Công Tử Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta - 2

Cập nhật lúc: 23/07/2026 15:03

4.

Đây mới là Cố Cảnh Nam mà ta biết. Điều này làm ta không nhịn được mà bật cười.

Cũng chỉ có những cô nương ngốc nghếch như Lý Vân Thiền mới bị vẻ ngoài của hắn lừa.

Hình như Cố Cảnh Nam nghe được động tĩnh, đột ngột nhìn về phía ta.

Lần tiếp hắn mở miệng, âm thanh vang vọng lại vang lên:

“Xin hỏi, ai trốn ở chỗ đó thế?”

“Ta nghĩ ngươi không cố tình nghe lén đúng không?”

Ta hơi xấu hổ, thấy hắn đang muốn tiền về phía này thì đành phải cất lại hạt dưa trong tay áo, chỉnh trang lại trang phục, sau đó mới chậm rãi bước ra.

Nhìn thấy ta, hắn vô cùng kinh ngạc.

Cũng phải, bởi dù sao thường thì mỹ nhân thanh lãnh cao ngạo nổi tiếng căn bản là không thèm đi trốn trong chỗ này nghe lén làm gì.

Đương nhiên, ta diễn cũng rất khá.

Lúc ta không cười sẽ khiến cho người khác cảm thấy rất lạnh lùng, tăng thêm mấy phần xa cách và đạm mạc đến mức người khác đều sẽ thấy ta trông như một khối băng.

Tất nhiên hắn cũng bị ta lừa gạt, vội vàng đổi giọng:

“Hóa ra là Thẩm tiểu thư. Cố mỗ đường đột, mong Thẩm tiểu thư lượng thứ.”

“Nhưng sao Thẩm tiểu thư không ở trong viện mà lại chạy tới chỗ hẻo lánh thế này?”

Ta nhìn hắn, rõ ràng khi thấy hắn nội tâm mừng tới mức muốn nhảy cẫng lên, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ một giọt nước cũng chẳng lọt, lạnh lùng mở miệng:

“Ta không thích nơi có nhiều người náo nhiệt. Chỗ này yên tĩnh, thích hợp để ta giải sầu.”

“Chẳng phải Cố công t.ử cũng ở đây sao, chẳng lẽ ở đây chỉ có thể có mình ngươi?”

Hắn vội vàng nói xin lỗi, mặt mày áy náy:

“Lúc đầu ta còn tưởng có người nghe lén. Nhưng nếu là Thẩm tiểu thư thì đương nhiên sẽ không làm chuyện như thế.”

Mặt ta lộ vẻ dửng dưng, chuẩn bị rời khỏi.

“Nếu đã rõ chân tướng thì ta không quấy rầy công t.ử nữa.”

Nhưng vừa mới đi được một bước đã bị hắn gọi lại.

“Thẩm tiểu thư chờ chút.”

Hắn tiến lên, cách ta ngày càng gần.

Ta không biết hắn gọi ta làm gì, chỉ biết khi thấy khuôn mặt đẹp trai như thế tới gần, lòng ta như có nai con chạy loạn, tim như muốn bay khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lúc thấy hắn chỉ còn cách có một bước, tay của hắn bắt lấy vạt áo ta, tim ta đã đập như trống đ.á.n.h, trong đầu cũng miên man bất định. Hắn, hắn với ta…

Nhưng trong chớp mắt, ta như bị đ.á.n.h một cái vao đầu khi ngón tay của hắn kẹp lấy một cái vỏ hạt dưa, sau đó trước mặt tôi b.úng nó đi.

Aaa ta muốn c.h.ế.t.

Nhưng hắn ngoảnh mặt làm ngơ, lập tức tiến đến bên tai ta, khí tức ấm áp tràn ngập vùng da cổ ta, tiếp tục khuấy động lòng ta lung tung beng..

Hắn cười lạnh thành tiếng, giọng nói chẳng có chút ấm áp nào.

“Kỳ thực, Thẩm tiểu thư với ta… có lẽ là cùng một loại người.”

“Chúng ta đều giỏi… giả vờ.”

Dứt lời, hắn chẳng thèm liếc ta thêm một cái, chỉ cười mỉa nghênh ngang rời đi.

Ta tức mà không có chỗ phát tiết, tức đến đau n.g.ự.c.

Ta biết rõ hắn xấu bụng, nhưng không ngờ, hắn sẽ đứng trước mặt ta xé rách lớp mặt nạ của mình.

Nhìn bộ dạng không ai bì nổi của hắn làm ta nuốt không trôi.

Cố Cảnh Nam, chẳng phải chàng không chú ý đến ai sao? Chẳng phải chàng chỉ yêu bản thân mình sao?

Đã thế thì ta càng muốn chàng thành người của ta.

5.

Ta, muốn ngủ với Cố Cảnh Nam.

Chắc chẳng ai lại tin được đích nữ đáng tự hào của Thẩm gia trước giờ luôn quy củ lại có cái suy nghĩ to gan thế.

Hơn nữa ta còn sắp sửa gả vào Đông Cung.

Đây là làm trái luân thường, đáng bị tru di cửu tộc.

Làm sao ta dám chứ?

Đương nhiên nếu còn là ta ở kiếp trước thì không dám rồi.

Từ nhỏ ta đã nghe các bà các mẹ dạy bảo làm thế nào để trở thành một quý nữ nhà thế gia, bị gò ép theo một khuôn phép, mỗi một lời hay cử động cũng không dám sơ suất, mỗi cái nhấc ta cũng phải tôn vinh ngạo khí một quý nữ.

Nhưng tới giờ phút này, ta giả vờ mệt quá rồi.

Bởi bất luận ta thủ thân như ngọc hay giữ mình trong sạch thế nào, ta luôn chỉ có một thân một mình.

Ta vô cùng không cam tâm.

Có lẽ mang theo tiếc nuối này rời khỏi nhân thế nên trời xanh mới cho ta một cơ hội được sống lại.

Ở kiếp trước, từ khi ta gả cho Sở Dục, mỗi ngày đều sống như quả phụ, bởi trong lòng hắn ta chỉ có Lý Tụy Lan. Không những nạp nàng ta làm Trác phi, sau khi đăng cơ hắn ta liền phong nàng ta làm Quý Phi. Ta dù là Mẫu nghi thiên hạ nhưng lại chỉ có cái danh, cuối cùng vẫn bị Lý Tụy Lan thay thế.

Có thể nói, ta gò bó mình theo khuôn phép cả một đời, cuối cùng lại chẳng có gì cả.

Thực sự ta vô cùng không cam tâm.

Sớm biết thế, sao ta lại không tùy ý phóng túng một lần trước khi thành thân chứ.

Đã thế thì ta không ngại phản nghịch một lần. Ta thích Cố Cảnh Nam lâu như vậy, để hắn trở thành người của ta có sao đâu.

Dù chỉ có một lần thì cũng coi như đời này của ta không còn hối tiếc nữa.

Vì không thể ai phát hiện, ta trằn trọc mấy đêm rồi quyết định thuê người trói Cố Cảnh Nam tới.

Ta đã sớm dùng thân phận giả thuê một tòa nhà ở ngoại ô. Những người kia sau khi đặt hắn xuống, lấy được ngân lượng thì liền rời đi.

Mà ta ở trong phòng tới một tia nắng cũng không lọt vào, lúc đó mới đi ra.

Cố Cảnh Nam đang hôn mê, vì thế ta tranh thủ thời gian thừa dịp hắn sắp tỉnh lại, lập tức nhét một viên d.ư.ợ.c hoàn vào miệng hắn.

Viên t.h.u.ố.c này đã tiêu tốn không ít bạc của ta. Con buôn kia thổi phồng nó khiến ta vô cùng thích thú,cắn răng mua một viên.

Con buôn còn nói đây là t.h.u.ố.c Tiên Vương ngọc t.ử tự tay chế, trên đời chỉ có ba viên, trong đó hai viên đã bị phú thương mua mất, chỉ còn một viên, đáng giá ngàn vàng.

Cuối cùng hắn còn thần thần bí bí nói, viên t.h.u.ố.c này sẽ sinh ra một tác dụng phụ không thể tưởng tượng được.

Đương nhiên ta hỏi hắn thế nào, hắn cũng không miêu tả rõ, vì thế ta đành phải xem như xong.

Vì để tránh Cố Cảnh Nam nhận ra ta, ta không thắp đèn trong phòng, cửa sổ cũng dùng rèm che, cơ hồ không một ánh sáng nào lọt được vào.

Chuẩn bị đã hoàn tất, ta mới đốt một cây nến, ngồi trên giường tỉ mẩn ngắm hắn.

Hôm nay hắn mặc một thân áo bào thêu những đám mây nhiều màu, dưới cổ dùng Ngọc Châu T.ử trang trí, thanh khiết lại cao quý.

Ta không nhịn được vỗ vỗ tay lên mặt hắn, động tác nhẹ nhàng, sợ không cẩn thận làm hắn tỉnh dậy.

Thực sự là hắn quá đẹp, lông mày tựa như một nét họa trong tranh thủy mặc. Đôi mi khép c.h.ặ.t hơi rung. Mũi cao, môi mỏng khẽ mím, như hoa đào tháng ba.

Dù cho hắn ngủ cũng không thể giấu đi vẻ lịch sự tao nhã, như hoa như ngọc, làm lòng người rung rinh.

Rất nhanh sau đó, hắn tỉnh lại. Ta vội vàng thổi tắt ngọn nến đi, căn phòng lại rơi vào bóng tối.

Có lẽ là do d.ư.ợ.c liệu đã có tác dụng, giọng hắn nỉ non, cấp bách nắm lấy tay ta.

“Cái này… Chuyện này… Đây là đâu? Ta… ta sao lại ở đây?”

“Sao lại bắt ta…. Ngươi… Cuối cùng ngươi là ai, ngươi muốn gì?”

Nhưng mặc cho hắn hỏi thế nào, ta đều gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngậm miệng không nói.

Thời gian một nén nhang trôi qua, cuối cùng hắn cũng mê man, ta cũng chậm rãi giật màn trướng xuống.

Ta nghĩ, đời này của ta đã không còn hối tiếc gì nữa.

6.

Sau lần đó, ta bắt đầu đếm ngày để gả vào Đông Cung. Vốn cho rằng ta với Cố Cảnh Nam chẳng còn dịp nào gặp lại nhau nữa nhưng ta lại tính sai.

Nửa tháng sau đã tới Trung thu, Hoàng cung hằng nằm sẽ mời các quần thần để thiết yến, phàm là quan viên tứ phẩm trở lên đều có thể mang theo người thân con cháu tới tham gia.

Người chuẩn bị làm Thái t.ử phi như ta tất nhiên cũng sẽ theo cha mẹ đi.

Yến hội bắt đầu, đèn l.ồ.ng Lưu ly bát giác chiếu lên Kim điện làm nơi đây không khác gì ban ngày. Hoàng Thượng và triều thần ăn uống linh đình, vui vẻ hòa thuận.

Hoàng Hậu luôn luôn rất hài lòng với ta, cố ý để ta ngồi bên cạnh Sở Dục. Sở Dục chỉ đành bất đắc dĩ cúi mặt, ánh mặt thì chỉ chăm chú nhìn Lý Tụy Lan đang ngồi xa xa kia.

Căn bản là thứ nữ không thể tới đây, nhưng Lý Minh Văn vẫn có tâm tư muốn gả con gái vào Đông Cung, cho nên Lý Tụy Lan cũng được đi.

Hoàng Hậu đương nhiên không cao hứng, hình như cũng sợ ta tức giận, bận bịu chỉ đạo ma ma đưa tới cho ta mấy món ngon.

Ta cũng không quan tâm mấy món đó là gì, vì trong mắt ta đã sớm chỉ còn Cố Cảnh Nam.

Này cũng không trách ta được, hắn quá mức ch.ói mắt rồi. Giữa biển người mênh m.ô.n.g đi chăng nữa thì hắn cũng không giống ai khác.

Bộ dáng kia, khí khái kia, thực sự là một công t.ử dịu dàng như ngọc.

Nhưng ta biết là hắn đang giả vờ, vì thực tế hắn không phải dạng này.

Bỗng nhiên ta đột nhiên nghĩ tới một đêm kia, gương mặt không khỏi nóng lên.

May mà không có ai nhìn thấy.

Ta không thích nhất là loại yến hội này. Ở kiếp trước, ta nhàm chán ngồi từ khi bắt đầu tới khi kết thúc, cũng may mà lần này ta có thể lén nghĩ tới Cố Cảnh Nam để g.i.ế.c thời gian.

Đúng lúc này, ta đột nhiên nghe thấy Cố Cảnh Nam không nhịn được mà ho khan. Vội vàng nhìn sang, hình như hắn ăn phải cái gì đó.

Mặt hắn cũng trở nên đo đỏ, không biết có phải do ăn phải đồ cay quá không.

Lý Vân Thiền thấy thế thì vội vàng lo lắng hỏi thăm, còn quan tâm đưa trà cho hắn. Nhưng hắn không nhận ngay mà ngược lại còn như vô tình nhìn thoáng về phía ta.

Ta tưởng rằng mình đang bị ảo giác, dù sao thì… Hắn nhìn ta làm cái gì?

Không phải là ta nhìn dữ quá xong bị hắn phát hiện đó chứ?

Ta vội vàng giả bộ như lơ đãng mà nhấm nháp đồ ăn, nhưng trong lòng lại nghĩ, ta có cái gì đâu mà phải chột dạ.

Ta là một mỹ nhân lạnh lùng nức tiếng, sẽ không ái mộ bất cứ ai.

Ta luôn rất giỏi giả vờ. Quả nhiên ánh mắt Cố Cảnh Nam không còn chú ý tới bên này nữa, dường như chẳng hề phát sinh bất cứ cái gì.

Xem ra thực sự là do ta nghĩ nhiều rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.