Con Trai Theo Cha Ruột Rời Đi, 5 Năm Sau Gửi Về Một Kiện Hàng - Chương 12
Cập nhật lúc: 02/09/2026 06:16
Lâm Việt đứng lên.
Đi hai bước về phía cây quế hoa rồi đứng dưới tán ngẩng đầu nhìn.
Tôi cầm cốc men đứng dậy tới cạnh nó.
“Mùa thu chắc sẽ thơm.”
Nó nói.
“Ừ.”
“Đến lúc đó mang cái ghế tới đây ngồi.”
“Vừa ngửi mùi quế vừa ngủ gật.”
Tôi không đáp.
Cũng ngẩng đầu nhìn.
Cành lá cây quế hoa ken dày.
Ánh nắng lọt qua kẽ lá, đ.á.n.h vỡ bóng hai chúng tôi trên đất.
Điện thoại trong túi rung.
Tôi lấy ra nhìn.
Là một tin mới từ số bác sĩ.
Rất ngắn.
“Bà Thẩm, trước khi mất ông Chu có nhờ tôi chuyển một món đồ.”
“Hôm nay dọn di vật mới tìm thấy, sáng mai sẽ gửi.”
“Là một chiếc áo bông cũ, trong túi có một mảnh giấy.”
Tôi khóa màn hình rồi cất lại vào túi.
Lâm Việt vẫn ngẩng đầu nhìn cây quế hoa.
Tôi đứng cạnh không nói.
Gió mang tiếng dì Lưu từ phía sau tới.
Bà đang hỏi bà cụ bên cạnh:
“Mảnh đất đó đủ xây hai gian không?”
Người kia đáp:
“Đủ, đủ.”
“Chừa lại đoạn ống khói kia, phía dưới trồng một hàng hoa hồng là vừa.”
Mặt dưới những chiếc lá quế hoa trên đầu phản sáng dưới nắng, xanh đến phát sáng.
Tôi nhớ lại mùa đông hơn 20 năm trước.
Tôi từng ngồi dưới gốc ngô đồng cho một con mèo hoang ăn.
Mèo xám trắng, gầy đến mức từng chiếc xương sườn nhô ra.
Sau đó nó béo lên, tròn vo, ôm trong lòng rất ấm.
Đêm đó sau ca về, đi đến gốc cây thì nó chạy ra cọ ống quần.
Tôi cúi xuống.
Nắp hộp cơm trong túi rơi ra, lăn đến gốc cây, đập một tiếng lanh lảnh.
Sau đó tôi không còn gặp con mèo ấy nữa.
Nhưng bây giờ tôi biết.
Nó đã sống 14 năm.
Được người ta nuôi rất tốt.
Gió lại thổi.
Tiếng lá cây quế hoa không dừng.
Tiếng cười của dì Lưu và mọi người ở xa hòa vào nhau, được gió đưa tới.
Ấm áp như luồng hơi nóng phả ra khi lật tấm chăn bông đã phơi nắng cả ngày vào một buổi chiều thu.
Bưu kiện được giao vào chiều thứ Ba.
Vẫn là bưu kiện bình thường của bưu điện.
Giống lần trước.
Thùng giấy màu nâu quấn băng keo.
Mục địa chỉ ghi tên khu dân cư và số điện thoại của tôi, không ghi người gửi.
Nhưng lần này trên thùng dán một phiếu gửi màu trắng, chữ in bằng máy.
Mục người gửi ghi:
Khoa Ung bướu, Bệnh viện Nhân dân tỉnh.
Lúc mở, tay tôi vững hơn lần trước.
Lưỡi d.a.o rạch băng keo rất nhẹ.
Thùng mở ra.
Bên trong là một chiếc áo bông cũ được gấp ngay ngắn.
Màu xanh navy.
Vải pha polyester và cotton.
Cổ tay áo mòn xù.
Trên cổ áo có một vết dầu giặt không sạch, to bằng hạt đậu nành, nằm ở đầu cổ bên trái.
Tôi nhấc áo lên giũ.
Vải bị ép quá lâu nên nếp gấp rất sâu.
Chỗ nếp gấp đã bạc trắng.
Chiếc áo nặng hơn tôi nghĩ.
Bên trong may một lớp bông dày.
Sờ lên vẫn có chút ấm.
Đó chỉ là hơi ấm trong phòng, không phải nhiệt độ vốn có của chiếc áo.
Tôi trải áo lên đầu gối.
Đưa tay vào túi bên trái.
Trống.
Lại sờ túi bên phải.
Đầu ngón tay chạm một tờ giấy gấp đôi hai lần.
Vuông vức, khá cứng.
Không phải giấy viết thư bình thường.
Lấy ra mở.
Là bìa xé từ vở bài tập.
Có những đường ô vuông màu xanh.
Dòng trên cùng dùng b.út máy xanh đen viết:
“Mẹ của em.”
Phía sau có dấu ngoặc, bên trong đ.á.n.h một dấu tích.
Chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Mỗi chữ to gần bằng nắm tay.
Nét cuối chữ “mẹ” kéo ra rất dài.
Bên dưới còn cố ý tô đậm thêm, giống sợ chữ chưa đủ rõ.
Tôi nhìn bốn chữ ấy mấy giây.
Lật sang mặt sau.
Mặt sau có một dòng chữ.
Nét b.út giống phong thư trong Công viên Dệt Bông.
Lần này không ngay ngắn như trước.
Nét ngang dọc mang theo độ run rất nhỏ, giống bàn tay cầm b.út đang run.
“Đây là bài văn Lâm Việt viết năm lớp 1.”
“Tôi xin lại từ giáo viên của nó.”
“Đây chính là chiếc áo bông năm đó cô dùng để quấn cho nó.”
“Khi nó sốt, cô quấn chiếc áo này rồi bế đến bệnh viện.”
“Sau này tôi tìm nhiều năm mới tìm lại được chiếc áo trong một kho thu quần áo cũ.”
“Nó đã được cô giặt rất nhiều lần.”
“Vết nước tương trên cổ áo giặt thế nào cũng không sạch.”
“Điều tôi muốn nói với cô là…”
“Hôm đó ở cửa thang máy bệnh viện, nó đã quay đầu.”
“Tôi nhìn thấy.”
Cuối tờ giấy còn một dòng nhỏ hơn, giống viết bổ sung.
“Đồng chí Tú Phương, ngày cô nhặt được nó sau thùng rác ở ga tàu năm ấy, tôi cũng có mặt ở đó.”
“Tôi ngồi xổm trên bậc thềm đối diện hút hết một bao t.h.u.ố.c.”
“Nhìn cô bế nó lên, quấn vào chiếc áo bông.”
“Lúc cô đi còn quay đầu nhìn phía sau thùng rác một lần.”
“Chắc chắn cô không nhìn thấy tôi.”
“Nhưng tôi đã nghĩ, nếu năm đó tôi là người bước đến trước, bế nó lên, liệu cuộc đời sau này của nó có khác không?”
Tôi nắm tờ giấy trong tay.
Lật lại nhìn bài văn mặt trước.
Chữ trên ô vuông xiêu vẹo, mỗi chữ đều vượt khỏi ô.
Trong câu “Mẹ ngày nào cũng đón em tan học”, phần nét của chữ “đón” bị nó viết thành như một đường sóng, uốn hai khúc mới kéo xuống dưới.
Tôi nhận ra đây là bài nó viết học kỳ đầu lớp 1.
Khi đó nó còn chưa biết cầm b.út.
Tôi cầm tay dạy một tháng, chữ vẫn nghiêng ngả.
Nhưng hai chữ “mẹ” nó chưa bao giờ viết sai.
Câu cuối bài là:
“Mẹ của em là người mẹ tốt nhất trên đời.”
“Mẹ mua cặp mới cho em, gói sủi cảo cho em, hát bài Chim Én Nhỏ cho em.”
“Sau này lớn lên em cũng mua cặp mới cho mẹ.”
Ba chữ “cặp mới” bị viết lặp.
Phía dưới gạch hai đường.
Sau đó đổi thành “nhà lớn”.
Chữ “lớn” mở hai nét thật rộng, giống một người dang hai cánh tay.
Tôi nắm tờ giấy ngồi rất lâu.
