Công Tử Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta - 1

Cập nhật lúc: 23/07/2026 14:01

1.

Ta si mê Cố Cảnh Nam đã từ lâu.

Hắn là con trai trưởng của Cố gia quyền quý, là đồ đệ của đế sư - Vương thái phó - người đã đóng cửa bế quan từ lâu. Hắn vô cùng tài năng. Chỉ là bài phú hắn viết khi còn nhỏ cũng có thể khiến cả kinh thành tranh giành để đọc trước.

Hắn là người con trai tuấn mỹ nhất trên đời này, mặt tựa ngọc, khí chất khó ai có thể bì kịp.

Con gái nhà thế gia trong thành ai ai cũng muốn phu quân của mình là hắn.

Chỉ cần là nơi hắn đi qua thì đó là nơi tựa như có trăm hoa đua nở, tranh nhau khoe thắm.

Ví dụ như hôm nay, Lại Bộ Thị lang Lý Minh Văn tổ chức sinh nhật cho con gái mình. Những thế gia công t.ử, thiên kim tiểu thư có mặt mũi đều sẽ được mời tới, tất nhiên Cố Cảnh Nam cũng nằm trong số ấy.

Lúc hắn tiến vào viện đã gây nên xôn xao không nhỏ.

Nhóm tiểu thư khuê các mới nãy còn nói cười vui vẻ lập tức im lặng, cười xấu hổ, liếc mắt đưa tình. Các động tác nhấc tay nhấc chân đều cố gắng thể hiện sự đoan trang, hiền dịu của nhà quyền quý.

Ta cũng không nằm ngoài số đó.

Nhưng ta không dám nhìn lâu, chỉ dám trộm liếc mắt mấy lần, như thế đã đủ thỏa mãn rồi.

Dù sao trong mắt người ngoài, Thẩm Hòa Ngọc ta cũng là mỹ nhân lạnh lùng nổi danh khắp kinh thành cơ mà.

Người khác nói về ta thường là dung mạo xinh đẹp nhưng không hiểu nhân tình thế thái, ánh mắt nhìn người khác luôn lạnh lùng, làm người khác chẳng thấy thú vị chút nào.

Cho nên rất nhanh ánh mắt ta đã thu hồi, ngoan ngoãn ngồi uống trà.

Cố Cảnh Nam hoàn toàn không để ý tới ánh mắt tha thiết của các tiểu thư, không hề bị lay động mà trực tiếp tiến tới đại sảnh ngồi xuống, nói chuyện cùng với đám công t.ử.

Ta cười thầm trong lòng. Dù sao thì với Cố Cảnh Nam, kiểu con gái thế nào cũng khó có thể lọt vào mắt hẵn.

Dù vậy, Diệp Tư Dao và Đỗ Vũ Tú bên cạnh tôi vẫn cứ kích động không thôi.

“Ban nãy chàng mới nhìn ta, lớp trang điểm của ta nhìn còn ổn không?”

“Nhìn ngươi á? Rõ ràng chàng nhìn ta kìa, dù sao thì mấy ngày trước cha ta đã nói qua về ta trước mặt chàng mà.”

“Nói bậy. Cha ngươi chỉ là một quan Tứ phẩm nho nhỏ trong bộ Thị lang, Cố đại công t.ử làm sao có thể để ngươi trong lòng được?”

Hai người họ tranh luận không ngớt, làm ta thấy vô cùng đau đầu.

Ta không hiểu nổi, rõ ràng ánh mắt của Cố Cảnh Nam người ta căn bản còn chả liếc tới đây, hai người này lại còn ở đó mà trợn mắt bịa đặt?

Hai nàng có cần ta đề cử một đại phu để khám mắt không?

Ta không muốn nghe tiếp nữa, trực tiếp đứng lên rời đi nhưng lại không cẩn thận đụng phải chén trà khiến nó trong nháy mắt rơi xuống đất.

Các nàng quả thực đã bị giật mình.

Nhưng ta vừa mới đi được hai, ba bước, đối thoại của hai nàng lại lần nữa truyền đến tai.

“Nhìn nàng ta cứ thần thần bí bí, chẳng phải vừa mới bước chân được vào Đông cung thôi sao? Có cái gì hơn người chứ?”

“Đúng thế, cả ngày làm bộ thanh thanh cao cao, thực sự nàng ta cho rằng mình hơn chúng ta sao?

“Nói ngươi nghe, nghe nói Thái T.ử căn bản chẳng thích gì nàng ta đâu, chỉ là đây là ý chỉ Hoàng Thượng, chính vì thế không thể không cưới.”

“Ta cũng nghe nói hình như Thái T.ử thích ai đó khác hoàn toàn cơ. Dù sao thì cả ngày nàng ta đều bày ra cái vẻ lạnh lùng, làm gì có ai muốn bên nàng ta cả đời cơ chứ?”

Câu tiếp theo ta không nghe rõ, mà nghe cũng chẳng tốt đẹp gì.

Bởi vì ta phát hiện, Lý tiểu thư đã cho truyền lời tới Cố Cảnh Nam, sau khi hắn nghe xong lời thị nữ thì rời đi.

Nội tâm ta vui vẻ, chẳng lẽ sắp có trò hay rồi sao?

2.

Ta chưa rời khỏi viện, ngoài cửa đã có động tĩnh. Mười thị vệ, cung nhân nối đuôi nhau vào, chỉnh tề xếp hai hàng trong sân.

Ta không cần nhìn cũng biết ai tới. Động thái lớn thế này cũng chỉ có vị hôn phu kia của ta thôi.

Đó là Thái t.ử đương triều Sở Dục.

Quả nhiên là Sở Dục đang cất bước tới. Lý Minh Văn chắc cũng không ngờ Thái t.ử giá lâm, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Ta cũng quỳ xuống, bộ dạng bất đắc dĩ.

Sở Dục cười: “Mọi người đừng khẩn trương. Hôm nay cô chỉ là khách nhân, mọi người mau đứng dậy đi.”

Mặc dù hắn ta nói như vậy, nhưng mọi người làm sao có thể lơ là, nhanh ch.óng đỡ hắn ta ngồi xuống.

Lúc này, có người hô Thẩm tiểu thư, Đỗ Vũ Tú và Diệp Tư Dao lúc này còn nghị luận rất tích cực giờ vẫy tay về phía người kia.

Chính vì thế, Sở Dụ cũng chú ý tới ta. Nhưng để bọn họ thất vọng rồi, ta lười nhìn hắn ta, mà chắc gì hắn ta đã để ý tới ta.

Chúng ta liếc nhau một cái rồi lần lượt dời mắt.

Chuyện là Sở Dục đã sớm có người trong lòng. Nếu không phải do Hoàng Thượng đã hạ chỉ, căn bản hắn ta sẽ không đồng ý cưới ta.

Làm con cháu Hoàng thất, hôn nhân xưa nay đều không cầu tâm đầu ý hợp, chỉ xét có thích hợp không.

Mà chỉ bởi vì ta xuất thân trưởng nữ Thẩm gia, bất luận là về huyết mạch hay về phẩm hạnh tài đức, ta đều phù hợp nhất cho vị trí Thái t.ử phi.

Về phần người yêu của Sở Dục đó chính là thứ muội của Lý tiểu thư, Lý Tụy Lan.

Nghe nói một năm trước Lý Tụy Lan từng rơi vào hồ, sau khi tỉnh lại thì tính cách thay đổi lớn. Lúc trước thì khúm núm không nói nên lời, bây giờ có tài xuất khẩu thành thơ, văn chương nổi bật.

Điều làm người ta ngạc nhiên nhất chính là y thuật khiến người ta khen không dứt miệng của nàng ta.

Điều khác biệt giữa nàng ta với đại phu bình thường đó chính là nàng ta thường nói ra mấy từ mà khiến người khác không hiểu lắm, thủ pháp chữa bệnh cũng khác một trời một vực. Nàng ta còn làm ra thứ đồ chơi nhỏ gì đó, nghe nói dựa vào đó có thể trị bệnh cứu người.

Mới đầu tất cả mọi người còn xem thường cho tới khi nàng ta cứu được bảy người nhiễm bệnh.

Sở Dục bị trúng gió.

Lúc đó các thái y đều không tìm được giải pháp. Bất đắc dĩ, Hoàng Thượng phải niêm yết ai cứu sống được Thái Tử, nhất định sẽ được thưởng vàng bạc, đất đai.

Không ai ngờ Lý Tụy Lan tuyên bố sẽ làm được, đồng thời dùng kỳ thuật chữa cho Sở Dục.

Nghe nói trong thời gian trị liệu, nàng ta mỗi ngày đều làm người bạn bên giường, bưng t.h.u.ố.c mớm t.h.u.ố.c đều là nàng ta tự làm, không hiểu sao, chăm sóc vô cùng cẩn thận.

Ròng rã nửa tháng, cô nam quả nữ ở chung một phòng.

Thái t.ử phong lưu phóng khoáng, giai nhân ôn nhu hiền lành, tự nhiên lâu ngày sinh tình, nhớ mãi không quên.

Cho nên lần này Sở Dục tới đây cũng chính là vì nàng ta, chẳng có tí quan hệ nào tới ta cả.

Ta cũng lười quản hắn ta, trong lòng chỉ nghĩ tới Cố Cảnh Nam, quay đầu đi ra ngoài vườn hoa.

3.

Ta vừa mới tới rừng đào đã thấy cách đó không xa có hai thân ảnh.

Ta hăng hái lấy mớ hạt dưa ban nãy mới trộm được, trốn sau cây hòe cổ thụ to, từ từ c.ắ.n.

Lý Vân Thiền xinh đẹp tựa hoa, ánh mắt quấn quýt si mê nhìn Cố Cảnh Nam, như có ngàn lời muốn nói.

Cố Cảnh Nam thì là bộ dạng quân t.ử nhẹ nhàng, khuôn mặt tựa như tiên ôn nhuận hiền hòa, đôi môi mỏng khẽ mở, tựa như muốn nói gì lại thôi.

Mọi thứ đều như vừa lúc.

Lý Vân Thiền nhân lúc này, gương mặt ngượng ngùng lấy trong n.g.ự.c ra một cái túi thơm tinh xảo đưa cho hắn.

Nàng ta nói: “Cố công t.ử, đây là cái túi thơm ta tự tay thêu cho chàng. Mỗi một mũi kim đều chứa đựng tình ý của ta, mong rằng công t.ử có thể nhận và giữ nó bên người.”

Cố Cảnh Nam đưa hai tay nhận lấy, quả nhiên là vẫn nho nhã nhẹ nhàng cẩn thận lật xem trong lòng bàn tay.

Một lúc sâu, hắn mới dịu dàng cười.

Nụ cười kia tựa như nước ngày xuân tháng ba, khiến lòng người rung động.

Dường như ai cũng phải say mê.

“Lý tiểu thư thật khéo tay, Cố mỗ quả thực rất vinh hạnh mới có thể được tiểu thư phí tâm phí sức chú ý như thế.”

“Cố mỗ quả thực rất hổ thẹn, hận không thể suy bụng ta ra bụng người, không rõ liệu có thể nhận được tình ý này của Lý tiểu thư hay không.”

Lời này nói xong làm Lý Vân Thiền đỏ mặt tới tận mang tai, cơ hồ đã thấy Cố Cảnh Nam đối với nàng ta tình cảm sâu sắc.

Nhưng ta biết, tên Cố Cảnh Nam này không thể chỉ nhìn bề ngoài.

Quả nhiên, chỉ thấy hắn đột nhiên nhíu mày, chăm chú nhìn túi thơm trong tay, tựa như đang rơi vào cảnh khó xử lắm.

Biểu cảm này biến mất rất nhanh nhưng cũng kịp để Lý Vân Thiền chú ý tới.

“Cố công t.ử, sao thế? Cái túi thơm này có vấn đề gì sao?”

“Haiz…. Cố mỗ thực sự không muốn khiến tiểu thư đau lòng, nhưng… Cố mỗ đành phải nói thật, sau khi sinh ra không bao lâu, Cố mỗ sinh bệnh nặng. Sau đó phụ thân ta đi tìm người bói một quẻ, quẻ tượng đã nói Cố mỗ cả đời này không thể dính tới các loài biết bay, cho nên…”

“Phía trên túi thơm này tiểu thư thêu song bướm, Cố mỗ chỉ có thể tiếc nuối vạn phần trả lại cho tiểu thư.”

“Nhưng tâm ý này của tiểu thư, Cố mỗ ghi khắc trong tâm, nhất định sẽ không quên.”

Lý Vân Thiền lộ vẻ tiếc nuối, nhưng nhanh ch.óng mỉm cười.

“Không bằng thế này đi. Ta lại thêu cho Cố công t.ử một cái túi thơm khác, để không chạm tới điều kiêng kị của Cố công t.ử.”

“Thế nhưng… thế thì phiền tiểu thư quá rồi…”

“Không phiền. Cố công t.ử thích hình gì thế?”

“Việc này… Cố mỗ thích nhiều thứ lắm. Hoa cỏ bốn mùa rất có tư thái, muôn loài thú quý cũng rất có linh tính, kỳ trân dị thảo cũng thật kỳ diệu… Cũng không biết có nhiều quá phiền hà tiểu thư không?”

Lý Vân Thiền không ngờ hắn lại nói nhiều như thế, nhất thời ngẩn người.

Nhưng làm sao nàng ta có thể từ chối bảo bối trong tâm mình được chứ, vì thế liền vội vàng gật đầu như giã tỏi.

“Cố công t.ử yên tâm. Bắt đầu từ mai ta sẽ thêu, làm lại theo ý công t.ử.”

“Việc này quả thực làm Cố mỗ cảm động tới rơi nước mắt. Vị trí của tiểu thư đời này trong lòng ta không ai có thể thay thế.”

Lý Vân Thiền có được đáp án, lập tức hoan hỉ rời đi.

Ngay trong lúc nàng ta rời đi, trong nháy mặt, ý cười của Cố Cảnh Nam lập tức tan đi. Dường như nụ cười kia, từ đầu tới cuối chưa từng chạm tới đáy mắt hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.