưng cùng với việc những người được cô nhắc nhở cũng kiếm được tiền lớn.

Danh tiếng “Bàn tay vàng" của Ôn Ngọc Hoa đã hoàn toàn được khẳng định và ngày càng vang xa.

Danh tiếng càng lớn thì người tìm đến Ôn Ngọc Hoa hợp tác càng nhiều, quà cáp và phong bao lì xì Ôn Vân An nhận được cũng càng nhiều hơn.

Trong khoảng thời gian gần hai tháng rưỡi từ khi đầy tháng đến khi được trăm ngày tuổi, nhà họ Ôn luôn cực kỳ náo nhiệt.

Mãi cho đến khi đơn vị của Ôn Ngọc Hoa bận rộn hẳn lên cô không còn rảnh để tiếp khách nữa thì những người đó mới dần dần không còn đến làm phiền Ôn Ngọc Hoa nữa.

Trẻ con lớn nhanh như thổi, Ôn Ngọc Hoa cứ thấy cô dường như mới hết thời gian ở cữ chưa bao lâu mà bé Ôn Vân An nhà cô đã biết bò rồi.

Ôn Vân An là một đứa trẻ không chịu ngồi yên, từ khi bé học được cách lật người và học bò là chiếc giường em bé nhỏ nhắn của bé đã không chứa nổi bé nữa rồi.

Mỗi ngày bé nhất định phải bò cho đến khi mệt lử mới chịu đi ngủ.

Chỉ cần năng lượng của bé chưa được tiêu hao hết hoàn toàn là buổi tối Vân Nghị phải thức chơi cùng bé đến tận đêm muộn mới thôi.

Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa ngày hôm sau đều phải đi làm nên không thể theo hầu cậu nhóc phát điên được.

Ôn Ngọc Hoa liền trải t.h.ả.m dày trong phòng để cậu nhóc tự do hoạt động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.