Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 221
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:16
“Ngặt nỗi trí tò mò của Ôn Vân An cực kỳ mạnh.
Sau khi đã khám phá hết mọi ngóc ngách trong nhà, bé đã tự mình học được cách vượt qua ngưỡng cửa để chạy ra ngoài chơi.
Bên ngoài không thích hợp cho bé bò nên Vân Nghị đã tự tay làm một chiếc xe tập đi dưới sự hướng dẫn của Ôn Ngọc Hoa để sinh linh nhỏ bé có thể tự do hoạt động.”
Cậu nhóc có thể tự mình đứng dậy đi vài bước quả nhiên lại như phát hiện ra lục địa mới, bé đắm chìm trong sự yêu thích đối với chiếc xe tập đi.
Bé đúng là kẻ nóng nảy, chưa học được cách đi đã học được cách chạy trước.
Xe tập đi có bốn chiếc bánh nhỏ, trên đầu xe còn buộc một chiếc chuông vàng xinh xắn, lúc Ôn Vân An chạy nhanh lên là chiếc xe nhỏ này sẽ kêu đinh đinh đang đang với âm thanh khá lớn.
Cực kỳ ồn ào nhưng Ôn Vân An thích.
Từ khi có chiếc xe này nhà họ Ôn có thể nói là có thêm một chiếc “đồng hồ báo thức nhỏ".
Ôn Vân An thực sự quá thích cười.
Mỗi khi tiếng chuông vang lên là bé cũng sẽ cười khà khà theo tiếng chuông.
Thấy bé vui như vậy nên Ôn Ngọc Hoa đã nhẫn nhịn tiếng chuông ồn ào đó mà không tháo nó khỏi chiếc xe của Ôn Vân An.
Ôn Vân An lúc đó chân còn yếu chưa có lực.
Bé lại đặc biệt thích chạy vội nên có một ngày bé chạy nhanh quá mà không thèm nhìn đường liền bị một viên đá nhỏ trên đường làm lật xe.
Lúc đó cậu nhóc đã ngã một cú đau điếng, làm trán bé sưng u lên một cục to, đau đến mức bé khóc oa oa.
An Tiểu Hoa ôm bé trong lòng dỗ dành rất lâu, vừa đập xuống đất vừa đập chiếc xe, nói đều là tại đất xấu, đều là tại xe sai.
Lại đem viên đá nhỏ làm vướng chân Ôn Vân An ném ra thật xa thì bé mới tủi thân ngừng khóc.
Nhưng lần này là lần đầu tiên sinh linh nhỏ bé bị thương nên thực sự là đau.
Đợi đến khi Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa tan làm về nhà, nghe thấy họ quan tâm bé là cậu nhóc lại bắt đầu khóc.
“Oa oa oa..."
Ôn Vân An khóc nấc cả lên.
Lần này bé không còn dễ dỗ như trước nữa.
Người nhà họ Ôn đều cưng chiều Ôn Vân An nên cậu nhóc này đã bị chiều thành một em bé mỏng manh.
Trẻ b.ú sữa thì chẳng cần giữ thể diện, cũng chẳng cần làm đấng nam nhi cứng cỏi giữ gìn hình tượng làm gì.
Bé bị ngã đau là nhất định phải bắt cả bố và mẹ cùng dỗ dành.
Mãi cho đến khi Vân Nghị ở ngay trước mặt bé dùng tay đập nát một viên đá nhỏ rồi thổi bay nó đi thì bé mới cuối cùng mỉm cười trở lại.
Chỉ là sau chuyện này, ngày hôm sau Ôn Vân An nói gì cũng không chịu tự mình chơi ở nhà nữa.
Bé cứ bám dính lấy Vân Nghị, nhất quyết bắt Vân Nghị phải bế bé.
Vân Nghị không bế là bé khóc.
Ôn Ngọc Hoa bế cũng chẳng có tác dụng gì.
Bất đắc dĩ Vân Nghị chỉ đành bế cậu nhóc đi làm cùng.
Đó là lần đầu tiên Vân Nghị đưa con đi làm.
Anh vốn tưởng cậu nhóc hiếu động ở văn phòng của anh sẽ không ngồi yên nổi.
Nhưng thật bất ngờ là Ôn Vân An trải qua một ngày ở đơn vị của Vân Nghị cực kỳ vui vẻ.
Với tư cách là một sinh viên tốt nghiệp Thanh Hoa vừa trẻ trung đẹp trai lại vừa rất có tiền, Vân Nghị tuyệt đối là nhân vật tiêu điểm ở hải quan.
Cho dù biết anh đã kết hôn và vợ chồng tình cảm rất tốt thì cũng có rất nhiều cô gái thích Vân Nghị.
Họ không phải muốn phá hoại gia đình Vân Nghị hay làm chuyện gì xấu xa.
Họ thích Vân Nghị đơn giản là vì sự hướng tới những điều tốt đẹp, đồng thời ảo tưởng sau này họ cũng có thể tìm được một bạch mã hoàng t.ử như Vân Nghị.
Vân Nghị bình thường rất chú ý giữ khoảng cách với người khác giới.
Những cô gái thích Vân Nghị đó nhiều nhất chỉ có thể mượn cơ hội công việc để nói với Vân Nghị một hai câu mà thôi.
Nhưng hôm nay vì Vân Nghị đưa Ôn Vân An đi làm cùng nên họ cuối cùng đã có cơ hội tiếp xúc gần gũi với Vân Nghị rồi.
Ôn Vân An chẳng quan tâm những người này là ai.
Có người cùng chơi với bé là bé trực tiếp vui đến mức quên cả đau luôn.
Vân Nghị là trưởng nhóm ở hải quan nên công việc mỗi ngày đều cực kỳ bận rộn.
Anh không có cách nào ở bên cạnh Ôn Vân An suốt được, thấy có người giúp anh trông con nên anh cũng không từ chối.
Nhưng anh là người thông minh, với những ai có ý đồ không tốt với mình, không biết giữ lễ tiết và chừng mực là anh sẽ tìm cớ đuổi người ta đi.
Không để hạng người này ở bên cạnh Ôn Vân An lâu.
Tính cách Ôn Vân An khá dễ gần, những người ở bên cạnh bé đều là người tốt nên bé đã trải qua một ngày này cùng Vân Nghị cực kỳ vui vẻ.
Ôn Vân An thực sự rất sướng.
Ngoài những cô gái xinh đẹp, bên cạnh bé còn có một đám thanh niên.
Những người này là cấp dưới của Vân Nghị.
Họ đã cùng Vân Nghị bắt được rất nhiều tội phạm buôn lậu nên cực kỳ sùng bái Vân Nghị và cũng cực kỳ sợ Vân Nghị.
Nhìn thấy em bé dễ thương có nét giống hệt sếp nhà mình là mọi người liền nổi m-áu nghịch ngợm, đều muốn đến trêu ghẹo một chút.
Đám thanh niên trêu trẻ con chơi thì chẳng có chừng mực gì cả.
Họ hận không thể cứ tung Ôn Vân An lên cao làm “phi nhân" trên không suốt.
Các cô gái thấy họ vô tâm như vậy liền nghiêm nghị nhìn chằm chằm họ, không cho phép những người này làm loạn.
Thỉnh thoảng có ai đó có thể đột phá được hàng phòng ngự của các cô gái mà tung Ôn Vân An lên cao một chút là sẽ làm tất cả đám thanh niên cùng nhau cười ha ha vui vẻ.
Ôn Vân An cũng đang vui vẻ cùng mọi người.
Bé là một đứa trẻ có lá gan siêu lớn.
Lúc ở nhà Vân Nghị và Ôn Đường cũng hay tung bé lên chơi như vậy.
Với trò chơi nhỏ kiểu này bé chẳng sợ chút nào cả.
Nhưng bé không sợ mà các cô gái lại sợ.
Ôn Vân An còn chưa tròn một tuổi, xương cốt của đứa trẻ nhỏ như vậy mềm yếu vô cùng.
Chuyện này mà ngã một cái thì tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Động tác của đám thanh niên này nguy hiểm như vậy mà chẳng những không thấy lo lắng lại còn cười khà khà một cách thản nhiên.
Các cô gái tức quá liền xông lên véo người.
“Các anh thiếu tim thiếu phổi à?
An An nhỏ như vậy nhỡ bị ngã thì ai đền nổi?!"
“Một lũ mãng phu!!"
“Tôi đền!"
“Nói nhảm!
Có cái thá gì đâu mà anh đòi đền?!"...
Các cô gái tức không nhẹ, đám thanh niên thấy vậy cũng không dám nghịch ngợm nữa.
Vừa xin lỗi họ vừa cường điệu che chỗ bị véo mà kêu đau.
Trước mặt các cô gái trẻ tuổi, những thanh niên chưa vợ bẩm sinh đã biết mồm mép tép nhảy rồi.
Thấy họ nhe răng trợn mắt đùa giỡn, các cô gái vẫn còn đang ngượng ngùng, tức giận thì Ôn Vân An đã lại cười khà khà vui vẻ rồi.
Điểm cười của cậu nhóc thực sự rất thấp.
Bất cứ sự vật gì bé chưa từng thấy qua đều có thể làm bé cười không dứt.
Đơn giản là dùng hai tay che mặt lại rồi tách lòng bàn tay ra từ giữa, nói một câu:
“Mèo ~" là bé có thể cười khà khà đến mức chảy cả nước miếng.
Với tư cách là một sinh linh nhỏ bé đang mọc răng, Ôn Vân An lúc này cực kỳ hay chảy nước miếng.
Trong khoảng thời gian này bé đặc biệt không được để người khác hôn lên má hay véo má.
Nếu không đống nước miếng tràn trề này của bé đến hai chiếc yếm dãi cũng chẳng đủ dùng.
