Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 98
Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:52
“Thời đại này địa vị của giáo viên vốn dĩ đã không cao, Hồ Lợi lại còn là thanh niên trí thức không được lòng người bản địa, nên cái nghề giáo viên này anh ta làm càng thêm mất địa vị.
Cũng may làm giáo viên dạy học thoải mái hơn làm việc đồng áng nhiều.
Một công việc tốn sức mà chẳng được mấy lời khen ngợi như vậy, Hồ Lợi vẫn làm rất tận tâm.”
Hơn nữa, không phải tất cả học sinh đều không ra gì.
Ví dụ như Ôn Ngọc Hoa, cô chính là một học sinh tốt khiến Hồ Lợi vô cùng ngạc nhiên trong số những bạn học chỉ biết chơi bời qua ngày.
Lúc đi học, Hồ Lợi rất quan tâm đến Ôn Ngọc Hoa.
Lần này, nghe nói Ôn Ngọc Hoa bệnh nặng và bị chia tay.
Có thời gian rảnh, anh ta liền vội vàng đến thăm bệnh.
Cố gắng chạy đến khu mỏ, còn chưa gặp được Ôn Ngọc Hoa thì đã nghe nói về chuyện cô sắp đính hôn để mượn hỷ giải hạn.
Hồ Lợi lúc đó cảm thấy tối sầm cả mặt mũi, có cảm giác mình đã đến muộn một bước.
Đến khi nhìn thấy đối tượng mới của Ôn Ngọc Hoa, phát hiện đối phương không chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, mà còn không có khí phách nam nhi, giống như một hạng ái nam ái nữ đang làm việc kim chỉ, anh ta càng thêm phẫn nộ.
Ôn Ngọc Hoa là người anh ta thầm mến từ lâu mà không dám tỏ tình.
Kết quả là, người anh ta trân trọng như vậy lại chọn một thằng nhóc như thế này làm đối tượng, anh ta thật lòng cảm thấy mình thua thật oan uổng!
Sự kém cỏi của Vân Nghị khiến Hồ Lợi không vui.
Sự bảo vệ của Ôn Ngọc Hoa dành cho Vân Nghị khiến Hồ Lợi bị tổn thương.
Anh ta nhìn Ôn Ngọc Hoa đang cực kỳ xa lạ với mình, đau đớn thốt lên:
“Bạn học Ôn nhỏ, em đừng có tự sa ngã.
Mượn hỷ không giải quyết được vấn đề gì cả, em nên điều trị bệnh cho tốt, sống cho thật tốt.”
“…
Hả???
Thầy Hồ, thầy đang nói cái gì vậy?
Em vẫn đang sống rất tốt mà.”
Ôn Ngọc Hoa đầy dấu hỏi chấm.
“Bạn học Ôn nhỏ, em không cần phải giấu tôi, chuyện của em tôi đều nghe nói cả rồi.”
Hồ Lợi bày ra dáng vẻ của giáo viên, tìm một chỗ ngồi xuống, chuẩn bị trò chuyện tâm tình với Ôn Ngọc Hoa.
Anh ta nhất định phải uốn nắn lại tư tưởng cho cô.
Mê tín dị đoan là không đúng.
“Tiểu Ôn, bệnh tật là có thể đ.á.n.h bại được, em nên có lòng tin vào bản thân mình.
Đường đời còn dài, em không nên từ bỏ hy vọng.
Em nên phấn chấn lên!
Lấy chồng không thể chữa được bệnh đâu, lấy chồng bừa bãi càng hủy hoại cả đời em.
Em…”
“Dừng.”
Ôn Ngọc Hoa bực mình cắt ngang bài “súp gà cho tâm hồn" của đối phương, cô nói không khách khí với Hồ Lợi:
“Thầy Hồ, thầy thật sự hiểu lầm rồi.
Em rất tốt, bệnh tình của em cũng rất ổn định.
Thầy thật sự không cần đặc biệt đến khai sáng cho em đâu.
Mà này, thầy xem em còn có việc, không tiếp thầy được nữa rồi.”
Đầu óc Hồ Lợi có vấn đề, Ôn Ngọc Hoa không khách sáo mà tiễn khách.
Người này vừa không phải bạn của nguyên chủ, Ôn Ngọc Hoa cũng không thân thiết gì với anh ta, lời anh ta nói không lọt tai, người lại vô lễ và hay thuyết giáo, vậy Ôn Ngọc Hoa còn tiếp anh ta làm gì nữa?
Hồ Lợi sững sờ nhìn Ôn Ngọc Hoa đang lạnh mặt.
Dù gì anh ta cũng là giáo viên của cô, trước đây anh ta đối xử tốt với cô như vậy, Ôn Ngọc Hoa có cần phải đối xử với anh ta thế này không?
Thái độ của Ôn Ngọc Hoa khiến Hồ Lợi vô cùng bị tổn thương.
Nhưng anh ta là người có tự trọng, không làm được những việc bám riết không buông.
Vì vậy, sau khi Ôn Ngọc Hoa tỏ ý không hoan nghênh mình, anh ta lập tức tức giận bỏ đi.
Lúc ra cửa, ở trước cửa nhà họ Ôn, anh ta gặp Đổng Tuyết đang vội vã chạy đến tìm Ôn Ngọc Hoa.
Trang Kiến Nghiệp phải xuống nông thôn, Đổng Tuyết là người biết sau cùng.
Vốn dĩ chuyện này không có ai thông báo cho cô cả.
Người nhà họ Đổng vẫn còn đang giận Trang Kiến Nghiệp, anh ta không cúi đầu nhận lỗi thì họ tuyệt đối không ra tay giúp đỡ.
Người nhà họ Trang thì đầu tắt mặt tối, cũng chẳng nhớ đến một người như Đổng Tuyết.
Đổng Tuyết cứ thế vô tình hay hữu ý bị cả hai nhà lãng quên.
Nhưng Trang Kiến Nghiệp vẫn nhớ đến cô.
Đứng trước viễn cảnh xuống nông thôn, Trang Kiến Nghiệp cuối cùng cũng biết sợ rồi.
Có sự chèn ép của nhà họ Ôn, nhà họ Trang căn bản không trông cậy được gì.
Bây giờ nhà họ Đổng phía sau Đổng Tuyết là hy vọng duy nhất của Trang Kiến Nghiệp.
Để có thể sớm quay về, Trang Kiến Nghiệp đã tìm cách gửi tin tức anh ta phải xuống nông thôn cho Đổng Tuyết.
Trường trung cấp của Đổng Tuyết cách khu mỏ có chút khoảng cách, tin tức truyền đến đó, rồi đợi Đổng Tuyết xin nghỉ chạy về thì đã muộn mất rồi.
Về đến nhà phát hiện người yêu đã bị tiễn đi, Đổng Tuyết lập tức phát điên.
Cô hùng hổ chạy đến nhà họ Ôn, “rầm" một cái, va mạnh vào Hồ Lợi cũng đang bừng bừng giận dữ.
“Á…”
“Á…”
Thư sinh trói gà không c.h.ặ.t như Hồ Lợi bị Đổng Tuyết có thân hình vạm vỡ đ.â.m ngã nhào xuống đất, ngã rất đau.
Lực va chạm cực mạnh của Hồ Lợi cũng khiến Đổng Tuyết lùi lại mấy bước, va vào khung cửa, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Hai người vừa “á á", vừa giận dữ nhìn chằm chằm đối phương.
“Mắt anh để dưới m-ông à?!”
Đổng Tuyết mở miệng mắng trước.
“Là cô đ.â.m tôi ngã đấy chứ!”
Hồ Lợi thư sinh nén giận, cố gắng lý luận với Đổng Tuyết.
Nhưng người phụ nữ đang chịu tổn thương trong tình cảm thì căn bản chẳng có lý trí gì cả.
Hồ Lợi đen đủi bị Đổng Tuyết mắng cho một trận xối xả.
“Anh có còn là đàn ông không hả?
Bị tôi đ.â.m một cái mà cũng ngã được, anh làm bằng giấy đấy à?
Cái đồ gà nhẻm khô héo!
Anh đúng là vô dụng!!!”
Phong thủy luân chuyển, báo ứng đến còn nhanh hơn cả vòi rồng.
Hồ Lợi vừa mới nghĩ Vân Nghị như vậy trong lòng, ngay lập tức anh ta đã bị Đổng Tuyết mắng không phải đàn ông.
Sự nhục nhã ê chề như vậy khiến Hồ Lợi vốn có lòng tự trọng cực cao lập tức ch-ết lặng.
Anh ta nói năng lộn xộn, đỏ mặt tía tai quát:
“Cô mới không phải là đàn ông!
Cả nhà cô đều không phải là đàn ông!!”
“Tôi vốn dĩ đã không phải là đàn ông!!”
Đổng Tuyết tự hào tuyên bố, đồng thời ưỡn bộ ng-ực đầy đặn của mình lên, vô cùng đắc ý.
Lúc này Hồ Lợi mới nhận ra, người đ.â.m mình ngã thực sự là một người phụ nữ.
Thế là Hồ Lợi không dám tin mình lại yếu đuối như vậy, lập tức tự bế luôn.
Anh ta không còn mặt mũi nào tranh cãi với Đổng Tuyết nữa.
Khó khăn bò từ dưới đất lên, Hồ Lợi tủi hổ đẩy Đổng Tuyết ra, đi khập khiễng chạy khỏi nhà họ Ôn.
Đổng Tuyết thắng được một trận cãi vã, tâm trạng vô cùng tốt.
Cô hừ một tiếng, quay đầu một cái, kiêu ngạo định về nhà.
Đi được hai bước, sực nhớ ra mình đến để tính sổ với Ôn Ngọc Hoa.
Đổng Tuyết lại đẩy cửa nhà họ Ôn ra một lần nữa, hùng hổ bước vào.
“Ôn Ngọc Hoa!
Cô đã hứa với tôi là không truy cứu rồi cơ mà.
Sao cô có thể lật lọng, đối xử với Trang Kiến Nghiệp nhà tôi như thế!”
Đổng Tuyết lớn tiếng lên án.
Trên mặt cô đầy vẻ bị tổn thương, giống như Ôn Ngọc Hoa là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o to lớn, đã làm chuyện gì có lỗi với cô vậy.
Ôn Ngọc Hoa cạn lời nhìn Đổng Tuyết.
“Trong não cô chứa toàn bã đậu à?
Lật lọng?
Cô có muốn về nhà hỏi ba mẹ cô trước không, xem Trang Kiến Nghiệp đã làm ra chuyện tốt gì?”
