Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 15: Hôn Em Một Cái Được Không?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:09
Editor: Yang Hy
Mãi đến khi về ký túc xá, nhìn nick Nghiêm Tự Minh được ghim chễm chệ trên đầu danh sách chat, Mạch Đông mới lờ mờ nhận ra: Chẳng lẽ anh ấy đang ghen? Nếu là ngày xưa, đ.á.n.h ch.ết cậu cũng không dám mơ tưởng viển vông thế, nhưng giờ thì khác, đang trong giai đoạn mập mờ mà lị, Nghiêm Tự Minh ghen cũng là hợp lý thôi đúng không?
Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ Mạch Đông nào dám mở miệng hỏi thẳng anh.
Lúc đi về còn thấy hơi tủi thân, tưởng anh giận thật vì chuyện sang đường, giờ nghĩ lại mới thấy ngọt ngào. Cậu cứ ôm điện thoại ngắm cái nick được ghim trên đầu mãi.
Điện thoại Mạch Đông vẫn tinh tinh liên tục, mấy bạn du học sinh nhiệt tình quá mức. Chắc ở trường hiếm khi vớ được ai trạc tuổi mà nói tiếng Đức như gió giống Mạch Đông nên họ hỏi đủ thứ trên trời dưới biển.
Từ phong tục tập quán Trung Quốc, món ngon quanh khu đại học, đến chỗ chơi ở các thành phố lân cận, cái gì cũng hỏi. Mạch Đông chẳng khác gì hướng dẫn viên du học, vừa thấy phiền, lại vừa sợ làm xấu mặt nước nhà trong mắt bạn bè quốc tế, nên đành kiên nhẫn trả lời từng người một.
Khung chat với Nghiêm Tự Minh vẫn nằm im lìm trên cùng.
Mạch Đông cũng muốn ghim anh lên lắm chứ, nhưng chưa dám làm vì sợ bị ai nhìn thấy. Ghim tin nhắn dễ bị lộ lắm, bản thân cậu thì không sao, nhưng cậu không muốn vì hành động của mình mà Nghiêm Tự Minh bị lôi ra bàn tán.
Giờ thì Nghiêm Tự Minh tự tay làm rồi, Mạch Đông chỉ hận không thể khoe cho cả thế giới biết: "Nhìn đi, nhìn WeChat của tôi đi này!"
Lúc chia tay Nghiêm Tự Minh vẫn có vẻ chưa vui lắm. Mạch Đông hễ cứ xa anh là IQ lại trở về mức bình thường, trước khi ngủ cậu chủ động nhắn tin.
Mạch: Chúc đàn anh ngủ ngon. Hôm nay là em sai ạ, rõ ràng đi với anh mà cứ cắm mặt trả lời tin nhắn người khác. Nhưng em tuyệt đối không có ý lơ là anh đâu, em đi ăn cũng vì anh rủ mà.
Bên kia trả lời lạnh lùng: Hôm nào mang nhật ký cho anh.
Mạch Đông ôm điện thoại cười tít mắt: Dạ.
Nghiêm Tự Minh: Ngủ ngon.
Giải tranh biện diễn ra vào Tết Dương lịch. Ban ngày từ thứ hai đến thứ sáu ai cũng phải lên lớp, thời gian chuẩn bị thật ra không còn nhiều. Mấy hôm nay Mạch Đông cắm đầu vào dịch tài liệu. Đề tài lần này khó nhằn kinh khủng, vừa trừu tượng vừa triết học: "Chân lý có trở nên sáng tỏ hơn thông qua tranh luận không".
Người phụ trách đội tranh biện quốc tế cũng lo sốt vó, cứ than vãn với Mạch Đông: "Nói thật chứ không vớ phải cái đề tài này thì bọn anh cũng chẳng dám làm phiền em, cái đề này... vãi chưởng thật, nói bằng tiếng mẹ đẻ còn chưa chắc đã sõi, vất vả cho em quá Mạch ơi."
Mạch Đông bận tối mắt tối mũi, cuối tuần cắm chốt luôn ở phòng sinh hoạt của đội tranh biện quốc tế. Dù tiếng Đức của cậu có lưu loát đến đâu thì đề tài này vẫn quá sức với một sinh viên năm hai, cậu đành phải đeo tai nghe cầu cứu bà ngoại liên tục.
Hai bà cháu trao đổi bằng tiếng Đức, mấy bạn du học sinh ngồi cạnh nghe Mạch Đông b.ắ.n tiếng Đức như máy khâu.
"Câu này là tục ngữ Trung Quốc ạ? 'Trống không đ.á.n.h không kêu, lý không biện không rõ', cháu chỉ dịch nghĩa đen được thôi chứ chưa đủ trình để dịch cho hay... Dạ, vâng, bà thì siêu rồi ạ."
"'Trăm nhà đua tiếng'... Dạ, cháu cũng thấy tiếc vì nhiều từ ngữ hay và ý nghĩa chỉ có tiếng Trung mới diễn tả hết được. À không, không chỉ tiếc đâu ạ, cháu thấy tự hào nhiều hơn."
Mạch Đông buôn điện thoại với bà ngoại cả nửa tiếng, cúp máy xong mới giật mình thấy xung quanh có một vòng người đang nhìn mình chằm chằm. Cậu hoảng hốt rụt người lại, thấy toàn là người nước ngoài nên dùng tiếng Đức hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Mạch, lúc cậu nói chuyện với người nhà trông cậu có sức hút lạ kỳ lắm, chắc phải dùng từ của người Trung Quốc các cậu mới tả được, là 'thư hương môn đệ' (dòng dõi có học vấn) nhỉ?" Một cậu bạn người Đức mặt đầy tàn nhang nói, bốn chữ "thư hương môn đệ" phát âm lơ lớ nghe rất buồn cười.
Mạch Đông biết người nước ngoài thường bộc lộ cảm xúc rất trực tiếp, họ chẳng bao giờ tiếc lời khen ngợi. Câu này với họ là còn hàm súc chán, nhưng Mạch Đông vẫn chưa quen lắm, chỉ cười đáp "cảm ơn".
Nhưng Mạch Đông đã đ.á.n.h giá thấp sự nhiệt tình của những người bạn ngoại quốc.
Ở Trung Quốc, nói "cảm ơn" là coi như xong chuyện, khen nhau vài câu xã giao là đủ, khen nhiều quá lại thành thảo mai. Nhưng với mấy bạn du học sinh Đức này thì không thế, thấy người khác khen Mạch Đông rồi mà mình chưa khen là không chịu được. Thế là cả đám nhao nhao lên, mỗi người một câu khen lấy khen để, có người dùng từ ngữ nghe đến là kỳ quặc.
"Mạch, hôm đi ăn trông cậu cứ khép nép như gà con ấy, giờ thì khác hẳn rồi. Tôi thấy hết những điểm cuốn hút của cậu rồi đấy, mà tôi tin là cậu còn nhiều ưu điểm tôi chưa thấy nữa cơ, hóng ghê."
"Cậu như thiên thần giáng trần ấy Mạch ơi! Cậu biết không, bọn tôi nhìn cái đề tài này tưởng ngày tàn của thế giới đến nơi rồi, khó dã man con ngan. Thế mà cậu xuất hiện cứu rỗi tất cả, Mạch ơi, tôi yêu cậu!" Người nói câu này là một cậu bạn tóc vàng hoe, cao kều, chắc phải mét chín hơn, cao nhất trong số những người Mạch Đông từng gặp. Để thể hiện thành ý, ba chữ "tôi yêu cậu" cậu ta nói bằng tiếng Trung tròn vành rõ chữ.
Nghiêm Tự Minh vừa bước vào phòng thì nghe trọn bốn chữ: Mạch, tôi yêu cậu!
Thấy có người vào, mọi người quay đầu lại nhìn. Cô bạn gái kết bạn WeChat với Mạch Đông hôm trước cười khúc khích, nói tiếng Đức với Mạch Đông: "Mạch, bạn trai cậu đến rồi kìa, bọn tôi lượn đây, tôi biết ở nước cậu gọi người làm phiền là 'bóng đèn' mà."
Mạch Đông cuống quýt giải thích: "Không, anh ấy không phải bạn trai tôi đâu."
Khổ nỗi chẳng ai thèm nghe cậu giải thích. Chỉ một loáng sau, đám người vừa vây quanh "tỏ tình" với cậu đã biến mất sạch sẽ.
Nghiêm Tự Minh xách theo một suất cơm thịt nướng, đặt lên bàn, ngồi xuống rồi nhướng mày: "Anh mà đến muộn tí nữa chắc được ăn kẹo mừng đám cưới rồi nhỉ?"
Mạch Đông ho khan một tiếng, nhận lấy hộp cơm: "Làm gì có, người nước ngoài họ hay nói thế mà."
Hôm nay thứ bảy, mười giờ sáng Nghiêm Tự Minh nhắn tin hỏi Mạch Đông có ở phòng sinh hoạt không, biết cậu ở đó nên bảo sẽ mang cơm trưa qua. Đúng giờ cơm, bụng Mạch Đông đang réo ầm ĩ. Cậu mở hộp cơm ăn được hai miếng, rồi ngập ngừng lôi cuốn nhật ký cũ trong cặp ra, đẩy về phía anh.
"Ừm... hôm trước em bảo cho anh xem." Mạch Đông nói.
Nghiêm Tự Minh không nói gì, Mạch Đông ngồi ăn, anh ngồi bên cạnh giở nhật ký ra xem luôn. Mạch Đông hoảng hốt chộp lấy tay anh: "Đừng xem ở đây!"
Nghiêm Tự Minh bình thản đáp: "Biết thừa anh đang ghen mà."
Mạch Đông thấy hôm nay đúng là ngày kỳ quái. Đầu tiên là phải đối phó với đám bạn nước ngoài "thẳng như ruột ngựa", giờ lại đến một ông Nghiêm Tự Minh cũng "thẳng" không kém. Đám bạn nước ngoài thì dễ, Mạch Đông mặc kệ họ nói gì thì nói, nghe tai này qua tai kia là xong.
Nhưng Nghiêm Tự Minh thì khác. Anh vừa dứt lời, trong lòng Mạch Đông đã sủi bong bóng hồng, cứ như đang yêu đương thật ấy. Cậu thỏa hiệp cái rụp, để mặc Nghiêm Tự Minh ngồi cạnh đọc nhật ký. Chẳng biết anh cố tình hay vô ý mà cứ thi thoảng lại bình phẩm vài câu.
"Hôm đó chơi bóng xong, cô bé đưa nước cho anh là đàn em cùng câu lạc bộ, không có ý gì đâu, thấy anh đơn côi lẻ bóng không ai đưa nước nên thương hại thôi."
"Người ăn cơm cùng anh ở căng tin cũng không phải đối tượng mập mờ, lính mới của hội sinh viên thôi, lần đầu chủ trì sự kiện nên anh hướng dẫn chút kinh nghiệm."
"Em viết về người này à? Anh chẳng nhớ gì cả. Không có ai tỏ tình với anh đâu, lâu lắm rồi anh không được ai tỏ tình đấy."
Mạch Đông chỉ muốn úp mặt vào hộp cơm thịt nướng, lí nhí biện hộ: "Em viết linh tinh thôi, anh đừng để bụng! Anh biết mà, yêu đơn phương thì hay suy diễn lung tung lắm."
Nghiêm Tự Minh vẫn lật giở từng trang, buột miệng hỏi bâng quơ: "Ừ, thế bây giờ thì sao?"
Tim Mạch Đông hẫng một nhịp: "Dạ?"
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Bây giờ còn suy diễn lung tung nữa không?"
Mạch Đông l.i.ế.m môi, miếng cơm trong miệng chưa kịp nhai đã nuốt vội, cổ họng phát ra tiếng "ực" rõ to. Cậu há miệng, mãi mới đáp: "Thỉnh thoảng... vẫn có ạ."
Nghiêm Tự Minh gật đầu, chống cằm nhìn Mạch Đông.
Trong phòng sinh hoạt vắng tanh chỉ còn hai người. Giữa trưa đông, nắng chiếu xiên qua cửa sổ tạo thành vệt vàng ấm áp nhưng chẳng làm nhiệt độ tăng lên là bao. Hai người đều mặc đồ dày cộp. Nghiêm Tự Minh nhích lại gần Mạch Đông một chút, khẽ hỏi: "Hôn em một cái được không? Có đột ngột quá không?"
Mạch Đông cứng đờ cả người, họng khô khốc, giọng run run yếu ớt: "... Dạ?"
Nghiêm Tự Minh từ từ ghé sát lại, môi hai người ngày càng gần nhau. Đầu óc Mạch Đông vừa đứt mạch bỗng dưng nối lại được, mặt đỏ như tôm luộc nhưng vẫn dùng chút lý trí cuối cùng né vội sang một bên, rên rỉ: "Đừng... em vừa ăn cơm thịt nướng xong, mùi lắm TT"
