Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 99
Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:52
“Đúng là Đổng Tuyết vẫn chưa về nhà thật.
Vừa từ trường sát phạt trở về, nghe được tin xấu Trang Kiến Nghiệp bị tiễn đi, thế là Đổng Tuyết đang cơn thịnh nộ đã đầu óc nóng lên mà đến nhà họ Ôn hỏi tội.
Lúc này có kẻ xui xẻo Hồ Lợi làm bia đỡ đạn cho cô xả giận, giờ đối mặt với gương mặt lạnh lùng của Ôn Ngọc Hoa, cô liền không còn gan mà phát hỏa nữa.”
Đây là Ôn Ngọc Hoa cơ mà.
Ôn Ngọc Hoa có đôi mắt tinh tường.
Đổng Tuyết không dám đắc tội.
“Anh ấy đã làm gì?”
Đổng Tuyết không cam lòng hỏi nhỏ.
“Cho dù anh ấy có chỗ nào làm chưa tốt, cô không thể nể tình cùng nhau lớn lên mà tha cho anh ấy một con đường sống sao?
Chúng ta chẳng phải là bạn tốt sao?
Sao cô có thể nhẫn tâm, tuyệt tình như thế?”
“Tôi và anh ấy vừa mới lĩnh chứng, cô đã đối xử với anh ấy tàn nhẫn như vậy, sau này cô bảo tôi phải làm sao đây?
Hu hu… ngộ nhỡ anh ấy không về được, chẳng phải tôi trở thành góa phụ sao?
Hu hu… hai chúng tôi còn chưa động phòng nữa!
Oa…”
Càng nói càng thấy tủi thân, Đổng Tuyết khóc nấc lên.
Đổng Tuyết thật lòng đau buồn.
Chờ đợi bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm mới toại nguyện.
Kết quả là, một ngày ngọt ngào còn chưa được hưởng thì đã gặp phải một chuỗi chuyện đau lòng.
Lần này cú sốc Trang Kiến Nghiệp bị tiễn đi quá lớn, Đổng Tuyết trẻ tuổi cuối cùng cũng không chịu đựng nổi nữa.
Cô khóc rất dữ dội, nhưng Ôn Ngọc Hoa không thèm dỗ dành.
Cái hạng não yêu đương hết thu-ốc chữa này Ôn Ngọc Hoa dỗ không nổi.
Cô cứ thế lẳng lặng nhìn Đổng Tuyết khóc.
Vân Nghị thấy tiếng khóc làm phiền Ôn Ngọc Hoa, bèn thay cô giải thích sơ qua nguyên nhân hậu quả chuyện Trang Kiến Nghiệp bị tiễn đi.
Anh tưởng rằng sau khi mình giải thích rõ ràng mọi chuyện thì Đổng Tuyết sẽ rời đi.
Nào ngờ, nghe tin Trang Kiến Nghiệp vừa ghen tuông đến mức điên cuồng làm hại Vân Nghị, vừa quỳ xuống trước mặt Ôn Ngọc Hoa hỏi một cách vô liêm sỉ rằng cô có còn tình cảm với anh ta không.
Đổng Tuyết vốn si mê Trang Kiến Nghiệp không thành, trái tim lập tức vỡ vụn, khóc càng dữ dội hơn.
Tiếng khóc của Đổng Tuyết vang vọng khắp nhà họ Ôn, vang vọng khắp cả khu tập thể.
Hồ Lợi vừa rời khỏi nhà họ Ôn một bước chân chưa xa, nghe thấy tiếng khóc thê lương bi thiết đó cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn mấy cái.
Vân Nghị lúng túng nhìn Đổng Tuyết khóc mãi không chịu ngừng, căn bản không biết phải làm sao.
Anh cầu cứu nhìn Ôn Ngọc Hoa, Ôn Ngọc Hoa thở dài một tiếng, kéo Vân Nghị cùng ngồi xuống, nói:
“Đừng để ý đến cô ta.
Một lát nữa sẽ có người đến tìm cô ta thôi.”
Quả nhiên, lời Ôn Ngọc Hoa vừa dứt, chị hai của Đổng Tuyết là Đổng Vân nghe tin đã vội vàng chạy tới.
Đổng Vân rất có chiêu trị Đổng Tuyết, ghé vào tai cô nói nhỏ một câu, Đổng Tuyết lập tức ngừng khóc, đi theo Đổng Vân ra về.
Trước khi đi, Đổng Vân còn áy náy gật đầu với Ôn Ngọc Hoa, nói một câu:
“Thật xin lỗi, làm phiền mọi người rồi.”
Chị em nhà họ Đổng dắt tay nhau rời đi, Ôn Ngọc Hoa vốn đang vui vẻ bỗng thấy không vui lắm.
“Mấy người này đúng là kỳ quặc đến mức không thể hiểu nổi!”
Ôn Ngọc Hoa khó chịu sầm mặt lại.
“Đúng thế!”
Vân Nghị gật đầu lia lịa.
Ngày vui thế này mà gặp phải hai kẻ kỳ quặc đó đúng là mất cả hứng.
Đặc biệt là Hồ Lợi, sự thù địch của anh ta đối với Vân Nghị thật sự rất kỳ lạ.
Ôn Ngọc Hoa còn không hiểu nổi anh ta là thế nào, thì Vân Nghị càng không biết tại sao.
“Còn thử quần áo nữa không anh?”
Vân Nghị không chắc chắn hỏi Ôn Ngọc Hoa.
“Thử chứ!”
Ôn Ngọc Hoa lớn tiếng trả lời.
“Việc gì phải vì mấy người không liên quan mà bận tâm, chúng ta tiếp tục vui vẻ.”
Tay nghề của Vân Nghị đúng là không tệ.
Kích thước Ôn Ngọc Hoa tính toán cũng không có vấn đề gì.
Hai người thay quần áo mới xong đều cảm thấy rất vừa vặn, không có chỗ nào không hợp.
Ôn Ngọc Hoa xoay hai vòng trước gương trong phòng mình, thấy rất đẹp, tâm trạng lập tức chuyển từ u ám sang nắng ráo.
Bây giờ, cô nên ra ngoài xem “Vân Nghị kỳ tích" của mình đây.
Không biết Vân Nghị mặc quần áo mới vào sẽ có cảm giác thế nào?
Đẩy cửa ra, Vân Nghị liền khiến Ôn Ngọc Hoa thấy sáng bừng cả mắt.
Đúng thật là đàn ông mặc chế phục là đẹp trai nhất!!
Họ mặc bộ đồ này vào thật sự rất đẹp và đẹp đôi.
Đặt ở đời sau, trình độ của họ cũng đủ để được bình chọn là cặp đôi đẹp nhất.
Hai người đang nhìn nhau cười ngây ngô thì “rầm rầm rầm", vị khách không mời lại tới nữa.
Lần này, người đến là y tá của bệnh viện khu mỏ.
Cô ấy đến tìm Ôn Ngọc Hoa là để giúp Hồ Lợi hỏi Ôn Ngọc Hoa:
“Tiểu Hoa, vừa rồi người đ.â.m vào Hồ Lợi ở cửa nhà em là ai vậy?
Hồ Lợi bị gãy xương đang nằm viện rồi, cần cô ta đến nộp tiền viện phí.”
“………”
Sự khó chịu của Ôn Ngọc Hoa lập tức hóa thành cạn lời.
Cái tên Hồ Lợi này lẽ nào thật sự làm bằng giấy sao?
Sao bị Đổng Tuyết đ.â.m một cái mà lại bị thương nặng đến thế chứ?
“Đổng Tuyết đ.â.m Hồ Lợi đấy, cô ta vừa được chị hai dắt đi rồi, lúc này tâm trạng cô ta chắc là vẫn không được tốt cho lắm.”
Ôn Ngọc Hoa vừa nói vừa đưa cho đối phương một ánh mắt “cô biết đấy".
Cô y tá nghĩ đến Trang Kiến Nghiệp bị tiễn đi, lập tức hiểu ra ngay.
Cô ấy trịnh trọng cảm ơn Ôn Ngọc Hoa rồi đi tìm mẹ của Đổng Tuyết.
Lương Tiểu Liên lúc này đang nổi trận lôi đình ở nhà.
Việc Đổng Tuyết vì Trang Kiến Nghiệp mà lén lút chạy về khiến bà vô cùng, vô cùng tức giận.
Bà tức đến mức muốn đ.á.n.h người!
Trang Kiến Nghiệp ngày hôm qua thật sự đã khiến nhà họ Đổng, và cả Đổng Tuyết trở thành một trò cười cho thiên hạ.
Bà không xông tới đá cho Trang Kiến Nghiệp mấy cái đã là bà có giáo dưỡng rồi.
Kết quả là bà có tố chất.
Cái tên Trang Kiến Nghiệp ch-ết tiệt kia, sau khi gây ra chuyện khiến nhà họ Đổng mất mặt như vậy, vậy mà vẫn còn dám lừa gạt Đổng Tuyết?!
Lương Tiểu Liên cảm thấy vô cùng tức giận.
Điều khiến bà nổi trận lôi đình hơn nữa là Trang Kiến Nghiệp giả dối như vậy mà Đổng Tuyết vẫn còn hướng về phía anh ta!
Có cái gì mà phải khóc?!!
Lúc này, Đổng Tuyết nên cùng bà đi đến nhà họ Trang mắng c.h.ử.i người mới đúng!
Kết quả là Đổng Tuyết lại như một kẻ nhu nhược, chỉ biết khóc.
Lương Tiểu Liên cả đời này chưa bao giờ thấy nghẹn khuất như vậy, bây giờ bà đang rất nóng hỏa!
Để không bị mất lý trí làm tổn thương nhầm Đổng Tuyết, Lương Tiểu Liên ở nhà mắng c.h.ử.i một mình.
Lúc cô y tá tìm đến, thấy trạng thái như một “con rồng phun lửa" của Lương Tiểu Liên, cô ấy lập tức rụt cổ lại, nhanh ch.óng bàn giao sự việc.
“Hồ Lợi bị Đổng Tuyết đ.â.m gãy xương ở cửa nhà họ Ôn, anh ta không có tiền nộp viện phí.
Cho nên anh ta yêu cầu mọi người trả tiền viện phí cho anh ta.
Nếu mọi người có thắc mắc gì thì có thể đến bệnh viện hỏi anh ta, tôi có việc tôi đi trước đây.”
Cô y tá chân vắt lên cổ mà chạy, trốn thật nhanh.
Lương Tiểu Liên thấy chuyện rắc rối trong nhà còn chưa giải quyết xong đã lại phải tốn tiền, dĩ nhiên càng thêm tức giận.
Sợ mình không đến bệnh viện, Hồ Lợi sẽ ghi nợ tiền viện phí vào sổ nhà mình.
Lương Tiểu Liên xông đến nhà Đổng Vân, lôi Đổng Tuyết đang ủ rũ ra hỏi một trận.
