Công Tử Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta - 3
Cập nhật lúc: 23/07/2026 15:03
7.
Yến tiệc diễn ra được một nửa thì bên ngoài, pháo hoa nhiều màu sắc rực rỡ bắt đầu được b.ắ.n lên không trung. Từng đợt và từng đợt.
Đây là màn mà các thiếu nam thiếu nữ 15, 16 tuổi ưa thích nhất, vì thế không ít người đã mong muốn được ra ngoài. Hoàng Thượng đương nhiên rất rõ điều này, đồng ý cho bọn họ ra bên ngoài thưởng thức.
Rất nhanh ch.óng, trong cung điện chỉ còn những người trung niên, đương nhiên nó còn bao gồm cả ta.
Ta cũng không có hứng thú với việc ngắm pháo hoa. Ở kiếp trước mỗi dịp Trung thu, ta đều một thân một mình đứng ngắm và đếm từng đợt pháo hóa, từ khi nó bắt đầu cho tới khi biến mất, vì thế ta đã sớm chán ngán rồi.
Pháo hoa có đẹp nhưng chỉ có một người ngắm thì cũng chẳng còn phong vị nữa.
Hoàng Hậu thấy ta không đứng lên thì cho là ta bận tâm tới phong phạm của một quý nữ nên mới không tham gia vào náo nhiệt.
Bà cười nói: “Ngọc nhi cũng đi xem một chút đi. Con là đứa trẻ ngoan bản cung đã biết rồi, nhưng con vẫn còn trẻ mà, mau nhân dịp này chơi đùa náo nhiệt một chút đi thôi.”
Ta không thể làm gì hơn là bất đắc dĩ gia nhập vào đám người đó.
Các nhóm tiểu thư khuê các cùng thừa dịp này tụ họp một chỗ, chắp tay trước n.g.ự.c, nhắm c.h.ặ.t hai mắt, ước nguyện với vầng trăng.
Nhóm thế gia công t.ử bên cạnh thì nói chuyện xuyên lục địa, ai cũng đều có ý cười nhẹ trên mặt.
Từ đầu tới cuối ta như người ngoài cuộc.
Bọn họ là những người vẫn còn đơn thuần ngây thơ, còn vạn phần hi vọng về tương lai, vẫn sắt đá với những dự định của mình. Bởi vì họ của sau này vẫn còn ngàn vạn khả năng.
Nhưng ta thì sao?
Ta thì có thể có cái gì chứ?
Dù ta có nói với trăng tròn một ngàn tâm nguyện thì vận mệnh của ta cũng không thay đổi được.
Ta không muốn gả cho Sở Dục. Ta tình nguyện cả đời không cưới gả, cô đơn tới già cũng không muốn phải ở bên một người không yêu mình.
Nhưng ta không thể không gả. Thân phận đích nữ Thẩm gia của ta còn đó, Thái t.ử phi chỉ có thể là họ Thẩm.
Dù có trùng sinh thêm mấy lần nữa, ta vẫn phải gả cho hắn tâ.
Ta không khỏi nhìn về phía Cố Cảnh Nam ở phía trước. Hắn và mấy công t.ử khác đang nói chuyện, nhóm quý nữ cầu nguyện kia thì si mê nhìn hắn, hận không thể ngay lập tức được Hằng Nga đáp ứng nguyện vọng, trở thành người trong lòng của hắn.
Trong tâm ta rất muốn bật cười. Tâm tư nhỏ này của các nàng chỉ sợ là phải chờ tới kiếp sai.
Bởi vì trong trí nhớ của ta, sau khi Sở Dục đăng cơ, Cố Cảnh Nam trở thành đối tượng được hắn ta bồi dưỡng, gia nhập vào Hàn Lâm làm trọng thần, một thân học tài, không ai sánh kịp.
Sở Dục gả muội muội của mình cho hắn, chỉ tiếc Văn Nguyệt công chúa xinh đẹp nhưng lại mất sớm, sau đó Cố Cảnh Nam cũng không nạp thê thiếp thêm nữa, sống cô độc suốt quãng đời còn lại.
Người bên ngoài đều tán thưởng tình cảm thâm tình của hắn với Văn Nguyệt, thủ thân cả đời chỉ một vợ, thế gian ít có.
Nhưng bọn họ không biết là hắn không có chút tình cảm nào với Văn Nguyệt. Nếu không phải chính Văn Nguyệt tự mình nói với ta, ta cũng sẽ bị vẻ bề ngoài của hắn đ.á.n.h lừa.
Lúc ấy nàng ấy khóc lớn, ngữ khí tràn ngập bi thương.
Câu đầu tiên nàng ấy mở miệng nói với ta làm ta chấn kinh.
“Hoàng tẩu, tẩu biết không? Ta gả cho hắn hai năm nhưng hắn chưa từng chạm vào ta.”
“Cho dù ta sử dụng hết vốn liếng của mình, hắn vẫn không để ta vào mắt. Ta cho là hắn đã có người trong lòng, sau này mới hiểu hắn chẳng yêu ai cả, chẳng quan tâm tới ai hết.”
“Người này, chẳng ai có thể thấu được hắn cả. Tất cả mọi người đều cho là hắn ôn nhu như ngọc, khiêm tốn nhưng kỳ thực không phải. Nội tâm của hắn âm u xấu xa, tuyệt tình tuyệt ái. Đời này điều hắn quan tâm chỉ là bản thân hắn.”
Gia đình hắn bí ẩn nhưng Văn Nguyệt vẫn hỏi thăm ra được.
Cố Cảnh Nam tuy là Dại công t.ử nhưng từ nhỏ đã mất đi cha mẹ. Hắn được nuôi lớn bởi lão thái gia trong tộc.
Cha hắn là Cố gia chủ, sau khi mất thì đương nhiên sẽ là do Cố Cảnh Nam kế niệm. Nhưng bất quá lúc ấy hắn mới chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi, vì thế thúc bá đương nhiên xem hắn là cái gai trong mắt, mỗi ngày đều hãm hại hắn.
Mười ba năm rong, hắn cơ hồ chưa từng có một đêm nào yên giấc. Ám sát hạ độc cứ từng bước theo nhau tới, là hắn một mình vượt qua mưa tanh gió m.á,u ngay từ nhỏ.
Hắn được tận mắt chứng kiến mấy cái được gọi là người thân kia đeo những lớp mặt nạ dối trả để tiếp cận, giấu diếm sát ý.
Nhưng chung quy hắn đã gắng gượng được, trở thành công t.ử đệ nhất kinh thành, tài hoa vô song hơn người.
Hắn dùng thái độ ôn tồn lễ độ làm áo giáp, để người ngoài không nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của mình.
Người ta càng khỗ rõ được, những người thúc bá kia từng bước bị hắn làm cho rớt đài thế nào.
Ta không được chứng kiến nhưng cũng có thể đoán được mấy phần.
Nhất định là thủ đoạn của hắn vô cùng tàn nhẫn, vì chỉ có ác hơn, đứng cao hơn thì mới có thể giữ được mạng mình.
Có lẽ là do chưa bao giờ được thấy chân tình ấm áp nên hắn mới trở nên lạnh lùng xấu bụng như bây giờ.
Ta chăm chú nhìn hắn đang trò chuyện vui vẻ ở nơi xa thì không khỏi cảm thấy thầm may mắn.
Cũng may trước đó ta không để lại xíu vết tích nào, bằng không nếu hắn biết được người kia là ta, chẳng biết số phận ta sẽ t.h.ả.m thế nào.
Nhưng mà ngay lúc ta thở phào một hơi, đột nhiên ánh mắt hắn nhìn liếc qua ta một cái.
Ta cho là hắn đang nhìn người khác.
Trong một cái chớp mắt, hắn nhìn ta rồi cười ôn hòa một tiếng. Nụ cười kia ấm áp như gió xuân nhưng chẳng hiểu sao lại khiến ta rùng mình.
Chẳng lẽ hắn phát hiện ra cái gì rồi sao?
Nhưng tại sao lại thế?
8.
Ta cho là giữa ta với Cố Cảnh Nam sẽ chẳng còn liên quan nào nữa, nào ngờ đây mới chỉ là điểm khởi đầu.
Ta không thể nào ngờ được là ba ngày sau, quỹ tích ban đầu sẽ có sự chệch hướng..
Đêm ngày hai mươi tháng tám, trên không Lý phủ đột nhiên xuất hiện điềm báo của thần. Bất luận là trên dưới Lý phủ hay những người dân khác của kinh thành đều kinh ngạc, đồng thời bái phục sùng kính.
Chỉ thấy trên không chỗ viện của Lý Tụy Lan v.út lên một con kim hoàng sắc Phượng Hoàng, toàn thân nó được bao phủ bởi lửa, sắc lông đuôi là sắc hồng của lửa giương cánh bay lượn, kèm theo một tiếng kêu dài vang vọng bầu trời đêm. Phượng Hoàng xòe ra hai cánh, sắc màu từ đôi cánh chầm chậm tản ra, biến Lý phủ thành nơi vàng son lộng lẫy.
Ta không trực tiếp chứng kiến mà được nghe thị nữ kể lại.
Nghe nói sau đêm đó, tin đồn Lý Tụy Lan là thần nữ từ trên trời xuống lan khắp kinh thành, thân phận và địa vị nàng ta cũng đã có đôi chút đổi khác.
Điều làm ta giật mình nhất là Lý Tụy Lan bị phát hiện có bầu.
Ta nhớ rõ ràng ở kiếp trước nàng ta còn chưa tới Đông Cung, căn bản là không thể có bầu.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đương nhiên, đây là đích thân Sở Dục nói cho ta biết, bởi dù sao Lý Tụy Lan cũng chưa lấy chồng mà có thai, đây là làm trái đạo lý, người không thể dung.
Hắn tới đây tìm ta đơn giản chính là vì Lý Tụy Lan.
Ta cho là hắn tới đây tìm ta để ta đồng ý việc hắn nạp Lý Tụy Lan làm Trắc phi trước, không ngờ rằng mục đích hắn tới đây là để từ hôn.
Ta hơi không tin được.
“Điện hạ… thực sự muốn từ hôn sao?”
Sở Dục lộ vẻ xấu hổ, mắt cũng không dám nhìn ta.
“Cô biết cô có lỗi với ngươi, căn bản ngươi không làm gì sai cả. Nhưng cô và nàng yêu nhau thật lòng, cô không muốn nàng bị ủy khuất.”
“Bây giờ nàng đã mang cốt nhục của cô, đương nhiên cô không thể bạc đãi nàng được. Thẩm Hòa Ngọc, cô van cầu ngươi hãy thành toàn cho chúng ta.”
Nửa ngày ta vẫn chưa lấy lại được tinh thần, hồi lâu mới trộm véo đùi một cái. Chẳng lẽ tết Trung thu đêm đó Hằng Nga hiển linh thật sao?
So với bất cứ ai khác ta đều cao hứng hơn, nhưng biểu cảm trên mặt không lạnh không nóng.
“Điện hạ có biết ngài từ hôn ta như vậy, thanh danh của ta rơi xuống ngàn bậc, sau này thậm chí sẽ không có người dám cưới ta. Ngài đáng để ta bị như thế sao?”
“Còn nữa hôn sự này lầ do Đế Hậu làm chủ, xem như ngài có cầu xin ta cũng vô dụng. Chi bằng ngài làm thế nào để thuyết phục họ thì hơn.”
Hắn gấp đến độ trên mặt hiện ra vẻ bức thiết mà ta chưa từng thấy.
“Chỉ cần ngươi đồng ý từ hôn, về sau ngươi có bất cứ thỉnh cầu nào cô sẽ đáp ứng ngươi.”
Thấy bộ dáng thề son sắt của hắn, cuối cùng ta cũng gật gật đầu.
“Ta thấy được tình ý của điện hạ với Lý tiểu thư. Là thần tiên lữ quyến, làm người khác vô cùng hâm mộ.”
“Đã thế thì ta sẽ không trở thành viên đá cản đường nữa. Điện hạ yên tâm, sau đây ta sẽ tới chỗ Hoàng Hậu.
Sau khi hắn ta đi, tâm trạng ta trở nên tốt cực kỳ. Mặc dù không rõ sao chuyện lại thành thế này, nhưng chỉ cần không phải gả cho Sở Dục nữa thì ta đều chấp nhận.
Sau khi tiến cung, rõ ràng Hoàng Hậu cũng đã thấy ý đồ của ta. Vừa mới bước vào cửa, bà đã ân cần hỏi han ta, thậm chí thân thiết kéo tay ta, coi ta như con gái ruột.”
“Ngọc nhi, là Thái T.ử có lỗi với con, Bản cung cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp con nữa.”
“Con là đứa trẻ ngoan, Bản cung coi trọng con nhất. Trong lòng Bản cung, con mới là Thái T.ử phi tốt nhất, nhưng…”
“Bất luận Bản cung khuyên bảo thế nào Thái T.ử đều không nghe. Không biết hồ ly kia mị hoặc thế nào mà câu được hồn nó, khiến nó hồ đồ như vậy.”
Trên mặt ta chỉ giữ một vẻ cung kính hèn mọn, không thể hiện ra bất mãn gì.
“Hoàng Hậu nương nương quá lời rồi. Thật ra là do dân nữ phúc bạc, không xứng với Điện hạ, làm sao Điện hạ có thể sai được?”
“Điện hạ với Lý tiểu thư tâm đầu ý hợp là chuyện vui, Thái T.ử là Đế Vương tương lai, Lý tiểu thư lại là Phượng Hoàng chuyển thể, t.h.a.i nhi trong bụng nàng tất nhiên là cao quý trời sinh, hẳn là nương nương phải rất cao hứng.”
Hoàng Hậu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không ngừng nói:
“Bản cung biết con rất hiểu chuyện mà, con yên tâm, mặc dù con với Thái T.ử từ hôn nhưng Bản cung tuyệt đối không để con bị toàn kinh thành xem là trò cười.”
“Con là tiểu thư đứng đầu kinh thành, người có thể xứng với con ngoại trừ Thái T.ử thì chính là Cố gia công t.ử.”
“Bản cung đã thương lượng xong với Hoàng thượng rồi, gả con cho Cố Cảnh Nam. Hôn sự sẽ không thay đổi, tùy ý thành thân.”
‘Ngọc nhi, con có bằng lòng không?”
Lần này ta đã triệt để kinh sợ.
Ta còn chưa kịp hết vui vì Sở Dục từ hôn lập tức bị một cái kinh hỉ khác làm cho mê mẩn..
Ta… gả cho Cố Cảnh Nam?
Này không phải mơ đó chứ?
Hằng Nga thực sự đáp lại lời thỉnh cầu của ta?
Ta không kịp đợi mà cung kính cúi đầu với Hoàng Hậu: “Dân nữ nghe lời Hoàng Hậu nương nương an bài.”
