Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 14: Anh Giận Em À?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:09
Editor: Yang Hy
Mạch Đông sướng rơn cả người, tim như được ngâm trong hũ mật, muốn gật đầu đồng ý ngay tắp lự, nhưng vẫn cố làm bộ làm tịch giữ giá một chút.
Thế là cậu bảo: "Kể cả là anh nói thì em cũng phải suy nghĩ đã chứ."
Nghiêm Tự Minh từ tốn "À" một tiếng: "Xem ra anh hơi tự tin thái quá rồi, sau này phải tém tém lại mới được."
Mạch Đông nghe thế cuống quýt sửa sai: "Đâu có... anh không cần tém lại đâu, anh nói là em đồng ý liền à."
Nói xong, cậu nghe thấy đầu dây bên kia bật cười khúc khích, biết ngay là mình lại bị Nghiêm Tự Minh gài hàng. Đây đâu phải lần đầu Mạch Đông tự nguyện chui đầu vào rọ đâu, lần nào cậu cũng tự trách mình sao mà dễ dãi thế? Lại thấy Nghiêm Tự Minh bắt nạt mình, bắt nạt cậu gà mờ chưa từng mập mờ với ai, chỉ biết để mặc anh xoay như chong ch.óng.
Mạch Đông lại hỏi: "Nhưng mà... em làm được không ạ? Tìm mấy anh chị năm ba, năm tư chắc tốt hơn em chứ? Em sợ kiến thức chuyên ngành của em không đủ đô."
Nghiêm Tự Minh lại giở giọng bất lực quen thuộc: "Học sinh giỏi ơi, rốt cuộc em định vị bản thân mình ở đâu thế? Cấp ba em đã b.ắ.n tiếng Đức như gió rồi, hồi đó anh không biết tại sao, sau này nghe em kể bà ngoại là nhà ngoại giao mới đoán chắc là do gen di truyền."
Mạch Đông gật gù, rồi trợn tròn mắt: "Cấp ba... anh biết em ạ?"
Mạch Đông hỏi xong câu đó, đầu dây bên kia im bặt. Một lúc sau, Nghiêm Tự Minh mới lên tiếng: "Tắt máy đây, ngủ sớm đi."
Mạch Đông vội cản: "Ơ, khoan đã!" Nhưng chưa kịp nói hết câu thì điện thoại đã tút tút.
Nghiêm Tự Minh cúp máy cái rụp, làm Mạch Đông mất ngủ cả đêm.
Cậu cứ nghĩ mãi xem rốt cuộc Nghiêm Tự Minh biết cậu từ hồi cấp ba thật à. Cậu vắt óc nhớ lại, ngoài cái vụ ngã sấp mặt hôm đại hội thể thao ra, hai người đúng là người dưng nước lã. Cố đ.ấ.m ăn xôi thì may ra có lúc chụp ảnh vinh danh học sinh đứng nhất khối sau mỗi kỳ thi là có tí liên quan.
Cấp ba có ba khối, trong phòng chụp ảnh có ba người, Mạch Đông giả vờ không quen Nghiêm Tự Minh, còn Nghiêm Tự Minh thì chẳng cần giả vờ, mặt lạnh tanh như không quen Mạch Đông thật, hai người đến một câu "xin chào" cũng không nói.
Thế là Mạch Đông chuyển sang nhớ lại xem hồi cấp ba mình nói tiếng Đức lúc nào. Hình như là hồi lớp 10 bị chủ nhiệm ép đi thi hùng biện tiếng Anh. Mấy cái hoạt động phong trào này Mạch Đông ghét cay ghét đắng từ bé, nhưng học sinh cấp ba làm gì có quyền từ chối, cũng như vụ bị ép chơi hai người ba chân thôi.
Mạch Đông ấm ức trong lòng nên lên sân khấu phá đám. Người ta hùng biện tiếng Anh, cậu vác cái mặt lạnh tanh lên b.ắ.n một tràng tiếng Đức chuẩn không cần chỉnh, chủ đề còn là "Tôn trọng ý nguyện phát triển tự do của học sinh mới là ý nghĩa của giáo d.ụ.c". Ban giám khảo nghe như vịt nghe sấm, cho 0 điểm hết, Mạch Đông bị loại ngay vòng gửi xe.
Giờ nghĩ lại thấy hơi trẻ trâu, Mạch Đông thấy hồi đó mình ngây thơ vô số tội, chứ bây giờ cho vàng cậu cũng không dám làm thế.
Nhưng mà Nghiêm Tự Minh đâu có thi hùng biện lần đó, lúc đấy anh đang ôn thi học sinh giỏi Vật lý cơ mà, sao anh biết được?
Sáng hôm sau vừa ngủ dậy, Mạch Đông đã thấy màn hình ngập tràn tin nhắn cảm ơn của ông anh khóa trên xin WeChat tháng trước. Ông anh add cậu vào nhóm chat đội tranh biện, cả nhóm đang spam tin nhắn "Lạy thánh học".
Mạch Đông sợ nhất mấy cảnh này, không dám ho he câu nào trong nhóm, chỉ rep inbox riêng một câu "Không có gì ạ". Cậu đúng là mắc bệnh sợ xã hội, ai ngờ trong mắt người khác lại thành ra "chảnh", mấy người kia xì xào với nhau: Mạch Đông chảnh thế, chào đón nhiệt tình vậy mà không thèm nói câu nào?
Tối đến đội tranh biện rủ đi ăn để cảm ơn Mạch Đông.
Thật lòng Mạch Đông không muốn đi tí nào. Có người coi xã giao là nạp năng lượng, nhưng với người hướng nội như cậu thì xã giao là rút cạn năng lượng. Mạch Đông than thở với Nghiêm Tự Minh, bảo không muốn đi nhưng ngại từ chối vì họ nhiệt tình quá.
Mạch: Muốn cảm ơn em thì đừng có rủ em đi ăn chứ huhuhu TT
Nghiêm Tự Minh: Không đi ăn người ta lại tưởng em không muốn giúp thật đấy.
Mạch: Em biết mà, nên mới không từ chối được.
Nghiêm Tự Minh: Anh đi cùng em nhé?
Mạch: Được không ạ? Anh có bận không?
Nghiêm Tự Minh: Không bận.
Mạch: Hi hi, dạ vâng.
Mạch Đông dễ dỗ lắm, nghĩ có Nghiêm Tự Minh đi cùng thì coi như đi nạp năng lượng cũng được. Cậu sực nhớ ra lý do mất ngủ tối qua, bèn hỏi Nghiêm Tự Minh.
Mạch: Hồi cấp ba anh biết em thật ạ?
Nghiêm Tự Minh: Cái cậu hùng biện tiếng Đức làm ban giám khảo ngớ người ra ấy, ai mà không biết em.
Mạch: Hả?
Mạch Đông lúc này mới nhận ra quỹ đạo cuộc đời mình hình như hơi lệch so với tưởng tượng.
Cậu cứ đinh ninh mình là vai quần chúng mờ nhạt lại sợ đám đông, ai ngờ trong mắt người khác đâu có thế. Thật ra là do Mạch Đông không biết nhìn nhận thôi. Thử nghĩ xem, trước khi thích Nghiêm Tự Minh, anh đã là học sinh giỏi nhất khối, hào quang ch.ói lọi, là mục tiêu để Mạch Đông đuổi theo. Mạch Đông cũng đứng nhất khối mình, làm sao mà là vai quần chúng được?
Cậu chỉ mải nhìn theo Nghiêm Tự Minh mà quên mất chính mình cũng là mục tiêu của bao người khác.
Nói cách khác, Nghiêm Tự Minh biết cậu từ hồi cấp ba thật.
Cảm giác này kỳ diệu lắm. Cứ tưởng mình là kẻ đơn phương thầm lặng trong góc tối chẳng ai hay, giờ mới biết người ta cũng để ý đến mình từ lâu. Giống như tỉnh mộng mới phát hiện ra trong giấc mơ của người ta cũng có mình vậy.
Tối đi ăn với đội tranh biện, mọi người nhiệt tình vây quanh Mạch Đông, hỏi nhao nhao sao cậu nói tiếng Đức giỏi thế.
Mạch Đông ngại ngùng bảo cả nhà đều biết tiếng Đức, bà ngoại là nhà ngoại giao.
Mọi người trầm trồ, nhìn Mạch Đông như nhìn cao nhân ẩn dật. Thành viên đội tranh biện hôm nay phần lớn là du học sinh Đức, hào hứng b.ắ.n tiếng mẹ đẻ với Mạch Đông. Mạch Đông đối đáp trôi chảy, như thể bỏ qua rào cản ngôn ngữ mẹ đẻ thì bệnh sợ xã hội cũng giảm bớt, nói chuyện khá vui vẻ.
Nghiêm Tự Minh ngồi cạnh Mạch Đông, có vẻ vì không chen vào được cũng không hiểu tiếng Đức nên hơi im lặng.
Một bạn du học sinh xin Mạch Đông phương thức liên lạc, Mạch Đông ngại từ chối, vừa bật mã QR lên thì bị Nghiêm Tự Minh chắn lại.
Mạch Đông ngơ ngác quay sang: "Sao thế anh?"
Nghiêm Tự Minh gắp cho cậu một miếng thức ăn, bâng quơ nói: "WeChat dễ cho thế à?"
Mạch Đông chớp mắt: "Có quy định gì ạ? Không được cho ạ?"
Nghiêm Tự Minh bị sự ngây thơ của cậu làm cho cứng họng, không nói gì nữa, trơ mắt nhìn hai người kết bạn thành công.
WeChat của Mạch Đông ai cũng muốn xin, có người mở hàng là cả đám nhao nhao đưa điện thoại tới. Mấy thánh ngoại giao còn đổi cả cách xưng hô: "Này Mạch, kết bạn với tôi cái đi? Nghe danh cậu lâu rồi, kết bạn cái, sau này có việc gì cứ ới tôi, tôi giúp nhiệt tình."
Bữa cơm kết thúc, danh sách bạn bè của Mạch Đông tăng thêm bảy tám người, ai cũng nhiệt tình như lửa.
Trên đường về ký túc xá, Mạch Đông vẫn cắm cúi rep tin nhắn. Thật lòng cậu không muốn bị ép xã giao thế này đâu, nhưng trong đó có một người là bạn của Nghiêm Tự Minh, Mạch Đông muốn tạo quan hệ tốt với người đó.
Lúc qua đường vẫn là Nghiêm Tự Minh nắm cổ tay dắt cậu đi. Đây mới là lần thứ hai được dắt tay sang đường thôi mà Mạch Đông đã thành thói quen ỷ lại rồi. Cậu cứ để mặc Nghiêm Tự Minh dắt đi, còn mình thì cắm mặt vào điện thoại trả lời tin nhắn của bạn du học sinh Đức: Gọi là sủi cảo, là món ăn ngày Tết của Trung Quốc, tôi thích ăn lắm, cậu cũng thử xem. Đồ ăn ở căng tin đúng là không ngon lắm, nhưng tôi có thể giới thiệu cho cậu mấy quán ship đồ ăn ngon quanh khu làng đại học.
Đi được nửa đường thì đèn xanh chuyển đỏ cái rụp, Mạch Đông bị giật mạnh một cái, suýt văng cả điện thoại, loạng choạng chạy theo Nghiêm Tự Minh mấy bước. Sang đến bên kia đường cậu mới kịp phản ứng: "A, xin lỗi anh, em không nhìn thấy đèn đỏ."
Nghiêm Tự Minh ném lại một chữ: "Ừ."
Mạch Đông cất vội điện thoại: "Anh giận ạ? Em xin lỗi, em không nên vừa đi vừa xem điện thoại."
Nghiêm Tự Minh lại ném thêm hai chữ: "Không có."
Mạch Đông biết anh không vui rồi, nghĩ chắc tại nãy mình cứ thản nhiên để anh dắt như trẻ con nên làm phiền anh. Cậu thấy hơi tủi thân, vốn dĩ cậu có thích đi ăn đâu, tại Nghiêm Tự Minh rủ cậu mới đi mà; lại thấy mình cũng sai, đi đứng không nhìn đường, làm phiền người ta thật.
Cũng chẳng dám nói gì thêm, lầm lũi đi theo Nghiêm Tự Minh về.
Nghiêm Tự Minh đưa cậu về đến dưới ký túc xá. Mạch Đông nhìn anh chằm chằm, muốn chúc ngủ ngon mà thấy mặt anh lạnh tanh, có vẻ vẫn đang giận. Cậu nuốt lời vào trong, lại không nỡ quay lưng đi luôn, nghĩ mãi mới ra cách lấy lòng anh: "Anh... có muốn xem nhật ký không? Cuốn cũ ấy, em mang xuống cho anh xem nhé?"
Mạch Đông tưởng Nghiêm Tự Minh sẽ đồng ý ngay tắp lự, chẳng phải anh cứ đòi xem suốt đấy sao? Ai ngờ Nghiêm Tự Minh từ chối phũ phàng, giọng điệu lạnh lùng: "Không cần đâu, em về đi."
Mạch Đông không nhịn được nữa, hỏi thẳng: "Anh vẫn giận em à? Lần sau em sẽ tự nhìn đường t.ử tế, không cần anh dắt nữa đâu."
Nghiêm Tự Minh liếc cậu một cái, hai người đứng cách nhau hai mét, đột nhiên anh vẫy tay với Mạch Đông, ra hiệu "lại đây".
Mạch Đông nhích lên hai bước.
Nghiêm Tự Minh chìa tay: "Điện thoại."
Mạch Đông chả hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn nộp điện thoại. Nghiêm Tự Minh bấm bấm gì đó rồi trả lại. Mạch Đông nhìn màn hình WeChat, nick "Nghiêm Tự Minh" đã được ghim lên đầu tiên.
Mạch Đông chưa load kịp, hỏi theo quán tính: "Thế này là anh hết giận rồi ạ?"
